Vương vấn chỉ là
cái hệ lụy của con người
trần tục. Sự dây dưa
nầy làm cho cuộc sống
của mỗi con người phiêu bạt,
lang thang.
“ Nhất kiến tài tình thiên
cổ lụy” cũng như đạo
Phật cho là con người vì “ tình đa thiểu tưởng” nên mới luân
chuyển trong vòng lục đạo.
Quá khứ nối
dài đến hiện tại và
hiện tại lại bắt đầu
cho một tương lai, ta
không biết mỗi móc điểm
thời gian bắt nguồn từ
đâu, nhưng mỗi người thì
cứ theo
đuổi một bóng hình nào
đó. Bơ vơ, thao thức, tìm kiếm,
bắt được, mất mát...tất
cả chỉ là
sự màu mè che phủ
cho một cuộc truy lùng
lại người.
Giữa mùa đông giá
lạnh, tuyết cứ rủ nhau
rơi xuống. Nàng trở về nơi
cũ, chỗ mà hai người
bắt đầu quen biết nhau,
nhưng mà oan nghiệt đã
lôi kéo mỗi người biền
biệt xa xăm. Vẫn con đường nầy, vẫn
kỷ niệm, vẫn hơi hướng còn vương
vấn, vẫn chốn cũ, nhưng
người xưa đâu? Nguyện làm kiếp con người để được
gần bên nàng hay nàng đi tìm kiếm
chàng đang ở phương trời
nào? Phải chăng đó là
nghiệp chướng dai dẳng đeo đuổi
con người, xin mời mỗi người
tự trả lời....
VƯƠNG
VẤN
Tuyết vẫn rơi, rơi xuống
mãi
những hạt ngọc long lanh
phủ trắng cả bầu
trời
tẩm liệm một thời
quá khứ
Anh ẩn dấu nơi đâu?
Em về đây bơ vơ
tìm lại đôi vòng tay ấm
về đâu, về đâu
hỡi hôm nay?
màu xanh kỷ niệm,
ta đã tâng
tiu
men sầu non dại, cũng đã
bông đùa
tuyết vẫn rơi, bong bóng bay trắng xóa, vùi lấp
dấu chân người
làm sao tìm được
anh khi hình
ảnh vật vờ
hoang vu chung quanh,
đìu hiu lạnh lẽo,
bầu trời im lặng
bờ môi em khô
héo, nước mắt cạn khô,
hỡi anh, có chút
ân tình nào còn sót
lại?
hãy cho em những
ngón tay nồng còn nắm
lại
để lòng em được
sưởi ấm
giữa mùa đông
khi từng cơn gió
bấc thổi về, buốt giá
vẫn biết rằng anh
cố rời bỏ
những mộng mị lãng đãng bến
tâm hồn
mơ làm cánh chim
bay bổng trời xanh
nhưng vướng bận cuộc
đời
vì có em -nên
anh có mặt
nguyện làm kiếp con người.
26.11.99