Thơ Toại Khanh
Source: Luy Lâu
Ngày Trở
Lại
Phương trời cũ ta
về làm khách lạ
Nhìn ngỡ ngàng đâu là chổ
thân quen
Nền đất xưa…những chồi xanh mưa
hạ
Biển dâu đời có lẽ đã
đôi phen
Houston 2003
Kinh Khuya
Khuya ngồi đọc cuốn
Kim Cương
Thấy đời vô thường một cuộc
phù sinh
Nếu đời không có trang kinh
Ta biết tìm mình thiên địa hà
phương !
Du Sĩ Hành
Phong lai sơ trúc
Nhạn quá hàn đàm
Người đi
Từ buổi nhân gian chợt buồn
Đôi lần cuối nẽo tà dương
Câu thơ rớt rụng bên đường
Vô danh…
Phim Khuya
Em trong phim
Ta ngoài đời
Hết phim
Còn thấy nụ cười giữa khuya
Hai cuộc đi
Một lối về
Bướm bay ngang gốc Bồ Đề
Mù sương
Nhớ
Trịnh Công Sơn
Đêm đất khách
chợt nhớ ngày Hạ Trắng
Phúc Âm Buồn ai hát giữa đêm
sâu
Để quê hương nay đã thành
Biển Nhớ
Từng Diễm Xưa giờ chắc đã qua
cầu
Rồi Như Đá Ngây Ngô bên trời
lạ
Ta lang thang… thèm Một Cõi Đi Về
Nắng Thủy Tinh, rồi Mưa Hồng sao thỏa
Cho Hoa Vàng Mấy Độ lạnh bờ mê
Trót Nghe Tiếng Muôn Trùng ta biệt xứ
Ngày thấm đời, chân Tiến Thoái
Lưỡng Nan
Chợt bối rối Biết Đâu Là Nguồn
Cội
Ôi đáng buồn Những Con Mắt Trần
Gian…
Hoằng
Dương
Nghiêng vai gánh chút
chuyện đời
Những phương trời bụi
Nụ cười mây qua
Mai sau hoa nở sơn hà
Có người tóc trắng áo dà qua
sông
Nợ
Trầm Luân
(riêng tặng sư Lá
Bối, VN)
Phố xa gửi bước
phong trần
Một khuya nhớ chuyện tiền thân giật
mình
Thì ra trang bối ba sinh
Kiếp xưa luân lạc bỏ quên dưới
đời
Hôm nào chán ngắt cuộc chơi
Theo mây
Cố nhớ ai người giữ kinh
Phổ-Đà
(
Vô tâm thập diệp
thu hồ ngạn
Ý ngoại chưởng trung thập tải tình
Tuế nguyệt phù luân nhân vô tích
Cửu lạc dĩ thời diệp do thanh
Hoài
Triêu văn các biên
phong
Hốt tưởng hiểu sơn chung
Đương tân hoài tích lãng
Hà xứ cựu thu không
Phàm
Phu
Vẽ tranh
Chỉ thấy bóng mình
Làm thơ
Chỉ thấy phàm tình mênh mông
Viết văn
Đâu chổ xuống dòng
Dịch kinh
Để lại nghe lòng ngổn ngang
Thơ
Đề Tranh
Sư già
Cổ tháp
Chùa xưa
Khuya nào về
Đứng nhớ mùa tuổi xanh
Vẫn trăng xưa đó với mình
Vẫn gang tấc đấy
Mà hình như xa…
Tranh
Khuya
Lắng tai
Gió lộng bên thềm
Mưa khuya đất khách
Nghe đêm sao dài
Bút cùn hí lộng trên tay
Bức hoạ sao dài
Vẽ mãi chẵng xong
Tượng
Khuya
Con ngồi nhìn Phật
giữa khuya
Trăng xưa Linh Thứu
Chợt về bên hiên
Trước sau
Một nụ cười hiền
Phật bao dung hết
Muôn niềm phàm tâm
Hóa
Duyên
Tình người
Củi quế gạo châu
Ta tên du sĩ bên cầu hoá duyên
Chẵng xin cơm gạo áo tiền
Một đời
Tìm được chữ Duyên cũng là
Noel
Phố Cũ
Xuống đời một
tối Giáng Sinh
Phố xa xôi quá
Cho mình mõi chân
Phải chi chốn cũ gụi gần
Nửa đêm qua đó
Xin tuần trà khuya
Mộng
Vẫn là hồ hải
Dấu chim
Những phương trời mộng
Đi tìm cơn mơ
Buồn vui từng vệt khói mờ
Những khuya phố xá
Tưởng bờ Tầm Dương
Rồi mai khăn áo trên đường
Trang thơ ngày cũ
Vô thường trên tay
Sát
Na Sinh Tử
Phố cũ ngập ngừng
Tôi với tôi
Tiếng lá khua chân
Chớm thu rồi
Bỡ ngỡ tương phùng
Em tóc trắng
Chỉ nổi buồn xưa…
Vẫn tinh khôi !
Stop
Đứng lại thôi
Còn gì sau ngạch cửa
Hãy biết dừng
Khi chạm mức tình nhân
Đời chỉ đẹp
Khi mới là một nửa
Đêm tân hôn
Hai kẻ khóc : Mình lầm !
Tự
Vịnh
Lai vô tích
Khứ vô thanh
Đi về một cõi
Vô danh
Riêng mình
Bỗng nhiên ra khách biên đình
Tri âm là những trang kinh nguyệt tà
Đôi khi
Khuya sớm chén trà
Phòng văn một trượng
Cứ là thênh thang
Thơ
Đề Tranh
Thuyền hư
Ta vác qua cầu
Dưới chân
Vời vợi
Một màu trời xanh
Vẫn là một cõi thiên thanh
Mươi năm
Một buổi giật mình nhớ ra
Chuyện
Nửa Đêm
Giữa khuya
Nhắm mắt kiết già
Thở vào vô ngã
Thở ra vô thường
Mười lăm phút
Hết ghét thương
Thêm dăm phút nữa
Thấy đường về non !
Tích
Lan
Người về
Gió lạnh bến mê
Nhớ con sóng cũ
Đã về trùng khơi
Vô tâm
Nước lãng mặt người
Hữu tình
Người bỗng nhớ thời qua sông
![]()