Thöa baïn,

Bỗng một hôm, tôi thấy mình như hiện thân trước mọi nghịch cảnh của cuộc đời: chiến tranh, chết chóc, nghèo đói, thất học...cũng là con người, nhưng có những người cứ bị cơn phong ba bão tố chập chờn theo đuổi để rồi trở thành cái vòng lẫn quẩn đau khổ rồi khổ đau. Hạnh phúc chỉ là một thoáng mờ ước vọng, sinh sôi, nẩy nở khi mảnh đất của sự sống tàn héo theo sự chờ đợi hy vọng.

Tôi có thể mang nhiều hạnh phúc nào đó như tiền tài, danh vọng, sức khỏe v.v.. và cũng như khi xua đẫy hết tất cả những bi hài kịch của cuộc đời xảy ra chung quanh ra sau lưng, nhưng tự trong thân tâm cảm thấy có cái gì đó bất nhẫn trồi dậy. Tôi muốn dang đôi tay rộng mở như đôi cánh chim đại bàng phủ che hận thù, chia rẽ, tham sân si để độc tố nầy sẽ như là một ánh đèn dầu trước cơn bão tố của tâm từ và để mỗi người đều ý thức được nỗi thống khổ của kiếp nhân sinh cùng nhau nối rộng vòng tay làm khô cạn những chất cường toan nầy để mọi người đều chia sẻ nhau cho đời sống có được ấm vui.

Ba bài thơ nối tiếp: Chiến tranh, nghèo đói, thất học –là nổi niềm cảm xúc của người con Phật. Chúng tôi không thấy một sự ngăn cách nào giữa con người và con người vì sự cách biệt chủng tộc, tôn giáo, văn hóa, lịch sử v.v..Con người hiện nguyên hình là một sinh vật có mặt trên hành tinh nầy, có đầy đủ những cảm xúc đau khổ hay sung sướng giống nhau cũng như có những ước mong được mọi sự an lành. Vấn đề được đặt ra là để chúng ta cùng can đảm nhìn lại

 

 

CHIẾN TRANH

 

Này bé thơ, hãy nằm im, ta đưa em ngủ

trước giờ tử thần đang chập chờn đến rước em đi

về bên kia thế giới, nơi không chiến tranh hận thù

như một cuộc hẹn hò từ trước

ta muốn mở rộng bàn tay ra như năm ngọn núi ngũ hành nặng nề ôm lấy vết thương trên thân thể em

để máu ngừng chảy,

để gương mặt thiên thần của em hồng tươi lại

em sẽ không sợ hãi, mặt hiện trở lại đầy nét thơ ngây như thỏ con mủn mỉm chạy tung tăng trên bãi cỏ xanh nhung

em hãy để nước mắt ngưng chảy, để đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc của em còn nhìn thấy bầu trời trong đẹp

em đừng oán trách loài người vì đã gieo tang tóc cho em, cho xóm làng và những người thân

hãy để oán thù đó tan biến như con sóng nhỏ trong lòng đại dương, để lòng em thư thái ra đi

để lý luận chiến tranh làm trống chỗ cho con người còn sống sẽ mãi mãi là hư ảo.....

 


NGHÈO ĐÓI

 

Này mẫu bánh mì đây, hãy ăn đi em bé

hãy thủng thẳng mà ăn, vì sẽ không ai tranh giành cùng em

với chút dưỡng tố nầy sẽ làm em ấm lòng

thân thể em sẽ hồi sinh lại

sau bao nhiêu ngày đói rã

nhìn thân em, ta hiểu

gầy còm, xơ xác, như thân cây khô hoang dại

không chút màu mỡ, không chút sinh khí

mắt lõm sâu trơ hốc, môi săn khô lại

mặt trơ xương,

tất cả toát ra sự khẳng khiu, co cụm

ta chia em phần thức ăn nầy, không phải vì lòng hảo tâm, nhân đạo

nhưng vì tình người vẫn còn đâm chồi nẩy nở trong ta, nên khổ đau của em cũng là niềm nhức nhối của ta

đừng oán trách loài người em nhé, vì đôi khi em bị lãng quên trong một góc xó nào đó

không phải tài nguyên trên thế giới nầy đã cạn,

không phải vì mọi người không đủ thức ăn, áo mặc để chia sẻ cho em

nhưng vì tình thương sao mỗi ngày mỗi cạn khô trong máu huyết loài người

một chút thực phẩm nầy nếu làm em no lòng, em hãy mở rộng tâm tha thứ để lòng tham lam, sở đắc của cải của con người sẽ trở thành hoang tưởng vô thường...

 


THẤT HỌC

 

Em tâng tiu cuốn sách làm lòng ta rộn rã niềm sung sướng

ta biết rằng chưa bao giờ em được cắp sách đi học,

chưa biết đến mái trường, bàn ghế, bạn học

nên em không biết rằng từ mẫu tự a,b,c...đến số 1,2,3,4... đã nuôi dưỡng biết bao người trưởng thành trong khôn lớn,

làm ích nước, lợi người

không được đi học, nên những chữ trong trang giấy kia, em sẽ nhìn thấy nhòe nhoẹt lăng quăng vô hồn vô nghĩa

em đâu biết rằng thất học, vô minh là nguyên nhân của mọi sai lầm, vụng dại

em chưa từng viết chữ, nên tay em sẽ cứng khô làm sao em có thể đem xoa dịu được nỗi đau của kiếp người

em chưa từng đọc, từng học, làm sao em có thể có những ngôn ngữ dịu dàng, êm ái trong tương quan của con người

bài toán em chưa từng làm, làm sao em biết nhân cộng lên những tình yêu nhân ái và loại trừ những sân hận, oán hờn

em đừng oán trách loài người, vì nổi bất hạnh em mang, vì nầy vì nọ...nên em thất học

hãy bước hôm nay, bằng cuốn vỡ lòng nầy, em sẽ đi lên

để một ngày kia, sự khôn ngoan, hiểu biết của em

sẽ mở rộng tầm nhìn

để em thấy rõ được sự thật tương duyên tương sinh của muôn loài,

và là chất đề hồ dịu ngọt để đem chia sẻ cho mọi người bằng lời nói, việc làm, bằng những bước chân sánh bước bên nhau trên mọi nẻo đường

dù gian nan, sóng gió,

nhưng ánh sáng của sự hiểu biết kia sẽ làm cho vô minh, nông cạn, chia cách muôn loài rơi rụng xuống như là chiếc lá vàng khô tách rời khỏi thân cây đầy nhựa sống thương yêu và trí tuệ.

 

13.10.1999