Một
ngày, trên con đường dẫn đến chỗ làm, xe tôi bị dừng lại trước đoàn
tàu hỏa đang kéo dài băng băng trên con đường rầy. Trước mặt cũng
như sau lưng tôi, một khoảng xe nối đuôi dài chờ đợi. Lòng tôi bỗng
dâng lên một niềm vui, sung sướng khi nhìn thấy em bé gái nhỏ qua
khung kiếng xe trước vẫy tay gọi, trên môi em nở nụ cười thánh
thiện. Bài thơ nầy nhen nhóm lên từ ý nghĩ đó.
NỤ CƯỜI EM
BÉ
Buổi
sáng hôm nay
ta
bắt gặp nụ cười nở trên môi em
lung
linh dưới ánh nắng
làm
cho cuộc đời nầy thêm tươi đẹp
từng
ngày và năm tháng trôi qua
như
khoảng đen tối chợt lóe lên ánh sáng
Em ơi!
nụ cười đó, bao người mong đợi
để
lửa cháy trong tâm sẽ trồi lên búp sen
rực
hồng ngự trị
trong
vũng bùn lầy nhớp nhúa
giọt
sương non chợt điểm phớt trên phiến cánh
em có
mặt, ôi nụ cười thiên thu còn đó
ta bay
bổng lên nhìn thấy toàn cảnh
ngày
qua, sáng tối
không
gian đổi hình
thời
gian rơi rụng
chỉ
còn lại những gì nguyên thực tại
không
phải là bóng mờ như đám mây bụi lấm chấm trên khung cửa
kiếng
mà
là một nụ cười hàm tiếu, em ơi !