Ngh́n
năm Hà Nội
02.03.2006 - 19:00
( Trích: Văn hoá phương Đông )
|
|
Hà Nội có tên chính thức từ năm 1831, vậy là
sắp tuổi hai trăm hay là c̣n mấy năm lẻ
nữa th́ chẵn tuổi ngh́n? Đôi khi ta lại tự
hỏi không gian và thời gian trong hồn ta xem Hà Nội có
phải là đă có từ trước khi quan viên cai trị
ngoại bang lập ra La Thành chăng, có thần Ngựa
Trắng đi quanh mà yếm đất? Cũng có phải
là hơn mười năm thế kỷ, từng có ngôi
chùa Hộ Quốc từ thời Tiền Lư mà nay dáng
dấp mông lung c̣n ẩn hiện trên sóng nước Hồ
Tây ngôi chùa Trấn Quốc có bóng cây đề khởi hành
từ đất Phật Thích Ca Ấn Độ, về
chốn này toả bóng xum xuê...?
Hà Nội đă thay đổi bấy lần tên gọi,
nhưng hồn xưa, t́nh cũ, nét Văn hiến
truyền đời th́ chẳng đổi thay, chỉ có
phát triển lên như cái ṿng xoáy ốc, tưởng quay
về chốn cũ, nhưng thực ra lại mở
rộng ṿng quay như t́nh yêu không hề đóng kín, cứ
ngày một giao hoà và nghi ngút âm dương phát triển.
Đă có bao nhiêu du khách nước ngoài đến Hà
Nội để mang theo Hà Nội về nơi xa ấy
suốt đời. Đă có bao nhiêu trái tim rộn ràng
thương nhớ từ Lũng Cú đến Cà Mau
hướng về Hà Nội, nơi đến một
lần th́ tương tư măi măi, nếu chưa
đến th́ thấp thỏm yêu chờ được
một làn hoan hỉ giao duyên....
Trên khắp đất nước ta ở đâu
chẳng có những ao hồ, đầm phá, nhất là
những chiếc ao cho lùm tre soi bóng, những đầm sen
cho ngát lộng hương thơm.... nhưng ở đâu
có hồ kỳ lạ đến mức thiêng liêng huyền
thoại như Hồ Gươm, từng mang tên hồ
Lục Thuỷ (nước xanh), hồ Tả Vọng và
Hữu Vọng (hướng về Phủ Chúa từ bên
trái và bên phải), hồ Thuỷ Quân (nơi thao diễn
quân đội), hồ Hoàn Kiếm (trả lại gươm
thiêng)...cho đến Thiên niên kỷ thứ III này, vẫn
ṿi voi cây bút viết lên trời xanh ḍng thơ cảm khái
nước non kinh thành, sau khi chấm vào nghiên mực đá
có ba ”cậu ông trời” ghé vai gánh vác một niềm
trường tồn bất tận hào khí Thăng Long...
Chỉ là con hồ quen thuộc, chỉ là mây trắng
bay qua và đậu lại, chỉ là sóng nước lăn
tăn, đôi khi phẳng ĺ mặt gương cho cỏ
cây soi bóng mà điểm trang như nàng tiểu thư
ngượng ngùng soi tóc mượt mà gió liễu lại
đôi khi nổi sóng bạc đầu kể về ḿnh
niềm thời gian ngưng đọng trong băo táp phong
ba.... Hồ Trả Gươm gọi tắt là Hồ
Gươm mà có nhà thơ Hy Lạp phải sững sờ
như đứng trước giai nhân bằng câu thơ:
”Hồ gươm như một lẵng hoa giữa ḷng
thành phố”
Cầu Thê Húc Hà Nội
để ”Con tầu đưa tôi đi về phía
trước”
Nhưng ”Trái tim tôi đi ngược về phía
đằng sau...” phía trước là đi về Hy Lạp,
phía đằng sau chính là Hà Nội với Hồ
Gươm, Hồ Tây với Hàng Đào đầy vải,
Hàng Đường ngọt ngào, hàng Tiện đầy quân
cờ, đầy đối chướng thêu rồng thêu
phượng và tựu trung là có đến 80 phố mang
chữ Hàng phía trước như câu ca dao cổ:
Hà Nội băm sáu phố phường
Hàng Gạo, Hàng Đường, Hàng Muối trắng
tinh....
Một ṿng quanh Hồ Hoàn Kiếm chỉ hai cây số,
c̣n ṿng qua Hồ Tây có mấy làng trồng hoa và cây cảnh,
mấy làng nuôi cá vàng và đánh cá đánh tôm, có hồng xiêm ngọt
lừ, có cành đào đón tết, có chợ từng bán
lưới (Vơng Thị) ṿng Hồ Tây ấy hơn 17 cây
số cho ta đi trong gió lộng, trong mây bay, trong
hương hoa, trong khói nướng chả thơm lừng
món ngon, trong vị gịn tan con ốc hấp thuốc bắc,
và trong thấp thoáng mơ hồ đă mịt mùng khuấy
lấp là bóng đàn chim sâm cầm lông chân đen đỏ
về t́m nơi bèo nổi mây ch́m sóng bạc... Con trâu vàng
không c̣n, con cáo trắng bặt tăm, những cung phi
dệt ra lụa trắng ngàn năm vô định, nàng công
chúa dạy dân trồng dâu dệt lụa, bà chúa Liễu
Hạnh hiện ra từ vóc dáng tiên nương hoạ
thơ cùng chàng trẻ tuổi trạng nguyên kỳ tài Phùng
Khắc Khoan..... Tất cả và tất cả đang là
một Hồ Tây có đường phố Lạc Long Quân
và đường phố Âu Cơ chứng giám cháu con
mở hội liên hồi....
Không kể con sông Hồng, tên chính thức là sông Nhĩ
(sông có dáng chiếc vành tai) đọc chệch ra là sông
Nhị, rồi Hồng Hà (từng là sông Phú Lương),
khúc cuối nguồn sông Thao.... dài như một tấm
gương mê hoặc, như chiếc thắt lưng
đỏ quấn quanh chiếc eo lưng cô gái Hà Thành
(một ư thơ của thi sĩ phía cuối trời Nam)....
Sông Hồng cũng từng là nỗi khát khao của
người ”trăm họ” chả thế mà có chàng trai
Quảng Ngăi lần đầu tiên gặp Hà Nội,
bất kể lúc âư là đêm khuya và trời lạnh, cứ
nhảy ào xuống ḷng sông cho phù sa sông Hồng thấm vào
da thịt để thoả nỗi ước mong. Đó
là chàng trai Vơ Năng Lạc sau này là một giáo sư
tiến sĩ về ḷng đất, nói cách khác là về
địa chất...
Ngoài sông Hồng uốn lượn mềm mại và
ngang tàng ấy, Hà Nội c̣n bao nhiêu mặt nước
để đắm say ḷng người. Hồ Bẩy
mẫu, Hồ Ba mẫu, hồ Thiền Quang, hồ
Thủ Lệ, hồ đền Hai Bà Trưng, hồ
Ngọc Khánh, hồ Linh Quang, hồ Văn trước
Văn Miếu (nơi các nho sinh thầy giáo trước khi
vào cửa Thánh phải ngắm ḿnh vào đó mà sửa sang
mũ áo cho chỉnh tề)...
Đi liền với niềm yêu bồng bềnh sóng
nước ấy th́ Hà Nội cũng là thành phố xanh
rờn suốt bốn mùa, suốt đời người,
suốt tuổi tác bao thế hệ. Mái ngói cứ lô xô trong
cảnh một Đỗ Huân, trong tranh một Bùi Xuân Phái,
trong món ngon một Thạch Lam.... trong tách cà phê Lâm nghi ngút
thơm lừng giữa phố Nguyễn Hữu Huân.... th́
cây xanh là một phần mê hồn hoặc của thời
gian sinh tồn trong từng lơi gỗ.
Đường hoa sữa phố Nguyễn Du,
đường Trần Hưng Đạo.
Đường tán sấu biêng biếc tứ mùa Trần
Phú, Phan Đ́nh Phùng, Trần Hưng Đạo,
đường sao đen lực lưỡng vững vàng
Ḷ Đúc, đường cḥ nâu Hùng Vương,
đường muồng hoa vàng như nắng
đường Huỳnh Thúc Kháng, đường bằng
lăng tím ngát Thợ Nhuộm.... Chỉ riêng quanh Bờ
Hồ đă có hẳn một rừng cây, mọc măi,
mọc măi thành kỷ niệm triệu hồn người
trong ḷng người, bất kể người ấy
đang Hà Nội hay cuối phương trời hoặc
dằng dặc nửa ṿng trái đất tha phương.
Thử xem ḱa: Hai cây lộc vừng, một quằn
quại vươn lên, một chín gốc quây quần.
Bốn cây gỗ Tếch hiên ngang, bốn mươi cây
liễu thả tóc vào chiều vi vút, hai cây hoa gạo quê xa,
năm cây hoa vông chói đỏ đón hè sang, mười
bẩy cây bàng thả thư đỏ đón mùa đông,
mười một cây cọ lá xoè như trung du thoáng
hiện, một cây sung trên dốc đá núi Đào Tai (hay
Độc Tôn) cùng vô số cây hoa sưa (không phải là hoa
sữa) nở trắng ngần băng tuyết hoa xuân,
những cây nhội, trái ngựa, xà cừ, tre trúc và sấu
cho bóng xanh, cho quả ngon cũng chen vai nhau hàng thế
kỷ với con số ngàn....
Xưa nay Hà Nội vẫn được coi là
địa linh, là văn vật, là hào khí.... Nơi phía
Bắc Hồ Gươm đang có đài phun nước,
tên chính là quảng trường Đông Kinh Nghĩa
Thục, từng là băi chặt đầu ngựi. Quân Pháp
mang người Việt
Ta bước vào lịch sử phút giây sống với
người xưa và ta lại về cuộc đời
để sống cùng Hà Nội hiện tại. Những
Bảo tàng lịch sử, Bảo tàng Cách mạng, Bảo
tàng Quân đội, Bảo tàng Phụ nữ, Bảo tàng
Chiến thắng B52, Bảo tàng Hồ Chí Minh.... hiện
tại và lịch sử song trùng, đồng hành..... Có
chiếc lờ chiếc đó để đơm con cá
nơi hồ Hàng Đào trăm năm trước th́
cũng có lá cờ đỏ sao vàng trên quảng
trường Nhà hát lớn năm 1945 tháng Tám, nhân dân vùng lên
đạp đổ ách gông cùm nô lệ.... và cũng có khói
đen nghi ngút cho xăng Đức Giang cháy và xác pháo đài
bay Mỹ rơi ngay vào ao làng, cạnh vườn trồng
hoa của làng Ngọc Hà, như một chứng tích của
tàn bạo chống lại nhân văn nhân bản....
Hà Nội đi lên, không đao to búa lớn, không mất
gốc, đứt rễ. Vẫn c̣n hàng xôi lúa làm bằng
hạt ngô nếp bung nhừ, vẫn c̣n sợi bún Phú
Đô, Tứ Kỳ trắng tinh đi kèm con ốc thành món
bún ốc ít nơi có được ngon bằng.... vẫn
c̣n những sợi rau muống luộc và cô hàng bán cơm
nắm muối vừng, có con tôm đầu gạch đuôi
trứng, có món nơn rau bí ngô xào tỏi, vẫn c̣n món phở
nạm, phở gầu ngon nhất nước không món quà
sáng nào sánh kịp....
Hà Nội từng là quê hương của bao danh sĩ,
thuyền quyên, tài tử, và cũng là quê hương của
bao món ăn kỳ lạ xuất hiện từ những
bàn tay kỳ tài, và quê hương của tấm áo dài
”Lơ Muya” tức áo dài ”Tân Thời” và nay là hồn Việt
Nam, chỉ nói gọn là áo dài Việt Nam”....
Nguyễn Trăi từng ”Góc Thành
Hơn trăm năm phố thay cho một thời
chỉ có băm sáu phố phường. Mấy cửa ô
mờ tỏ những Ô Quan Chưởng, Đống Mác,
Cầu Giấy, Cầu Diễn, Chợ Dừa, Yên
Phụ.... của 24 cửa ô bao thời để lại,
đâu phải chỉ có 5 cửa ô như lời một bài
hát (5 cửa ô là 5 ngả quân ta vào tếp quản Hà Nội
năm 1954 mà thôi)... Hà Nội đang rộng dài, đang
nở hoa, đang lực lưỡng con thiên mă tung bờm
trên đường thiên lư, nếu không nói là con rồng vùng
vẫy với bao la, bao la trời đất và bao la ḷng
người.
Theo KTĐT