Cao caû thay nhöõng taâm hoàn daùm hy sinh caû cuoäc ñôøi, caû tuoåi xuaân cho lyù töôûng xuaát gia

Cao cả thay những tâm hồn dám hy sinh cả cuộc đời, cả tuổi xuân cho tưởng xuất gia. Những người đã coi tình cảm riêng nhẹ như lông hồng, với họ, trước mặt còn biết bao nhiêu sự đau khổ cần chia sẻ, săn sóc.

Bằng pháp Tứ nhiếp: Bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự. Sự hiện diện cũng như dấn thân của họ trên cuộc đời nầy đã làm cho cõi đời thêm ý nghĩa, khổ đau được giảm bớt, nước mắt thống khổ của mọi loài dần dần sẽ trở thành nước mắt của hạnh phúc, thương yêu...

Ngày tháng trong ức chàng một khoảng trống không, một thời gian nào đó không còn tồn tại. Qua đoạn đường dài quen nhau, rồi yêu nhau với bao nhiêu mộng ước cho cuộc đời, biết bao nhiêu hứa hẹn, mong chờ, nhưng rồi tất cả bỗng nhiên không còn tồn tại, biến thành ảo.

Phải chi em đi lấy chồng do nầy do nọ. Phải chi do sự ngăn cách nào đó bởi trái ngang, cay đắng. Phải chi ??? Biết bao nhiêu câu hỏi, cho chàng còn cứ điểm để hờn trách, oán than. Nhưng tất cả đều trái ngược. Từng nơi, từng chỗ, từng khu phố...đã chuyên chở, đã tiếng nói âm thầm mang nặng kỷ niệm của một cuộc tình, nhưng rồi ra sao? - Đó chỉ ....

 

MỘT THOÁNG VÔ THƯỜNG

 

Hãy hỏi dùm tôi ngày tháng

còn chăng dấu vết một thời

Em của tôi mất tích lối mòn

Đâu tóc xỏa, đâu nụ cười quyến rủ

 

 

Trên khắp phố, những buổi chiều đổ

Bước em đi hoa ngẩn ngơ sầu

Em dâu, tôi cũng bên em

Trong tưởng, sát na nào vắng biệt

 

Trộm nhìn em, tôi cả trời

mái tóc, chiếc gáy tròn trắng nõn

bờ môi rộn một nụ cười

Tiếng êm nhẹ như sáo diều buổi sớm

 

dôi mắt long lanh đầy thơ dại

Chở hồn tôi vào những bến vong thân

Như tình si, tôi vụng trộm ước thầm

Xin cơn gió, xin cơn mưa đừng vội đổ

 

Bao lần qua, ngần ngại nắm tay em

tôi sợ làm bay làn phấn mõng

cứ thế, thời gian dài rong ruỗi

Tôi đi hoang, đan kết sợi trời

 

Một buổi sáng, thiệp Hồng tôi nhận được

Trái tim tôi co thắt, thắt liên hồi

Thôi cũng được, lòng tôi nào muốn

Nhưng tình xa, tình đẹp phải không em?

 

Tôi lần mở phong thư tìm đọc

Một chữ thôi cũng làm ấm bầu trời

Một trang giấy quấn tròn quanh vật lạ

nắm tóc! Làm hồn tôi bấn loạn

 

Khi yêu nhau, nên chỉ nghĩ nhau

Ta hạn hẹp trong khung trời nhỏ

đáng chăng. thân cát bụi thường

Bao tiếng khổ đang cần em săn sóc

Hãy giúp em mãnh tiến bước trên đường

Đem từ ái rải gieo cho sanh chúng

Để nước mắt khổ đau thành an lạc

tình ta nhỏ sẽ biên

 

Tôi lặng lẽ cúi đầu, lòng xúc dộng

Tấm lòng kia cao vút tận trời mây

Nào một chút của tình si

Tôi quỳ xuống, kính cẩn lòng Bồ tát.

 

 

26.08.99