Có còn chăng dấu vết
một thời mơ
Em của tôi mất tích
ở lối mòn
Đâu tóc xỏa, đâu nụ
cười quyến rủ
Trên khắp phố, những buổi
chiều lá đổ
Bước em đi
hoa lá ngẩn
ngơ sầu
Em ở dâu,
tôi cũng có bên em
Trong tơ tưởng,
sát na
nào vắng biệt
Trộm nhìn em, tôi có
cả trời mơ
Mơ mái tóc, chiếc gáy
tròn trắng nõn
Mơ bờ môi rộn rã
một nụ cười
Tiếng êm nhẹ như sáo
diều buổi sớm
Mơ dôi mắt long lanh đầy thơ dại
Chở hồn tôi vào những
bến vong thân
Xin cơn gió, xin cơn
mưa đừng vội đổ
Bao lần qua, ngần ngại nắm
tay em
Vì tôi sợ làm bay làn
phấn mõng
Và cứ thế, thời gian
dài rong ruỗi
Tôi đi hoang,
đan kết sợi tơ trời
Một buổi sáng, thiệp Hồng
tôi nhận được
Trái tim
tôi co thắt, thắt liên hồi
Thôi cũng được, dù lòng
tôi nào muốn
Tôi lần mở phong thư
và tìm đọc
Một chữ thôi cũng làm
ấm bầu trời
Một trang giấy quấn tròn
quanh vật lạ
Ồ nắm tóc! Làm
hồn tôi bấn loạn
“ Khi yêu nhau, nên
chỉ nghĩ vì nhau
Ta hạn hẹp trong
khung trời nhỏ bé
Có đáng chăng. thân
cát bụi vô thường
Bao tiếng khổ đang cần
em săn sóc
Hãy giúp em mãnh tiến
bước trên đường
Đem từ ái rải gieo
cho sanh chúng
Để nước mắt khổ đau
thành an lạc
Tôi lặng lẽ cúi đầu,
lòng xúc dộng
Tấm lòng kia cao vút tận trời
mây
Nào xá gì một chút
của tình si
Tôi quỳ xuống, kính cẩn
lòng Bồ tát.
26.08.99