I- PHẨM SONG YẾU
Tâm dẫn đầu các pháp;
Làm chủ; và tạo tác.
Giả sử tâm nhiễm ô,
Hành, ngôn đâu thể khác?
Nhiễm ô dẫn khổ đau
Đến cho người thủ ác.
(Như bước chân thú nọ
Dẫn theo bánh xe này!)
Tâm dẫn đầu các pháp;
Làm chủ; và tạo tác.
Giả sử tâm sạch trong,
Hành, ngôn bèn chẳng khác.
Sạch trong của tâm người
Dẫn trao người an lạc.
(Chẳng khác chi bóng nọ
Dõi dõi bước theo hình!)
Ý vương mối hận thù:
Kiếp người đeo đẳng hận;
Ý sạch không thù hận:
Đời ta thoát hận thù!
Lấy thù để báo thù:
Oán thù không xoá được;
Lấy tâm không thù oán
Xoá oán thù, mới nên.
Người kia đâu biết được:
Kiếp sống vốn vô thường;
Nếu biết được như thế,
Ắt một nhịn hai nhường.
Ngỡ thân này “tịnh tướng”,
Chẳng nhiếp hộ các căn;
Thiếu tiết độ, tinh cần:
Kẻ nào sống như vậy,
Là nô lệ ma quân.
Rõ thân này dơ bẩn,
Chăm gìn giữ các căn;
Khéo tiết độ, tinh cần:
Kẻ nào sống như vậy,
Vững vàng trước ma quân.
Ai mặc áo cà sa,
Tâm chưa rời uế trược;
Không tự chủ mình được;
Thà chẳng mặc cà sa.
Ai rời bỏ uế trược;
Tự làm chủ được mình;
Khéo giữ gìn giới luật;
Thật xứng mặc cà sa.
Trước chân, tưởng không chân;
Trước thật, ngờ không thật:
Mải tư duy tà vạy;
Mê mờ, luống hại thân.
Giả chân, biết giả chân;
Dối thật, hay dối thật.
Hay biết chẳng sai lầm:
Bước đầu tri kiến Phật.
Mái nhà kia vụng lợp,
Mưa ắt xâm nhập vào;
Tâm này không khéo tu,
Ắt vướng vào tham dục.
Mái nhà kia khéo lợp,
Mưa nào xâm nhập được;
Tâm này đã khéo tu,
Tham dục nào xâm nhập.
Đời này chịu lo rầu;
Đời sau lại lo rầu;
Đời nào kẻ làm ác
Chẳng lo rầu, thở than
Những việc ác mình làm!
Đời này được vui mừng;
Đời sau lại vui mừng;
Đời nào kẻ làm thiện
Chẳng vui mừng, hân hoan
Những việc thiện mình làm!
Kẻ làm điều ác nghiệp
Nhận quả báo hai lần:
Quả nhãn tiền đã khổ,
Khổ báo cả đời sau.
Kẻ làm điều thiện nghiệp
Hưởng thiện quả hai lần:
Quả nhãn tiền đã vui,
Đời sau còn vui nữa!
Như gã chăn bò mướn
Mỗi chăn, đếm bò ai:
Đọc, tụng lắm kinh sách
Không tu tập, luống hoài!
Ít đọc tụng kinh sách
Nhưng chăm chỉ thực hành.
Kết quả là tâm thức,
Là tuệ giác viên minh!
II- PHẨM TỰ CHẾ
Tự chế là đường sống;
Buông thả là đường chết.
Tự chế, thành bất tử;
Buông thả, hóa “hành thi”!
Tự chế và buông thả,
Hai nếp sống khác nhau:
Một, vươn đỉnh non cao;
Một, chìm sâu đáy vực.
Người tu tập chỉ quán,
Cởi được các ách cày:
Dục, hữu, kiến, vô minh;
Đạt Niết bàn tối thượng!
Người thường xuyên nỗ lực
Sống thanh tịnh, khắc kỷ:
Vinh hạnh ngày mỗi tăng
Nhờ thực hành giáo lý.
Với nỗ lực tự chế,
Người có chí dựng xây
Cho mình một hòn đảo:
Lũ lớn khôn nhận chìm!
Người ngu sống buông lung;
Người trí biết gìn giữ:
Tự bảo trọng đời mình
Như giữ gìn gia bảo!
Đừng sống trong buông thả,
Đừng đắm trong dục lạc;
Tự chế, và chỉ quán:
Đạt Niết bàn yên vui.
Tự chế ngự tâm mình,
Người trí vượt dục lạc:
Trên đỉnh cao tuệ giác,
Nhìn suốt cõi phù sinh.
Giữa những kẻ buông lung,
Riêng biết tự chế ngự;
Giữa những kẻ si mê,
Riêng biết tự tỉnh ngộ:
Người trí, như tuấn mã,
Vượt lũ ngựa ươn hèn.
Đế Thích nhờ tự chế
Nên làm chủ chư thiên.
Buông thả thì rơi xuống;
Tự chế thì vươn lên.
Vị Tỳ kheo tự chế:
Đoạn tuyệt nếp buông thả;
Tiến mạnh như lửa lớn,
Đốt sạch mọi buộc ràng.
Vị Tỳ kheo tự chế:
Đoạn tuyệt nếp buông thả.
Định tâm không thoái chuyển,
Ắt tiếp cận Niết bàn.
III- PHẨM TÂM
Người trí thuần hóa tâm
Như uốn mũi tên thẳng.
(Mũi tên không ngay thẳng
Sao trúng được hồng tâm?)
Cá bị ném khỏi nước,
Phải vùng mạnh để thoát:
Tâm phải y như thế,
Trước Ma vương dục tình.
Tâm quay cuồng theo dục,
Thật khó mà điều phục
Ai điều phục được tâm
An vui liền đạt được.
Tâm không hình không bóng,
Núp lẩn chốn hang sâu;
Không nắm bắt được nó,
Lấy gì thoát khổ đau?
Không thông hiểu giáo lý,
Không kiên định niềm tin,
Không thành tâm thực ý:
Tuệ giác khó vuông tròn!
Tâm dọn sạch tham dục;
Tâm quét sạch sân si;
Tâm vượt trên thiện ác,
Trên lẽ thường thị phi.
Thân như gốm, mỏng manh,
Lại dựng quách xây thành,
Giam giữ tâm trong ấy;
(Mãi ngục tù loanh quanh).
Hãy sớm vung kiếm tuệ,
Phá ma trận tan tành.
Thắng trận, đừng tham luyến:
Dồn bước, tới vô sinh!
Thân này chẳng bao lâu
Sẽ nằm xuôi dưới đất
Như khúc cây thối mục:
Gẫm lại, đâu có gì!
Kẻ thù hại kẻ thù,
Oan gia hại oan gia:
Chẳng bằng tâm tà vạy
Gây hại chính đời ta!
Dù cha mẹ vợ con
Chẳng giúp ta giải thoát;
Duy mỗi tâm chánh hành,
Theo mười điều thiện pháp!
VI- PHẨM HIỀN TRÍ
Người trí khéo chỉ lỗi,
Thường xuyên khiển trách ta;
Khác chi đang chỉ lối
Cho ta tới kho vàng.
Được thân với người trí
Thực lợi ích vô vàn.
Người trí siêng khuyên bảo,
Ngăn kẻ khác làm ác;
Nên được người lành ưa,
Bị người xấu ghét bỏ!
Đừng thân với bạn xấu!
Đừng thân với kẻ hèn!
Hãy thân với người tốt!
Hãy thân với bạn hiền!
Cảm thụ niềm pháp hỉ,
Hoan hỉ với thanh tâm:
Người trí vui như thế
Cùng Tịch mặc năng nhân.
Bổn phận người tưới nước
Là lo dẫn dòng nước;
Bổn phận người làm tên
Là trau chuốt mũi tên;
Riêng bổn phận người trí
Là tu sửa chính mình.
Tảng đá vững vàng kia
Gió nào lay động được;
Tâm người trí cũng vậy
Trước miệng đời khen chê.
Hồ sâu thì nước lắng,
Nước lắng lại, thì trong.
Người trí nghe giáo lý
Và trong lắng cõi lòng.
Nỗi khổ lẫn niềm vui,
Không lay động được người
Dập tắt lửa ái dục:
Người trí vượt luân hồi!
Không dùng cách bất chính
Để cầu sự thành công;
Không vì lợi cho mình
Hay bất kỳ ai khác
Mà phạm vào điều ác:
Người giữ được như thế,
Thực xứng đáng hiền nhân.
Bờ này đông người lắm,
Bờ kia thực hiếm người;
Họa hoằn mới có một
Người vượt tới bờ kia!
Để vượt qua biển cả
Của Ma vương dục tình:
Sẵn mái chèo tam học
Giới định tuệ vừa xinh.
Người trí rời thế sự;
Người trí rũ pháp trần;
Vui niềm vui tĩnh lự
Giữa giới hạnh trong ngần.
Người trí vui viễn ly;
Người trí xả dục vọng;
Người trí không sở hữu:
Thành tựu đức từ bi.
Thường tác ý đúng pháp
Mà diệt tận ái dục:
Khéo đạt cảnh Niết bàn
Ngay giữa dòng thế tục.
XIV- PHẨM PHẬT ĐÀ
Tâm sạch làu dục vọng,
Hóa thênh thang vô cùng;
Như lai vô sở trụ:
Dục vọng mất hành tung!
Trong trạng thái thanh bình
Của Niết bàn tịch chiếu:
Bậc Chánh giác toàn hảo,
Chư thiên ngưỡng mộ người!
Khó thay, được làm người!
Được thọ mệnh trên đời!
Khó thay, được gặp Phật!
Được nghe pháp tuyệt vời!
Ngưng làm mọi việc ác;
Nguyện làm mọi điều lành;
Giữ tâm ý trong sạch:
Lời chư Phật dạy rành!
Nhẫn nhục là khổ hạnh
Tối thượng giữa nhân hoàn;
Niết bàn là cứu cánh
Tối thượng giữa trần gian.
Đừng chê, đừng hại ai;
Giới luật gìn nghiêm cẩn;
Tiết độ trong ăn uống;
Thanh tu chỗ vắng người;
Chuyên chỉ quán tăng thượng:
Gương tâm tuệ sáng ngời!
Dẫu mưa xuống tiền vàng,
Lòng dục còn chưa thỏa.
Chất, vị của lòng dục:
Ngọt ít, nhưng đắng nhiều.
Nên đệ tử Như lai
Không đi tìm dục lạc –
Dù dục lạc chư thiên;
Mà tinh tấn vươn lên
Để đoạn trừ dục lạc!
Nhân loại, vì sợ hãi
Mà đi tìm nương tựa,
Khấn vái khắp chư thần:
Thần núi; lại thần sông;
Thần nước; lại thần lửa.
Tìm trăm nghìn nương tựa,
Vì sợ hãi mênh mông!
Nhưng nương tựa như vậy
Đâu phải cách tối thượng;
Đâu phải cách an toàn.
Vì trong khi nương tựa,
Tâm đâu bớt não phiền!
Nương tựa vào Tam bảo:
Quy y Phật Pháp Tăng;
Thấu lẽ mầu Tứ đế:
Tâm kia sớm vững vàng.
Ý thức sâu về khổ;
Về nguyên nhân của khổ;
Về sự diệt khổ đau;
Về đạo mầu diệt khổ.
Nương tựa vào Tam bảo,
Tâm thoát ly phiền não:
Như vậy, mới tối thượng!
Như vậy, mới an toàn!
Bậc Tuệ giác cao siêu,
Kiếp người khó gặp được;
Hiện thân của an phước,
Gương sáng của tình yêu.
Vui thay, Phật ra đời,
Pháp được thốt nên lời;
Vui thay, Tăng hòa hợp,
Giới hạnh sáng tâm người.
Bậc khắc phục chướng ngại;
Bậc đoạn trừ phiền não:
Những bậc thánh như thế,
Xứng đáng được cúng dường.
Cúng dường Bậc vắng lặng,
Bậc không còn sợ hãi;
Phước đức cúng dường này,
Không thể đo lường nổi.
XV- PHẨM AN LẠC
Thật hạnh phúc khi ta
Sống không hận không thù
Giữa những người thù hận.
Sống không hận không thù:
Đời nhẹ bao vướng bận.
Thật hạnh phúc khi ta
Sống không đau không bịnh.
Giữa vô vàn đau bịnh:
Không đau bịnh quả là…
Thật hạnh phúc cho ta
Sống đời không dục vọng.
Giữa vô vàn dục vọng:
Thanh tịnh sáng ngời hoa.
Hạnh phúc thay Như lai!
Không để tâm vướng bận
Vật thực cúng dâng ngài;
Luôn sống trong phong vận:
Chân phúc – vượt trần ai!
Hơn, ắt bị oán ghét;
Thua, ắt bị tủi buồn:
Nên sống trong thanh thản,
Vượt ngoài cõi hơn thua!
Không ngọn lửa nào bằng
Ngọn lửa của ham muốn;
Không gốc ác nào bằng
Gốc ác của giận dữ;
Không mối khổ nào bằng
Mối khổ của thân thể;
Không niềm vui nào bằng
Niềm vui của Niết bàn!
Bịnh nhất là đói ăn;
Khổ nhất là thân thể;
Biết rõ được như thế
Ắt thấy vui Niết bàn.
Lợi nhất, là không bịnh;
Giàu nhất, là “biết đủ”;
Thân nhất: tâm thành tín;
Vui nhất: cảnh Niết bàn.
Ai nếm được hương vị
Đời ẩn dật thanh tu;
Ai thấm được hương vị
Niềm vui từ chân lý:
Người ấy sống vô ưu,
Thênh thang ngoài hệ lụy.
Quý nhất là được gặp
Những bậc không ô nhiễm;
Sống gần các vị này,
Được thừa hưởng an vui.
(Bởi vậy, nên xa lánh
Kẻ nhiễm ô bụi trần).
Chung chạ với người ngu
Ắt chịu lo phiền mãi;
Sống cạnh người mê muội
Khác chi cạnh kẻ thù;
Cũng vậy, cạnh người trí,
Như thể cạnh người thân.
Sống cạnh thiện tri thức
Dấn bước tới Niết bàn:
Vẹn bảo toàn giới đức;
Tròn tận diệt sân tham;
Khác chi nguyệt cầu nọ
Vận hành giữa không gian,
Theo quỹ đạo tinh tú –
Ngàn thu, chẳng lạc đường!
XIX- PHẨM PHÁP TRỤ
Người phân xử hồ đồ,
Khinh suất và độc đoán:
Người ấy chẳng sống theo
Giáo pháp của Phật đà!
Người trí không lãnh đạo
Bằng âm mưu, xảo thuật;
Người trí giữ công tâm
Trong hành sử pháp luật;
Như vậy đáng gọi là
Người quy y theo Phật.
Không phải nói nhiều lời
Mà đáng gọi trí thức;
Người trí xứng tên gọi
Vì tâm cứu hộ đời!
Không phải nói nhiều lời
Mà gọi là thông tuệ;
Người trí cốt trực nhận
Chân lý thơm nụ cười!
Không phải vì bạc đầu
Mà xứng là trưởng lão;
Tuổi tác không tu tập:
Như ông phỗng, khác gì?
Kẻ nào trong bản thân
Gồm được Tứ diệu đế;
Gồm được Bát chánh đạo;
Gồm được tâm bất hại;
Gồm được đức giới nghiêm;
Thanh lọc được pháp trần:
Đáng gọi là trưởng lão!
Không phải giọng hùng hồn,
Không phải dáng thanh tú
Mà xứng gọi hiền nhân;
Khi tính còn hung dữ,
Tâm còn đầy tham sân!
Ai đốn, nhổ tận gốc
Những điều xấu trong tâm,
Nhất là niềm sân hận;
Người ấy mới thực xứng
Được gọi là hiền nhân!
Đầu kia không có tóc,
Chưa hẳn đã Sa môn!
Khi tâm còn ác độc,
Khi giới chẳng tròn vuông!
Ai lắng dịu vẹn toàn
Những điều ác lớn nhỏ;
Với tâm lắng dịu nọ:
Tỷ kheo, đáng gọi là!
Chỉ mỗi đi khất thực
Đâu đã phải Tỷ kheo;
Chỉ mỗi hành nghi thức
Đâu đã phải Tỷ kheo;
Chỉ khi tuân giới hạnh
Tỷ kheo, mới gọi là!
Siêu việt cả thiện ác;
Chuyên tâm vào phạn hạnh;
Đem cái “biết như thật”
Thể hiện giữa đời này:
Một người được như vậy,
Mới đích là Tỷ kheo!
Im lặng mà ngu muội,
Đâu đáng gọi là thánh;
Chỉ đáng gọi là thánh,
Người tinh lọc thân, tâm:
Việc thiện, vẹn chuyên cần;
Việc ác, tròn xa lánh!
Đã sát hại sinh linh,
Đâu phải bậc cao quý!
Bậc cao quý thánh thiện
Chẳng hại sinh linh nào!
Không phải chỉ do mỗi
Giữ giới, gìn khổ hạnh;
Không phải chỉ do mỗi
Học nhiều và định tâm;
Không phải chỉ do mỗi
Nếp thanh cư một mình;
Không phải mỗi do thế,
Mà một người xuất gia
Tự cho mình được hưởng
“Niềm vui xuất gia” mà
Người khác không được hưởng.
(Khi trong tâm người ấy
Chưa lóng sạch trần sa!)
XX- PHẨM ĐẠO
Bát chánh đạo là đường
Vô thượng trên mọi đường;
Tứ diệu đế là lý
Vô thượng trên mọi lý;
Siêu thoát ái dục là
Vô thượng trên mọi pháp;
“Nhãn quan toàn hảo” là
Vô thượng trên thánh hiền!
Không đường đi nào khác:
Chỉ mỗi con đường này,
Đưa các người đạt đến
Một giác quan toàn hảo,
Soi tỏ suốt xưa rày.
Để vượt qua phiền não:
Hãy đi lên đường này;
Để vượt qua ái dục:
Hãy đi lên đường này;
Con đường Như lai đã
Kinh qua – thoát đọa đày!
Hãy nhiệt thành, gắng gỏi
Tự thắp đuốc mà đi;
Như lai đã chỉ đường,
Hãy chuyên cần bước tới!
Bước, bước, vượt Ma vương:
Vạn dặm trường đêm tối!
Các hành nọ vô thường!
Sáng suốt hiểu như vậy,
Ắt chán bỏ khổ não:
Vươn tới đạo chân thường!
Các hành nọ khổ não!
Sáng suốt hiểu như vậy,
Ắt chán bỏ khổ não:
Vươn tới lẽ thường vui!
Các pháp nọ vô ngã!
Sáng suốt hiểu như vậy,
Ắt rời bỏ khổ não:
Vào ngã lạc tịnh thường!
Việc đáng phải cố gắng
Lại không chịu cố gắng;
Trẻ trung lại biếng lười,
Ý chí đã bạc nhược,
Cơ thể lại rã rời:
Kẻ thụ động như thế,
Sao vận dụng trí tuệ
Để thực hành Đạo Vui?
Giữ miệng lưỡi trong sạch
Không nói lời xấu xa;
Giữ thân thể trong sạch
Không làm việc xấu xa;
Giữ tâm ý trong sạch
Không nghĩ điều xấu xa;
Giữ ba nguồn trong sạch:
Người, đệ tử Thích ca!
Chăm thực hành chỉ quán:
Tuệ giác sớm vuông tròn;
Biếng thực hành chỉ quán:
Tuệ giác khó tròn vuông;
Thọ, yểu cho tuệ mạng:
Chăm, biếng, sẵn hai đường!
Hãy phá cho sạch rừng!
Không phải rừng nghĩa đen
Mà là rừng ái dục!
Ái dục sinh sợ hãi:
Hãy phá sạch hai rừng,
Cho cuộc sống khai quang,
Không còn rừng chướng ngại!
Chưa cắt được sợi tơ
Ái dục giữa nam nữ:
Tâm ý còn vẩn vơ,
Tâm tư còn vẩn đục.
Khi tâm chưa lắng đục,
Hỏi lấy gì công phu?
Hãy cắt đứt tơ tình!
Như ngắt cành sen thu.
Hãy nghe đức Thiện Thệ
Trỏ lối đường chân như!
“Ta sống mãi nơi này”:
Người ngu luôn nghĩ thế!
Đâu biết đâu dâu bể
Vốn đạo thường xưa nay!
Kẻ say đắm đa mang
Đàn con và đống của;
Dễ bị tử thần cuốn,
Như trận lũ cuốn người.
(Thác, không kịp ngậm cười).
Khi tử thần xuất hiện
Dù anh em, chồng vợ,
Dù cha con đi nữa,
Chẳng ai cứu được mình!
Thấu cái chết như vậy:
Nên người trí trên đời
Lo giữ nghiêm lấy giới,
Lo giữ sạch lấy người.
(Gọi để khai thông lối
Tới Niết bàn an vui).
XXVI- PHẨM TỊNH HẠNH
Hỡi dòng dõi Tịnh hạnh,
Hãy dũng mãnh tinh tiến!
Cắt đứt lòng ái dục,
Thể hiện tâm Niết bàn!
Thường sống trong chỉ quán,
Sớm đạt đến bờ kia.
Vị Tịnh hạnh viên mãn
Về cõi Trí Không Chia!
Không bờ này, bờ kia;
Không hai bờ phân biệt;
Như lai gọi điều ấy
Là Tịnh hạnh. Vô vi!
Chăm tu tập chỉ quán,
Sống không vướng bụi hồng;
Mục đích đã đạt tới,
Phận sự đã làm xong.
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Thái dương làm sáng ngày,
Nguyệt cầu làm sáng đêm,
Chỉ quán sáng hành giả.
Riêng ánh sáng Phật đà
Sáng mười phương, khắp cả!
Ai dứt bỏ việc ác:
Người ấy, gọi Phạn chí;
Ai vun trồng tịnh hạnh:
Người ấy, gọi Tỷ kheo.
Hành hung vị Tịnh hạnh:
Điều ấy thực đáng hổ;
Vị Tịnh hạnh giận dữ:
Lại còn đáng hổ hơn!
Vị Tịnh hạnh cao thượng,
Không trả lại đòn người;
Vì tâm đã bất động,
Vượt ra ngoài ghét thương!
Người nào thân, miệng, ý
Đều không vướng nghiệp ác;
Người ấy xứng gọi là
Vị Tịnh hạnh vô tác!
Bất cứ là nhờ ai,
Giúp ta hiểu chánh pháp:
Hãy kính lạy người ấy
Như ảnh hình Như lai!
Được gọi là Tịnh hạnh,
Không phải vì “bện tóc”,
Không phải vì “dòng dõi”,
Không phải vì “người mẹ”;
Được gọi là Tịnh hạnh:
Người lĩnh hội chân lý,
Người thực hành chánh hạnh.
Có ích gì, qua sự
“Bện tóc”, “mặc da dê”;
Trong khi trong tâm nọ
Chất chồng tham sân si!
Ai mặc chiếc áo vá
Bằng vải nhặt đống rác;
Mình mẩy ốm trơ xương;
Nhưng một mình tu tập
Chỉ quán giữa rừng sương:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Từ ngữ “Người kính mến”
Chỉ là tiếng rỗng thôi!
Còn phiền não, luyến ái,
Sao đáng gọi tên là…
Như lai gọi Tịnh hạnh:
Người cắt hết buộc ràng;
Tâm không còn sợ hãi;
Ý chẳng còn sân si!
Cởi bỏ được sân hận;
Cởi bỏ được ái dục;
Cởi bỏ được tà kiến;
Cởi bỏ được vô minh:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Người không còn tức giận;
Chịu đựng mọi nhục mạ,
Trừng phạt và hành hung;
Lấy sức mạnh của nhẫn
Làm quân bảo vệ mình:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Người không còn phẫn nộ,
Người làm xong bổn phận,
Người giới đức trang nghiêm,
Người rỗng không ái dục,
Người trọn vẹn thuần hóa:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Như giọt nước lá sen,
Như hạt cải đầu kim:
Không thể nào dính được!
Người không nhiễm ái dục
Thì Tịnh hạnh là tên!
Chính nơi cuộc đời này
Mà ai tự ý thức
Sự tận diệt khổ não;
Trút bỏ hết gánh nặng
Để tự giải thoát mình:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Người trí tuệ sâu xa
Biết đâu là nẻo chánh;
Cũng như chính bản thân
Đã đi đến đích rồi:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Không lẫn lộn hai cõi
Thế tục và tu sĩ;
Lòng sạch không ham muốn:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Không sử dụng khí giới
Để giết hại sinh linh;
Dù tự tay giết hại
Hoặc bằng cách khiến người:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Ai xử sự thân thiện
Giữa những người đối nghịch;
Ai xử sự ôn hòa
Giữa những người hung hăng;
Ai sống không vấn vương
Giữa những người vương vấn:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Vượt tham vọng, phẫn nộ;
Dứt kiêu căng, mù quáng;
(Như thể hạt cải nọ,
Rơi khỏi mũi kim này):
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Thanh nhã và hiền hòa;
Chân thành và xây dựng;
Từ ái, không xúc phạm:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Chẳng kể vật dài, ngắn;
Chẳng kể vật lớn, nhỏ;
Chẳng kể vật tốt, xấu;
Chẳng kể vật mới, cũ;
Hễ người không trao cho
Thì nhất định không lấy!
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Không còn tham vọng gì
Đối với đời sống này,
Cũng như đời sống khác:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Vượt các dạng ái dục;
Vững bước trong tuệ giác;
Đạt tới cõi vô sinh:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Ngay trong cuộc đời này,
Mà vượt trên thiện, ác;
Không còn vương với mắc;
Lòng tịch tĩnh vô ưu:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Trừ tuyệt các ác dục
Hình thành “Cuộc đời sau”:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Vượt cuộc đời lầy lội;
Vượt biển cả luân hồi,
Đặt chân tới bờ kia:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Khắc phục trọn vẹn Dục;
Hủy diệt nguyên nhân Dục
(Khiến hình thành đời khác):
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Thoát ly khỏi gia đình;
Hủy diệt nguyên nhân Ái
(Khiến hình thành kiếp sau):
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Xa buộc ràng nhân loại;
Vượt buộc ràng chư thiên;
Cởi bỏ thật rốt ráo
Hết thảy mọi buộc ràng:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Bỏ điều mình ưa chuộng;
Bỏ điều mình ghét bỏ;
Vào trạng thái thanh lương;
Chấm dứt kiếp luân hồi:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Người thấu suốt triệt để
Sự sinh và sự chết;
Thấu triệt, dứt luyến lưu;
Khéo đạt cảnh Niết bàn:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Người mà nhân và thiên
(Bao bộ loại đồng đẳng)
Chẳng biết sinh về đâu,
Chẳng biết tới phương nào;
(Vì người ấy, La hán,
Đã dứt sạch phiền não,
Chẳng còn kiếp lai sinh):
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Năm hợp thể quá khứ,
Hiện tại và vị lai:
Thôi còn sở hữu gì;
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Là bậc không sợ hãi;
Là bậc đại hiền triết;
Là bậc đã chiến thắng;
Là bậc đã sạch trong;
Là bậc đại giác ngộ:
Là bậc mà Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Là bậc đại thánh triết
Biết rõ kiếp trước mình;
Rõ thế giới yên vui,
Rõ thế giới sầu thảm;
Chấm dứt kiếp lai sinh;
Đạt tuệ giác tối thượng:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Vị rốt ráo nên Người!