Thöa baïn,
Bài thơ nầy được viết để kinh tặng những tâm hồn đã quên mình để sống cho tha nhân. Bỏ lại sau lưng tất cả danh vọng, tiền tài, tuổi xuân, người yêu thương v.v...chấp nhận người thua cuộc, đi bên lề cuộc đời, để đến những nơi nghèo cùng, khổ nạn, thiếu thốn hầu chia sẻ, gánh vác, an ủi, dạy dỗ...với ước vọng niềm đau, sự khổ kia sẽ thuyên giảm. "Dừng chân nơi đây, chiêm ngưỡng loài người" không phải một thái độ tiêu cực, xa lánh cuộc đời, ẩn thân trong vùng rừng núi âm u làm ngơ hết tất cả những chuyện xảy ra chung quanh. Nhưng đây chỉ một thái độ cần thiết để chuẩn bị lương cho một con người dấn thân làm đại sự. "Chiêm ngưỡng loài người" để quán thấy mọi người đều Phật tánh, thấy cuộc đời thường, khổ não các pháp ngã, duyên sanh, nên cuộc dấn thân của người nầy như Ngài Bồ tát Thường Bất Khinh trong Kinh Pháp Hoa, thường nói khi gặp mọi người: "Tôi không dám khinh các người các người Phật sẽ thành". 

 KẺ THUA CUỘC

 

Vâng, anh cứ đi

rời xa căn nhà nầy

mãnh đất thân yêu còn hơi hướn mùi bùn ,

bãi cỏ xanh tươi màu mỡ

vườn hoa hồng bát ngát tỏa hương thơm

Anh biết đấy

tôi người thua cuộc

dừng chân nơi đây, chiêm ngưỡng loài người

lặng lẽ ngày hai buổi

nhìn bầu trời xanh, mây thoáng nhẹ

sáng vừng hồng nhen nhúm lửa

chiều rải ráng vàng thả trôi trên cảnh vật

dòng sông nhỏ, phù sa ngầu đục, con đò lặng xuôi dòng nước

vài cánh chim lẻ bạn, vỗ cánh, định hướng bay về

vuốt lại mái tóc rối bời, màu sương khói

phong trần đã trả, bớt gánh nặng vai

tôi mĩm cười, tâm vừa nhụy hoa vui

những ngày nông nổi, hăng say của tuổi trẻ năm xưa

nay chỉ còn trầm tỉnh

những kiêu hùng, ngạo mạn ngày nào,

giờ chỉ sự đơn giản, nhẫn nại

những hoài bảo, tham vọng

vượt lên dỉnh cao danh vọng,

chất chứa nhiều của cải, để hãnh diện cao sang, thành công hơn người, -của tuổi mộng ,

nay còn lại sự khiêm nhường, chia xớt, cởi mở tấm lòng

tôikẻ thua cuộc

đi bên cạnh những người nghèo khó để chia sẻ, ủi an

vào những nơi trẻ em côi cút để nâng niu, chăm sóc

đến với những người lòa để sẻ san chút ánh sáng bằng bận tâm, lo lắng

nếu anh quay trở lại

đừng hỏi tôi tại sao bỏ cuộc

quên hết cả mộng thời trai trẻ, bỏ cả tương lai

xin anh hiểu rằng

lòng tôi luôn thao thức

trí tôi luôn bâng khuâng

tâm tôi luôn trỉu nặng

về những xảy ra chung quanh

cho con người vạn vật

nên tôi đành người thua cuộc   15.11.99