|
Huynh trưởng Gia
Đình Phật Tử với Quê
hương
Nguyên Phước
Ngày 10.04.2007
Source: http://phattuvn.org
Người Huynh
trưởng Gia Đình Phật Tử
(GĐPT) nhận thức rằng: Chúng sinh
vì mê lầm tạo nghiệp, dẫn
đến thọ nhận báo thân.
Tuỳ theo y báo và chính báo
mà sinh cùng quốc độ, nên
không thể tách rời quốc
độ mà cầu hạnh phúc cho riêng
mình. Lại nữa, đạo Phật
là đạo của từ bi, cho nên
ý thức độ tha phải toả
rộng, cũng là một phuơng tiện
tối ưu để tiêu trừ ngã
chấp kiến thủ. Không thể tìm
thấy chân ngã, nếu không hoà
nhập tâm thức cùng đại
thể của vũ trụ. Để hiểu
chúng sanh tử vốn không thật,
để chứng vô sanh pháp nhãn. Do
vậy, huynh trưởng với quê
hương tuy hai mà một, Phật tử
với quê hương không phải
là hai. Gia Đình Phật Tử
Việt Nam
là một tổ chức giáo dục thanh
thiếu đồng niên con em đạo
hữu và những gia đình có
cảm tình với đạo Phật. Gia
Đình Phật Tử được
phát sinh từ dòng Phật giáo
Việt Nam.
Huynh trưởng là một thành phần
hướng dẫn và lãnh đạo
của tổ chức GĐPT.
Tổ chức GĐPT
chịu trách nhiệm trước Giáo
hội Phật giáo Việt Nam
về việc đào luyện thanh thiếu
đồng niên của Giáo hội
trở thành Phật tử chân chính,
góp phần xây dựng xã hội theo
tinh thần Phật giáo. Bởi lẽ, huynh
trưởng không chỉ là những
Phật tử phát nguyện phụng sự
đạo pháp, đem đạo vào
đời làm lợi ích cho đất
nước, quê hương mà còn
là những người truyền thừa
có năng lực, có đạo tâm.
Do đó phải được Giáo
hội Phật giáo Việt Nam
chăm lo và bảo trợ trong việc
giáo dục và đào luyện huynh
trưởng. Đạo Phật là
đạo để sống từng bước,
nâng cao cuộc sống đến chỗ
lợi lạc, yên vui trước khi nói
đến chuyện giải thoát, giác
ngộ.
Huynh trưởng
phải là những người Phật
tử chân chính trong việc học
đạo, tu đạo, sống đạo
phải chuẩn mực, là tấm
gương sáng, tự thân phải
là bài thuyết giảng không
lời, sau đó mới nói đến
bục giảng hướng dẫn đàn
em.
Dĩ thân tác
chứng rồi dĩ thân tác chúng.
Các pháp truyền trao có thể
hoà nhập vào tâm hồn thanh
thiếu đồng niên, toát ra sức
hút, tạo nên chất keo gắn bó
những cá nhân trong cộng đồng
Phật đạo nói chung và trong
GĐPT nói riêng. Đạo Phật
là đạo của tình thương
và trí tuệ. Huynh trưởng trong
tổ chức GĐPT như trải dài
tình thương và trí tuệ
đó đến tận những căn
nhà thế tục nhằm xây dựng
một quê hương trong sáng, hoà
bình, ổn định và hạnh
phúc.
Người huynh
trưởng tự giác gánh vác
sứ mệnh vì hạnh nguyện cao cả.
Hoằng hoá lợi sanh, báo đền
công ơn hoá độ của chư
Phật mà họ nhận thức
được. Người huynh trưởng
không mưu cầu lợi lộc vật
chất, công danh, sự nghiệp hay địa
vị từ tổ chức đến Giáo
hội và ra ngoài xã hội.
Tất cả chỉ
vì cứu cánh giải thoát giác
ngộ mà ra sức chu toàn sự
nghiệp giáo dục ở hiện tại
với tinh thần xã uý vị tha.
Thăng tiến lẫn nhau với phương
châm “Bất ly thế gian giác”
là vậy. Quê hương là
nơi ta được sinh ra và lớn
lên với những con người có
cùng chung một lãnh thổ, một
lịch sử, một truyền thống văn
hoá, một ngôn ngữ để cảm
thông, một quá khứ để tự
hào và một tương lai để
thực hiện. Soi rọi vào hiện
tại như quê hương Việt Nam
chúng ta. Một đất nước có
bốn ngàn năm văn hiến, có
một nền văn hoá lâu đời
kết hợp những tinh hoa cổ cựu
của Đông phương và nền
văn minh Tây phương hiện đại.
Một lãnh thổ nhỏ nhoi nhưng
nhiều dân tộc, một đất
nước bé nhỏ triền miên bị
chiến tranh xâm lược mà vẫn
trường tồn. Đạo Phật
có từ bao giờ? Đã du nhập
vào quê hương này từ lúc
nào? Tại sao đạo Phật hiện
hữu giữa lòng quê hương
này suốt chiều dài lịch sử
hơn hai ngàn năm? Đạo Phật
đã đóng góp gì cho quê
hương này? Đó là một
câu hỏi mà mọi công dân
Việt Nam
còn không thể bỏ qua huống hồ
người công dân ấy là một
Huynh trưởng trong tổ chức GĐPT.
Con Rồng Cháu
Tiên, truyền thuyết xưa thuộc
huyền sử kể lại rằng: Lạc Long
Quân vốn là loài rồng kết
hợp cùng bà Âu Cơ sinh
được bọc một trăm trứng,
nở ra trăm con. Vì rồng ở biển,
tiên ở núi, không cùng quốc
độ nên có sự chia cách.
Nhưng các con tức phối có thể
gặp nhau kết hợp núi biển một
trăm người Việt.
Kinh Phật thì
Thiên (tiểu giới) Long đứng
đầu trong bát bộ phối hợp nhau,
nên dân tộc ta xuất thân từ
chỗ tôn quý.An Dương Vương
xây thành Cổ Loa không
được, thần nhân mách bảo
muốn an cho người cõi dương
phải siêu độ cho người cõi
âm. Do vậy, nhà vua mới lập
đàn siêu độ, việc xây
thành mới có kết quả.
Điều đó chứng tỏ đạo
Phật đã vào nước ta từ
thuở ấy. Thờ cúng ông
bà, đạo Phật lấy hiếu
đạo làm đầu, lấy tinh thần
tri ân, báo ân là khởi
điểm của đạo mạch nên
làm phong phú thêm cho thuần phong
mỹ tục, tập quán, đạo
đức luân lý dân tộc.
Đền đài, miếu đình
vốn là những di tích được
kiến lập để tán dương
công đức của tiền nhân trong
sự nghiệp đóng góp xây
dựng quê hương đất
nước.
Hoan hồn, tang tế
những truyền thống này đều mang
tính chất đồng kham cộng khổ,
chia ngọt sẻ bùi, nhắc nhở bổn
phận và trách nhiệm của nhau trong
cuộc sống và giúp đỡ
đùm bọc vượt qua những
khó khăn.Lễ lượt hội hè
đều mang tính chất cảm tạ
trời đất, để có mưa
thuận gió hoà, cảm tạ bà con
đã đồng sự trong cuộc
sống. Vui là trải lòng, trải
dạ khoan thứ cho nhau và cùng chung
nhìn về chân trời an lạc, tự
tại và hạnh phúc. So sánh,
đối chiếu lịch sử Việt Nam
và giáo sử Việt Nam, ta thấy
Phật giáo cường thịnh thái
bình, giàu mạnh, dân cư an khang
lạc nghiệp như các triều
đại Đinh, Lê, Lý,
Trần.Phật giáo lâm nguy, suy
đồi thì Tổ quốc loạn lạc,
chiến tranh, đói nghèo, lạc
hậu. Bởi vậy, Phật giáo Việt Nam
không đặt sự tồn tại của
mình nơi nguyên vị cá biệt
mà đặt sự tồn tại của
mình trong sự tồn tại của nhân
loại và dân tộc.
Như trên
đã trình bày, đạo Phật
được truyền bá vào Việt
Nam rất lâu (An Dương Vương,
Thục Phán) cho nên đạo Phật
và dân tộc quyện thành một.
Do vậy, huynh trưởng cũng kết
quyện hài hoà, dòng sinh mệnh
của mình trong chiếc nôi Tổ
quốc quê hương. Vì thế, trong
quốc sử cũng như trong giáo sử,
tăng tín đồ Phật giáo
làm rạng rỡ cho quê hương
như các ngài Khuông Việt, Vạn
Hạnh, Tuệ Trung Thương Sĩ, Giác
Hoàng, v.v… Biết bao Phật tử
đã nằm xuống vì lợi
quyền dân tộc, vì độc lập
tự do của đất nước và
nhân dân. Như Hoà thượng
Thích Quảng Đức và các
Thánh Tử Đạo trong Pháp nạn
1963–1966. Hoàn toàn không tìm
thấy kẻ phản bội quê hương
Tổ quốc.
Do vậy huynh
trưởng và quê hương gắn
bó trong cùng một dòng sinh mệnh.
Vì thế, việc duy trì truyền
thống tốt đẹp của quê
hương, phát triển làm phú
cường quê hương, bảo tồn
và truyền thừa sứ mệnh cao cả,
phục vụ quê hương là nghĩa
vụ của huynh trưởng.Tổ tiên ta
ra sức tô bồi quê hương Tổ
quốc lưu hạ cho chúng ta, tự
bản thân huynh trưởng phải thực
hiện qua cuộc sống của mình.
Giữ gìn gia sản quý báu ấy
và giáo dục thế hệ trẻ
biết quý trọng giữ gìn biên
cương lãnh địa, di tích mồ
mả của tổ tiên. Nỗ lực
hoạt động trên nhiều lãnh
vực để đưa nếp sống
tốt đẹp, biết yêu thương
đùm bọc, chuộng tự do, yêu
hoà bình, sống đời nhân
nghĩa đạo đức, có văn
hoá, thâm nhập vào từng
người nhà trên quê hương
đất nước chúng ta. Mà
cách thù thắng nhất là thực
hành Bát chính đạo trong
đời sống hiện tại.
Nỗ lực tinh tấn
trau dồi Ngũ minh pháp là góp
phần phát triển khoa học, kỹ
thuật và văn hoá. Nỗ lực
thực hiện năm điều luật là
góp phần phát triển một xã
hội lành mạnh và tốt
đẹp. Thực hiện châm ngôn
“Bi - Trí – Dũng” là
tích cực phát triển quê
hương, lấy căn bản từ con
người ưu việt.Tận tuỵ với
sứ mạng giáo dục là đào
tạo nhân tố tích cực, phát
triển quê hương. Muốn bảo
tồn truyền thống tập quán, văn
hoá xã hội và di sản văn
hoá dân tộc thì phải
thường xuyên un đúc thế hệ
trẻ. Tạo nhận thức đúng
đắn, biết quý trọng giá
trị thực sự những gì chúng ta
đang có. Huynh trưởng GĐPT
là người tiếp cận thường
xuyên với tuổi trẻ nên việc
truyền thừa được nâng lên
hàng sứ mệnh.
Mục đích
của GĐPT là đào luyện thanh
thiếu đồng niên trở thành
Phật tử chân chính, góp phần
xây dựng xã hội theo tinh thần
Phật giáo. Đó là mục
tiêu của cuộc sống, là lý
tưởng cao đẹp mà người
huynh trưởng tự nguyện gánh
vác. Có thể nói huynh trưởng
là những chiến sĩ thầm lặng,
kiên trì trong việc góp phần
bảo tồn và kiến tạo quê
hương, suốt cả dòng sinh mệnh
của chính mình. Đây là tinh
thần xả kỷ, vị tha cao cả mà
huynh trưởng đã thề nguyện
làm lẽ sống.
|