Thöa baïn,

  Bài thơ nầy được viết sau khi tụng xong thời Phổ Môn- phẩm thứ 25 của Bộ Pháp Hoa (Sadharma Pundarika Sutra ), nói về hành trạng của Đức Quán Thế Âm, một hình ảnh đầy tích cực, hùng tráng, chứa đầy Bi-Trí-Dũng tuyệt đẹp của Đạo Phật. Mỗi lần đọc mỗi lần tôi xúc động, như Ngài đang mặt trước trong tôi.

         Xin hiến tặng bài thơ nầy đến những người tâm hồn rộng lớn, bất cứ ai theo bất kỳ một tôn giáo nào, nếu người đó hiểu rằng: “Phụng sự chúng sanh cúng dường chư Phật”, tất cả đều chúng sanh đồng Tánh giác.

 

EM – TÔI

 

Một buổi chiều

Nơi quán lộ thiên, một góc phố

Từng mảng gió từ sông Saigon thổi vào, mát rượi

Hớp ngụm phê, hơi đá lạnh hương thơm phê tỏa dịu

Nhìn dòng người qua lại, nhìn bầu trời,

những đám mây bay bồng bềnh

Như một cuộc lữ trăm năm.

Trời tháng sáu . .

Lẽ ra đã bắt đầu những cơn mưa đầu mùa

Để cho không gian mát lại.

Những cơn mưa sẽ rửa sạch những con đường thành phố,

Mặt đất dẽ khô sẽ được trám lại.

Mưa ướt trời, ướt đất, như thơ vòi khóc.

Em thường hỏi sao tôi hay thắc mắc

Đến bầu trời, mây nước

Đến con người cảnh vật thiên nhiên.

Em biết không,

Trong trụ nầy, biệt lập riêng rẽ

Trái cầu nầy phải chăng người tình của bao hành tinh khác.

Con người, tôi, em, muôn vật chung quanh . . . ràng buộc nhau chằng chịt như màng lưới nhện bủa vây, óng ánh hạt thủy tinh khi mặt trời rọi chiếu, tỏa ngời làm như xa xa, nào cách biệt.

Từ ánh mắt trẻ thơ, nét khô cằn trên gương mặt của em bán báo, một mẹ già đang quảy gánh bán hàng rong, lưng còng theo sức nặng, bác đạp xe xích đang nhuệ nhoải mồ hôi, một gái học trò, một người đang ăn xin lết bên lề đường . . từng từng lớp lớp như những mảng phim nối lại.

nét mặt từ bi đang nở nụ cười của Đức Phật, phải chăng tất cả chính chúng ta đang biến hình diễn xuất.

Thực tại nhiệm mầu, một tất cả

Sự đau xót của người, niềm vui của người nào phải xa lạ

Như mẹ sanh con, cuống nhau còn nối lại như lời dặn , để sưởi ấm tình người.

Nếu không vạn vật chung quanh, làm sao em hiểu về em

thực tại Bản Thể của vạn pháp, nên linh diệu không thể cắt rời ra từng mảnh,

để gọi tôi, em, anh . . bằng khái niệm, giả danh

Nếu em hiểu được, mọi sự vật bình thường bỗng trở nên kỳ diệu, linh động, nay ý nghĩa,

trụ bên em vẫn xanh tươi mầu nhiệm,

Mắt em sẽ trong xanh hiền dịu để nhìn thương yêu tất cả.

Nụ cười vẫn luôn nở trên môi em, nhìn góc độ nào, sóng gió phũ phàng, đầy nghịch cảnh

Bằng từ bi, bằng trí tuệ, em làm việc tâmnhư chưa bao giờ em làm, em tất cả.

Bên cuộc đời em, trong mọi cõi, ta, em, còn con người, muôn vật, như trăm ngàn sông ngòi đổ ra biển cả đại dương, trở về với mẹ, trở về với thực tại.

thực tại nhiệm mầu không bao giờ tách biệt . .

 

02.02. 1999