|
Ý NGHĨA 108 HẠT CHUỖI
Trích Trong
“Nhập Đạo Tín Tâm”
Tác Giả: Thích Phước Nhơn
P hật
giáo nhìn vào vũ trụ nhân sinh, không phải là duy vật, không
phải duy tâm, cũng không phải là duy thần. Mà,
Phật
giáo nhìn vào sự hình thành của con người ở ba trạng thái
kết hợp nhau là tâm, sinh và vật lý. Hay nói bằng danh từ
Phật học là sự duyên hợp của ngũ uẩn, tứ đại; hoặc căn, trần
và thức. Căn là nói về sinh lý, trần là vật lý, và thức là
tâm lý. Căn, trần và thức tụ hội nhau để tồn tại. Nếu lìa
một chỉ còn hai thì thế giới sẽ không tồn tại. Vậy căn,
trần, thức là gì?
Căn là: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Trần là: sắc,
thanh, hương, vị, xúc và pháp. Thức là: nhãn thức, nhĩ
thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức. Từ nơi sáu
căn tiếp xúc sáu trần sanh ra sáu thức. Thức tạo tác vọng
động, tạo nghiệp hoặc thiện hoặc ác để trôi lăn trong sáu
nẻo luân hồi. Dụ như mắt nhìn thấy sắc đẹp của một người (nam
hoặc nữ), liền khởi tâm say đắm, từ nơi đắm mê sắc đẹp mà
tạo nên hành nghiệp. Cho đến tai nghe âm thanh, mũi ngửi
mùi thơm, thân chạm xúc những chỗ trơn láng mềm mại, ý suy
nghĩ ghét, thương, hận, thù…Lục căn là công cụ sai khiến của
lục thức để tạo tác hành nghiệp thiện hoặc ác. Từ nơi hành
nghiệp tích tụ chứa nhóm mang đi trong sáu nẻo luân hồi, từ
quá khứ đến hiện tại, và, sẽ tiếp diễn trong tương lai; để
chịu khổ trong vòng luân hồi.
Quá khứ do sáu căn không thanh tịnh, chạy theo trần cảnh
khởi lên đắm trước tạo nghiệp: tham, sân, si, mạn, nghi, ác
kiến. Và trong đời vị lai ta lại cũng theo con đường cũ tạo
nghiệp sanh tử tham, sân,… nầy mà đi.
Từ nơi mắt thấy sắc tạo nên sáu món căn bản phiền não:
tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến; cho đến mắt, tai, mũi,
lưỡi, thân và ý, mỗi căn đều tạo nên sáu phiền não căn bản
giống nhau: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến. Mỗi căn
chúng ta có sáu thứ căn bản phiền não, và; như vậy, sáu giác
quan đã tạo nên 36 thứ phiền não trong đời sống thường ngày.
Do đó, như trên đã nói cuộc đời của chúng ta liên tục nối
tiếp trong ba đời từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Như
vậy, trong ba đời ta đã tạo thành 108 thứ phiền não để làm
hành trang trong đoạn đường sanh tử không cùng tận. Cho nên,
bây giờ chúng ta lần tràng hạt 108 lần trong khi niệm Phật,
là quyết tâm đoạn trừ 108 món phiền não mà mình đã tạo trong
ba đời. Đoạn trừ 108 món phiền não cũng có nghĩa là làm cho
sáu căn thanh tịnh.
Sáu căn từ trước đến nay chạy theo sáu trần, khởi lên sáu
món phiền não căn bản: tham, sân, si,….bây giờ ta lần tràng
hạt niệm Phật, là ngăn cản không cho sáu căn vọng động chạy
theo cảnh trần, và, giúp cho sáu căn quay về với tự tánh.
Sáu căn cảm nhận sáu trần sanh ra sáu thức, thức vọng
động tạo nghiệp luân lưu trong vòng sống chết. Lần tràng
niệm Phật là không cho căn nhiễm với trần; căn không nhiễm
trần tức căn thanh tịnh, căn đã tịnh thì nghiệp không còn,
nghiệp đã dứt sanh tử đoạn diệt. Ấy gọi là giải thoát, hoặc
vãng sanh về thế giới Cực Lạc của Phật A Di Đà.
Thấu triệt được lý đạo như vậy thì không còn vọng niệm
phân biệt pháp tu này hơn pháp tu khác. Hoặc cho rằng đức
Thích Ca xưa kia do Thiền Tọa mà thành Phật chứ không phải
niệm Phật mà thành chánh quả. Hoặc còn tệ và vọng niệm hơn
khi tuyên bố rằng: thầy Tổ đã khuyên bảo ta trong thời mạt
pháp lấy pháp môn niệm Phật cầu vãng sanh là trốn tránh,
không thích ứng với lời Phật dạy.
|