Khi bước chân
vào cửa đạo, chúng ta nhận thấy mỗi người đều có
tâm trạng khác nhau, tùy theo nghiệp lực của mỗi
người mà có sự sai biệt về tâm tưởng. Tôi còn
nhớ một bài thơ đã đọc rất lâu:
Chân bước nhẹ lên thềm hoa cửa Phật
Lòng từ bi nao nức bỗng dâng trào
Nhìn khói hương nghi ngút tận bàn cao
Thầm khấn nguyện chúng sanh đời bớt khổ.

Người tu cần phải xây
dựng ngôi chùa ngay trong tự tâm của mình.
Ảnh: N.S.
Bài thơ này không biết có từ
bao giờ, nhưng chắc chắn rằng đã xuất hiện trong
thời chiến tranh. Cho nên, nhìn ra cuộc đời, tác
giả thấy tất cả mọi người đều khổ, mỗi người khổ
một cách, mỗi người phải gánh chịu một hoàn cảnh
sống bất như ý. Và một câu thơ của cố thi sĩ nổi
danh là Vũ Hoàng Chương cũng nói lên tâm trạng u
sầu này:
Xuân sang mà vẫn là Thu trong
lòng.
Nghĩa là trời đất đã chuyển
sang bầu không khí tràn đầy sức sống mới, đã
khoác lên chiếc áo xuân tươi thắm, nhưng lòng
người vẫn mang nỗi buồn vô tận.
Riêng tôi thuở mới tu, cũng
nhìn thấy bức tranh đời ảm đạm như vậy; nhưng
may mắn thay, nhờ nhân duyên căn lành với kinh
Pháp Hoa, khi tôi đọc phẩm Như Lai thọ
lượng thứ 16, nhận ra được ý Phật dạy rằng trong
tam giới không có sinh tử, nhưng vì vô minh,
vọng kiến ngăn che, nên sanh các tánh ham muốn
khác nhau, tạo tội sai biệt…
Với sự quán tưởng cuộc đời
này thay đổi trong từng sát na tâm, cuộc đời chỉ
là ảo ảnh phù du không thật, có đó rồi mất đó;
vì thế, tôi mới phát tâm đi tìm những gì không
sinh tử, những gì nằm ngoài sinh tử mà Đức Phật
đã nói. Và khi trầm tư phẩm Như Lai thọ lượng,
quán sát về Đức Phật thường trú và hình dung ra
thế giới vĩnh hằng bất tử, tôi thấy lòng mình an
vui lạ thường khiến cho bức tranh ảo ảnh cuộc
đời hầu như biến mất; nói cách khác, như Phật
dạy ở trong sinh tử mà không có sinh tử. Nhận
chân được yếu nghĩa này, trước mắt tôi chỉ có
thế giới Phật và Bồ tát, nơi đó mọi người sống
với trí tuệ, với từ bi, với thanh tịnh, giải
thoát.
Từ đó, mở ra cho tôi sự tỏ
ngộ về cuộc đời này luôn luôn có hai mặt, mặt
sinh tử và mặt không sinh tử. Ở mặt sinh tử thì
mùa Xuân có đến rồi mùa Xuân phải tàn; còn ở mặt
không sinh tử mới có mùa Xuân vĩnh hằng bất diệt.
Thật vậy, khi thâm nhập được mặt không sinh tử,
mới có niềm an lạc tuyệt diệu, giúp cho tôi hình
dung được thế giới Cực lạc, thế giới thanh tịnh
của chư Phật nhiều hơn là thế giới mà tôi đang
sống với những người xung quanh. Vì vậy, tôi
thường nhắc đến việc cần làm của người tu là xây
dựng ngôi chùa tâm linh nằm ngoài thế giới vật
chất và ngôi chùa tâm linh được hình thành một
cách nhẹ nhàng đơn giản, chỉ cần chúng ta đặt
tâm vào thế giới thanh tịnh của Phật, của Bồ tát,
là chúng ta được an lạc ngay tức thì, vì thế
giới đó hoàn toàn an lạc và tâm linh chúng ta an
trụ nơi đó cũng an lạc theo.

Tuy nhiên, từ cảnh giới sống
an lành vô cùng, chúng ta lại thấy chư vị Bồ tát
đi vào cuộc đời dưới mọi hình thức để cứu độ
chúng sinh. Nhận thấy được bước chân của chư Bồ
tát bước ra từ cảnh giới hoàn toàn thanh tịnh và
giải thoát, tôi phát hiện thêm yếu nghĩa thứ hai
là những người tu hành thật sự thì tâm họ an trụ
ở thế giới Phật, nhưng thân của họ hiện hữu trên
cuộc đời này. Vì vậy, họ làm đạo không biết mệt
mỏi mà tâm lúc nào cũng an vui giải thoát. Cảm
nhận sâu sắc về sự hiện hữu của Bồ tát ở cả hai
thế giới tương phản, một ở cõi thanh tịnh vĩnh
hằng và một ở cõi Ta bà uế trược này, tôi đã cảm
tác bài kệ:
Bồ tát đi vào đời
Sen nở khắp muôn nơi
Trang nghiêm cho cuộc sống
Ôi thật đẹp tuyệt vời.
Và rồi từng bước, tôi đã dấn
thân hành đạo, làm từ việc nhỏ đến việc lớn,
nhưng lúc nào cũng cảm nhận xung quanh mình có
chư vị Bồ tát hỗ trợ theo thế liên hoàn thủ hộ
Pháp Hoa, nghĩa là mình thủ hộ chúng sinh và
mình cũng nhận được lực thủ hộ của chư Bồ tát.
Nương vào lực gia bị thủ hộ của Phật và Bồ tát,
thì sống trong sinh tử trần lao mà lòng mình vẫn
an nhiên như ở Niết bàn. Cho nên từ đây, tôi
nhận được yếu nghĩa sinh tử và Niết bàn là một.
Vì vậy, ở trong cuộc sống có sinh tử, nhưng đạt
được tâm an lạc của Niết bàn là đã tìm thấy được
thế giới không sinh tử và sống trong thế giới
không sinh tử, nơi đó mới hiện hữu sự an lạc
vĩnh hằng.
Chúc tất cả các pháp lữ trong mùa Xuân Canh
Dần, thâm nhập được thế giới Tịch Quang của chư
Phật, nhưng sắc thân này vẫn hiện hữu ở trần
gian để tiếp tục hoằng truyền Chánh pháp Như
Lai, thành tựu được những việc làm lợi lạc cho
mọi người, thắp sáng mãi ngọn đèn tuệ giác của
Đức Phật trên cuộc đời này, đem đến mùa Xuân
vĩnh hằng bất tận cho nhân loại.
Source: giacngo