Nói về phương diện tục đế, ở pháp
sinh diệt vô thường nơi thế gian thì chúng ta không thể
chối bỏ cuộc sống hiện tại. Học thiền không có nghĩa là
học trên lý luận siêu hình, không ý thức gì đến sinh
hoạt đời thường.
Nói về phương diện tục đế, ở pháp sinh diệt vô thường
nơi thế gian thì chúng ta không thể chối bỏ cuộc sống
hiện tại. Học thiền không có nghĩa là học trên lý luận
siêu hình, không ý thức gì đến sinh hoạt đời thường. Sự
giải thoát của đạo Phật không phải vượt thoát khỏi thế
gian để mưu cầu hạnh phúc, mà là “cư trần bất nhiễm
trần”, tùy duyên mà thọ dụng. Xuất thế gian là ở
ngay thế gian vô thường nhưng tâm mình không bị vướng
nhiễm nơi các pháp, làm hiển hiện cái bất sanh bất diệt
thường hằng. Đạo lý cũng nằm ngay cuộc sống đời thường
chứ không phải cách ly với nhân sinh xã
hội, thiếu hiểu biết về phong tục tập quán, đất nước con
người… Nhà Phật dùng hình tượng hoa sen để nói đến đức
tính vô nhiễm này. Mùa xuân về, khí trời ấm áp, muôn hoa
đua nở làm cho lòng người cảm thấy rạo rực. Đối với
người học đạo, chúng ta vẫn đón tết vui xuân như mọi
người nhưng bằng một tâm chánh niệm, tỉnh thức, thâm
trầm và đạo vị.
“Nắng xuân tràn khắp muôn nơi
Chồi non nảy lộc đất trời bình an
Líu lo chim hót trên cành
Hân hoan mừng đón khí lành ngày xuân.”
Mỗi mùa xuân đến, mọi người mọi vật, cỏ cây hoa lá đều
thay áo mới. Nhưng lẽ thực, trong lòng sự vật luôn
chuyển đổi để làm mới. Mỗi năm trôi qua, chúng ta xích
gần đến cái chết. Vì vậy, tuy nói vạn vật hồi sinh nhưng
thật ra, vạn vật đang từ từ đi đến chỗ chết. Chết để rồi
chuẩn bị bắt đầu cho một cuộc sống mới. Mùa đông giá
buốt làm cho cây cỏ trơ cành xơ xác, để rồi khi xuân về,
khí trời ấm lại, chiếu những tia nắng đầy sức sống lên
cỏ cây đang đâm chồi nảy lộc, xum xuê tươi nhuận hương
sắc cung hiến cho đời. Như vậy, sống rồi chết, chết để
tiếp tục sống, thì phải chăng, chết là một sự thật mầu
nhiệm?
Mùa xuân là mùa của niềm tin và hy vọng. Từ thành thị
đến thôn quê, ai ai cũng tưng bừng hớn hở, dù bận công
việc gì cũng gác lại để sửa soạn nhà cửa, trang thiết
bàn thờ ông bà tổ tiên, mua sắm bánh trái để chuẩn bị
đón một cái tết cổ truyền đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc
của người dân Á Đông. Tết cũng là dịp để mọi người quây
quần bên nhau, sum họp sau những ngày làm ăn xa cách,
trở về với nguồn cội, ông bà tổ tiên, với gia đình, tìm
lại chút hơi ấm của tình thương và hạnh phúc. Cho nên,
những gì thuộc về phong tục tập quán, quốc hồn quốc túy
của người Việt, từ tư tưởng cho đến văn hóa, tiếng nói,
chữ viết… tất cả chúng ta phải biết trân trọng, gìn giữ,
định hình và cổ xúy để phát triển, không bị đồng hóa bởi
các thế lực ngoại lai mà mất đi tính dân tộc. Vì vậy,
ngày tết cổ truyền là dịp để chúng ta giữ gìn và bảo tồn
những nét đẹp mang giá trị văn hóa ấy mà ông cha ta đã
xây đắp từ lâu đời.
Nét đẹp của xuân đời, cũng là nét thẩm mỹ siêu nhiên của
xuân đạo. Bởi thế mà từ xưa, nhân dân ta đã có truyền
thống đi chùa lễ Phật đầu năm, dần dần trở thành một nét
đẹp không thể thiếu trong những ngày đầu xuân. Mùa xuân
của đất trời luôn gắn liền với mùa xuân của tâm linh,
tạo nên sự hài hòa giữa đời và đạo. Đầu năm đến chùa,
thưởng ngoạn phong cảnh trang nghiêm chốn thiền môn,
nghe quý Thầy giảng pháp, chúng ta hiểu biết thêm về đạo
lý, từ đó áp dụng vào cuộc sống thường ngày để trong năm
mới, chúng ta có được nhiều sự an lạc và thảnh thơi hơn.
Đó là những món quà tinh thần, những lời chúc đầu xuân
tốt đẹp và có ý nghĩa.
Mỗi năm qua đi, tuổi già lại đến, tóc thêm hoa râm, mạng
sống giảm dần. Nhìn thấy một đứa trẻ lớn lên thì biết
rằng mình cũng đang già đi. Hoa nở rồi hoa tàn, xuân năm
trước qua đi, xuân năm sau lại đến. Nên mới nói:
“Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
Trăng còn non nghĩa là trăng sắp già.”
Đây là quy luật vô thường tất yếu của cuộc sống. Hiểu
như vậy, chúng ta phải trân quý từng tấc bóng thời gian
để học đạo tu hành, chuyển hóa đời sống mình ngày càng
tốt đẹp hơn. Biết được cuộc đời vốn không thật, vô
thường, duyên sinh, huyễn mộng thì chúng ta phải xây đắp
cuộc đời mình trong đạo đức. Đạo đức vô hình vô ảnh
nhưng có sức chi phối hoàn cảnh xung quanh. Điều đáng sợ
nhất trên cuộc đời là sống đời xấu ác, hư dở. Cho nên,
là người phật tử đến chùa học đạo thì mỗi ngày, mỗi
tháng, mỗi năm chúng ta phải tiến bộ, thăng hoa trên con
đường tâm linh đạo đức.
Suốt một đời, chúng ta từng chứng kiến bao cảnh sanh
diệt đổi dời, bãi bể nương dâu, muôn vật chuyển dịch, vô
thường biến đổi. Thiền sư Thiên Tùng nhân dịp xuân về đã
làm một bài kệ:
“Sáng nay đều nói thêm một tuổi
Tôi bảo ngày này bớt một năm.
Thêm bớt lại qua số khôn tính
Chỉ cần dứt sạch duyên thế gian.
Cốt là biết được trong duyên chủ
Trăm ngàn ức kiếp thường an nhiên.”
Mùa xuân, các thiền sư hay làm kệ thơ, cũng trào dâng
xúc cảm nhưng không đắm nhiễm như người đời. Các ngài
làm thơ bằng ánh sáng trí tuệ để soi sáng nhân tình thế
gian, nhắc nhở mọi người đón xuân trong tỉnh thức. Tùy
duyên tùy tục, các ngài vẫn đón xuân vui tết, ở trong
thế gian sinh diệt nhưng vượt lên, tự tại siêu nhiên,
không vướng bận trần gian huyễn mộng. Ngày đầu năm, mọi
người thường chúc nhau thêm một tuổi, cũng có nghĩa là
sự sống bị bớt lại một năm. Cho nên, khi ý thức rõ cuộc
sống là vô thường thì điều cần thiết nhất làm sao để dứt
sạch các duyên thế gian, sống tùy thuận theo dòng đời mà
không vướng nhiễm nơi các duyên, sống ngay trong muôn
cảnh dàn trải trước mắt mà nơi bản thân mình biết được
người chủ trong các duyên. Phải tin chắc rằng ngay trong
thân ngũ uẩn sinh diệt này có con người chơn thật thường
hằng, bất sanh bất diệt để không phải hướng ngoại tìm
cầu nơi khác. Một khi đã biết được “chủ trong duyên”,
chúng ta cảm thấy vững vàng trong cuộc đời này, dầu trải
trăm ngàn ức kiếp vẫn an nhiên tự tại, khoác áo độ sanh.
Có như vậy, dù thêm một tuổi hay bớt một tuổi thì đạo lý
trong chúng ta vẫn tràn trề sức sống của sự tỉnh giác.
Biết được chủ thì không bị trôi lăn, dính mắc theo trần
cảnh. Các ngài muốn chúng ta thưởng xuân, xem hoa, nhìn
muôn vật bằng đôi mắt Thiền. “Đối cảnh vô tâm chớ
hỏi Thiền”. Đối với tất cả cảnh đều vô tâm phân
biệt, vô tâm sinh diệt, thản nhiên trước mọi hoàn cảnh,
sáu căn tiếp xúc sáu trần đều biết rõ mà không sinh tâm
khởi niệm. Có như vậy, tâm chúng ta sẽ an lạc và thanh
nhàn. Dưới mắt các vị Thiền sư thì núi sông, khe suối,
ao hồ… đâu đâu cũng là một mùa xuân, một màu xuân, một
chất xuân miên viễn. Tâm hồn các ngài lúc nào cũng vui
vẻ, thanh thoát trong ánh sáng tỉnh thức, xuân đời xuân
đạo hòa nhập thành một thể nhất như. Các ngài muốn chúng
ta trở về nguồn, tức là trở về với mùa xuân bất diệt
nguyên sơ tự thuở nào. Từ vô thỉ kiếp xa xưa, chúng ta ở
trên mảnh đất bình an nơi quê nhà nhưng quên mất nguồn
cội mà lang bạt khắp nơi, ba cõi sáu đường, trôi lăn
trong sinh tử. Nhờ giáo lý của Đức Phật soi đường, chúng
ta tự trở về nguồn để thừa hưởng gia tài đó, về để uống
ngụm nước đầu nguồn trong sạch. Đó là ý nghĩa tu hành.
Chúng ta ý thức thế gian sinh diệt, nhưng nơi sinh diệt
đó mà khuếch đại tự do, tùy duyên hóa đạo, sống thong
dong thoải mái giữa dòng chảy của cuộc đời.
Trong giai thoại nhà Thiền có kể câu chuyện “Linh
Vân kiến đào ngộ đạo”. Thiền sư Linh Vân trong hội
của ngài Quy Sơn Linh Hựu, đã nhiều năm tu hành mà chưa
ngộ đạo. Một hôm nhân thấy hoa đào nở, chợt hoát nhiên
đại ngộ, ngài liền làm bài kệ rằng:
“Tam thập niên lai tầm kiếm khách
Kỷ hồi lạc diệp hựu trừu chi
Tự tòng nhất kiến đào hoa hậu
Trực chí như kim bất cánh nghi.”
Tạm dịch:
“Ba chục năm nay tìm kiếm khách
Bao hồi lá rụng với cành trơ
Từ khi chợt thấy hoa đào nở
Mãi đến hôm nay hết bóng ngờ.”
Ở Trung Hoa, mùa xuân có hoa đào nở. Thiền sư Linh Vân
tu hành ba mươi năm, đi tìm sự thật mãi không ra, chưa
biết được người chủ xây ngôi nhà này. Bỗng nhiên một hôm
nhìn thấy hoa đào nở, chợt nhận ra Chúa Xuân hiển hiện
trọn vẹn nguyên hình tự thuở ban sơ cho đến bây giờ,
diễn tả một thực tại vô ngôn, không còn nghi ngờ về ông
chủ của chính mình, giáp mặt với sự thật ngàn đời.
Chúng ta học đạo, bước đầu tiên là dứt trừ dần những
nghiệp ác nơi thân khẩu ý, sống đời hiền lương đạo đức.
Kế tiếp là dứt trừ những phiền não tham, sân, si nơi tâm
thức. Sau đó mới lặn sâu vào công phu tu tập để khám phá
ra ông chủ thật sự nơi mình. Người đời không ý thức về
việc tu hành, tết đến chỉ lo say sưa trong men rượu,
chìm đắm trong ngũ dục, không biết đạo lý, dần dần sa
đọa. Còn chúng ta là người phật tử phải biết sống đời
lành mạnh, xây đắp cuộc đời bằng những hạnh lành, tiến
tu đạo nghiệp trên con đường giác ngộ giải thoát.
Cầu chúc tất cả chúng ta hưởng một mùa xuân an lạc miên
viễn trong ánh sáng của chánh pháp, nhận ra được
“một cành mai” mãi mãi không bao giờ tàn phai trong
đời thường.
Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com