“thở vào tâm tĩnh lặng
thở ra miệng mỉm cười…” *
tôi chợt cảm thấy lòng
vui vui
với câu thoại đầu đơn
giản nhưng đầy sức sống
đã
bao nhiêu thời gian qua
tôi vẫn thở trong chánh
niệm
với nụ cười luôn nở chào
đón mỗi ngày đẹp
bầu trời hôm nay trong
xanh
có những ngọn gió thổi
nhẹ nhàng qua đây
vài cánh chim nhỏ tung
tăng trên đầu ngọn cỏ
vài con bướm lượn mình,
khoe màu sắc áo
con đường nầy, theo lối
dốc dài thoai thoải xuống
ngày nào tôi cũng vẫn
bước, vẫn chậm rải đi
từng bước một dõi theo
làn hơi thở
hơi thở là tôi hay tôi là
hơi thở
đã quen rồi nên không thể
tách rời nhau
người tu sĩ đơn giản
trong đời sống
lòng phì nhiêu những hạt
giống từ bi
đất nước sau bao nhiêu
năm binh lửa
đang trở mình để làm cuộc
hồi sinh
có những giấc mơ mong
được thành hình
cho con người Việt được
sống an hoà, thịnh vượng
cho bao nhiêu cảnh đời
bớt khổ
nước mắt không còn rơi vì
chinh chiến lầm than
lòng không nom nớp, mắt
mở lo âu
đời đang sống mà tâm đi
dần vào cõi chết
giờ đây, còn có trái tim,
có tấm lòng
mong dân tộc mình sẽ đổi
khác
vì hoà bình đã có
vì bom lửa đã tàn
vì thân mẹ đã bớt đớn đau,
không còn bị dày xéo
nhưng sao hận thù vẫn còn
lan rộng đâu đây
lòng cách ngăn nhau dù
chỉ là tiếng nói
người người vẫn khổ, lòng
vẫn chôn niềm đau
cha ông
ta ngày xưa, sau chinh chiến
bỏ hận
thù, bỏ cách chia để sum họp muôn lòng
vì chúng
ta cùng là người Việt
vì chúng
ta cùng là người Việt..
Những
tăng ni trẻ chúng tôi
học đòi
làm người thiện
sống cuộc
đời áo, ăn, mặc thường tình
sống đơn
giản để tâm hồn mở rộng
bỏ lại
sau lưng những vui thú tục trần
quên cuộc
sống hoang phí, đời tuổi trẻ dại khờ
tìm cửa
Phật, học làm người tu sĩ
lời của
Phật theo tâm Thầy truyền dạy
« đời
người khổ, con hãy trau chuốt tâm hồn
lấy vô
thường làm hạt giống từ bi
đem ba
Pháp ấn làm hành trang đạm bạc
hãy là
bạn đồng hành của những người đau khổ
đem lời
lành để giúp nhân sinh
đem trái
tim để chữa lành tâm bệnh của người
đem trí
tuệ giúp người qua mê lộ
đời cần chúng con, ai ai
cũng mong chờ
ánh sáng tăng thân làm
xoá tan bao khổ cảnh
hàn gắn vết thương lòng
kẻ bất hạnh, lầm mê
hãy là người khất sĩ của
tâm linh
đem giáo Pháp giúp người,
báo ân đức Phật..
nhưng, hôm nay, bầu trời
trỉu nặng
vẫn có mây xanh, sao như
lửa đổ về
vẫn có gió, nhưng đầy cơn
thịnh nộ
vẫn có chim muôn, nay thế
bởi hận thù
vẫn có bướm, sao chở đầy
lời thô tục
tôi vẫn biết anh là người
Việt
tôi vẫn thấy chị nói
tiếng Việt Nam
tôi chỉ muốn tu thôi, sao
tôi không làm được?
bỏ tuổi trẻ để sống đời
ích lợi
giúp người người biết quả
rõ nhân,
tránh ác bỏ mê tâm, làm
người lương thiện
anh có sức mạnh để bảo vệ
người cô thế
tôi có từ bi che chở kẻ
bần hàn
anh có vũ khí để giúp giữ
an ninh cuộc sống
tôi có tấm lòng lành, dạy
sống tốt để bình an
anh có bao người để giữ
nước an dân
tôi đem trí tuệ dạy người
làm lành lánh dữ
anh có danh vọng, có tiền
tài, có uy dũng
tôi
khác anh, chỉ sống đơn giản bình thường
từ ăn mặc ngủ để chăn tâm
không tán loạn
giúp con người, cuộc đời
thoát khỏi khổ đau
là thầy
tu, phải chăng là tội lổi
sống vì
ích người, nào phải là trái sai
dạy nhân
quả, đâu có điều làm ác
làm thầy
tu, sao anh chị không cho ?
Thương
chúng tôi, anh đem phân đổ vào chùa
sợ xài
nước rửa tâm dơ bẩn, anh cắt nước
sợ ánh
sáng soi đêm tối vô minh, anh cắt điện
sợ lời
Kinh lành, anh hăm doạ đủ điều
sợ thân
tôi không an, anh dùng đến gậy cây
để thử
lòng thầy tu, anh mắng chửi chúng tôi
để dò
lòng từ bi, anh gây điều ô nhục
để thử
bước chân người khất sĩ,
anh xua
đuổi, đánh đập chúng tôi
sợ làm
thầy tu khổ cực, anh xé bỏ y áo chúng tôi
nhìn các
anh thật tội nghiệp
vì bảo vệ
dân nên vây bủa thầy tu
nhưng sao
lòng tôi vẫn xúc động
mắt các
anh nhiều sân hận,
tâm các
anh đầy hận thù
bàn tay các anh cuồng si
lời các anh thô tục
thái độ
các anh hung hăng
chúng tôi vẫn ngồi đây,
im lặng, mỉm cười thương xót
gọi tên mẹ hiền đức Bồ
tát Quán Âm
rải nước cành dương làm
tâm anh mát mẻ
gọi tên Nguời vì thương
tưởng các anh
chúng tôi vẫn thấy hạt
giống từ bi còn đủ trong anh
tâm các anh vẫn hiểu
thiện ác phải làm
nhưng vì chút miếng cơm
manh áo
vì tiền tài, danh vọng,
anh cúi mặt làm ngơ
là thầy
tu, tôi vẫn rải từ bi
vì các
anh còn thương chỉ xua đuổi, đánh đập chúng tôi
chứ chưa
nỡ lòng giết hại thân người tu sĩ
những câu
tôi hỏi, xin được anh đáp lại
tôi không
muốn thế giới nhìn anh như xa lạ
tôi không
muốn lòng người chê trách các anh
nên câu
hỏi, xin được anh đáp lại
trên
đất nước Việt mình
là thầy tu thì không được,
phải không anh ?