XIN TRẢ LẠI TRẦN GIAN
Có
một hôm nào đó, tôi sẽ ra
đi
Bỏ
lại trần gian như một bước
chân dẫm qua
tựa
ngọn cỏ bồng lững lờ
trước gió
bay lang
thang trên các nẻo cuộc đời
sông
nước mắt từng lấn
bờ lấn đất
núi
nụ cười từng chồng chất
tận trời cao
đôi
vai gầy mỏi cánh, đổi
hướng xuôi chiều
để
lại trên bầu trời trong mây
tươi sáng
dấu
vết có mặt của năm nào
nay
chỉ là cát bụi
tôi
ra đi để cây khô tươi
thắm
mảnh
đất khô cằn thêm chút bón
ươm xanh
cũng
chỉ một thân xác thôi, có gì
mà tiếc nuối
cũng
mảnh hình hài thôi, vương vấn
bụi làm chi
nếu
ai có đến, thắp nén hương
tưởng nhớ
cũng
biết rằng, nụ cười xưa
vẫn còn mãi trong tôi.
ngày
31.10.2001