Thöa baïn,

Trong chiều sâu của đáy tâm hồn, tôi chỉ là một người thầy thuốc đơn thuần, lẫn lộn với một chút gì  lãng mạn, hơi hướm thi sĩ. Tánh chất nầy đã đem cho tôi nhiều xúc cảm. Cảm nhận hạnh phúc có thể tăng lên bội phần, cũng như khi đối cảnh thương tâm, khổ đau, những tâm trạng đó cào xới trong nội tâm của tôi, làm nhân lên những nhức nhối, xót xa Tôi cảm ơn giáo pháp của đức Phật, như cơn mưa cam lồ đã thấm nhiễm và lần hồi giải rửa những tập khí nầy, để tôi nhận thức được, đó chỉ là những trò ảo vọng, cần trả lại.... Trả lại hết cho đời để thanh thản ra đi, không vướng bận.

 

XIN TRẢ LẠI TRẦN GIAN

 

Có một hôm nào đó, tôi sẽ ra đi

Bỏ lại trần gian như một bước chân dẫm qua

tựa ngọn cỏ bồng lững lờ trước gió

bay lang thang trên các nẻo cuộc đời

sông nước mắt từng lấn bờ lấn đất

núi nụ cười từng chồng chất tận trời cao

đôi vai gầy mỏi cánh, đổi hướng xuôi chiều

để lại trên bầu trời trong mây tươi sáng

dấu vết có mặt của năm nào

nay chỉ là cát bụi

tôi ra đi để cây khô tươi thắm

mảnh đất khô cằn thêm chút bón ươm xanh

cũng chỉ một thân xác thôi, có gì mà tiếc nuối

cũng mảnh hình hài thôi, vương vấn bụi làm chi

nếu ai có đến, thắp nén hương tưởng nhớ

cũng biết rằng, nụ cười xưa vẫn còn mãi trong tôi.

 

ngày 31.10.2001