Vượt
qua cám dỗ
Mẹ kính nhớ!
Sau những
tháng ngày miệt mài học tập, cuối
cùng, con đã cầm được trên tay
tấm bằng C Anh văn. Con sung sướng đến
không cầm được nước mắt. Mẹ
biết không? Tấm bằng ấy, đối với
mọi người, nó chẳng là gì cả.
Nó
không quan trọng bằng bằng đại học,
bằng giáo sư, tiến sĩ... Nhưng đối
với con, nó là tất cả, nó mang một
ý nghĩa đặc biệt... Là cả quá
trình con học tập và đấu tranh giành
giật giữa phần “con” với phần
“người” để chống lại những
cám dỗ của cuộc đời.
Trước
kỳ thi, người ta bảo con hãy đưa cho
họ vài trăm ngàn để biết
đề thi hay nói một cách khác: mua
đề. Vài trăm ngàn không phải
là số tiền lớn. Vả lại con nghe nói
đề thi rất khó, con sợ với trình
độ của mình thì cố gắng mấy
cũng không đậu. Con không đủ tự
tin. Và con... con đã có ý định
đó. Con thật là xấu, phải không
mẹ?
Con nghĩ
ra đủ lý do để biện hộ cho ý
định tồi tệ của mình. Con nghĩ
thật là bất công nếu mình phải
vất vả học bài trong khi người ta chỉ
cần bỏ ra vài trăm ngàn- cái giá
quá rẻ để có được tấm
bằng. Nếu có được bằng C con sẽ
yên tâm học những cái khác hoặc
học cao hơn nữa v.v... và v.v... Cứ như
thế, suy nghĩ của con chìm dần trong những
cám dỗ và con đã chuẩn bị
tiền đi nộp.
Đột
nhiên, con nghĩ đến mẹ, con nghĩ
đến nụ cười hiền từ của mẹ.
Rồi con ghê tởm chính bản thân
mình. Phải, mẹ cho con ăn học, nhưng
mẹ đâu dạy con làm những điều
tồi tệ như thế? Bây giờ, chỉ là
số tiền nhỏ, nhưng thói quen ấy,
tính ỷ lại vào đồng tiền ấy
mai sau sẽ ngấm dần vào con, 1 lần... 2 lần...
Cứ thế, con trượt sâu vào lối
mòn mà không hay biết. Cầm cái
bằng trên tay, đó đâu phải là
công sức của con? Bằng cấp, tri thức
được đánh đổi bằng đồng
tiền, con cũng sẽ bị xã hội đào
thải.
Rồi con
sẽ ra sao đây khi tất cả mọi
người đều nhìn con bằng ánh mắt
khinh bỉ: “Nó có giỏi giang gì
đâu, chỉ giỏi đi mua đề!”
Lúc ấy, chắc con chẳng còn mặt mũi
nào để quay về nhìn mẹ nữa.
Nghĩ đến đấy, con chợt rùng mình
vì hổ thẹn. Thà thi rớt nhưng lòng
thanh thản còn hơn là đậu mà
bạn bè xa lánh mình. Và con tìm
mọi cách để quên đi cái ý nghĩ
đen tối.
Cho
đến hôm nay, bằng chính sức lực
bản thân, con đã làm được
điều mà con mong muốn, mẹ ạ! Tấm
bằng con cầm trên tay là minh chứng cho sự
trưởng thành của con gái mẹ. Là
cuộc đấu tranh giữa cái xấu và
cái tốt trong con. Phải, mẹ ơi, con gái
mẹ đã vượt qua chính mình,
vượt qua được khoảnh khắc mà con
thấy lòng mình yếu đuối nhất.
Điều quan trọng hơn cả là con đã
vượt qua được những cám dỗ
đầu tiên trong đời rồi đấy...
Hồ
Thị Phương Mai (Lớp Báo chí 2
Trường ĐH KH-XH-NV)
admin (Theo người
lao động)