Vu Lan
Nhớ Cha
Thích Nguyên Siêu

Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng
Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà
Ngó trước trông sau vườn
rau mướp đắng
Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
Ngọn gió mùa đông phủ
tràn khắp lối
Lạnh thân con Cha đắp tấm chăn êm
Liếp cửa buồng ngăn ấm lòng chất
ngất
Lời ru
hời nghe ngọt tận trong con
Vu Lan
về con nhớ Cha nhiều lắm
Nhớ thủa sinh tiền đều đặn nén hương
Niệm Phật thắp nhang qua làn khói quyện
Bằng tâm thành Cha kính lễ mười phương
Và như thế
dòng đời trôi chảy mãi
Cho đến khi tan vỡ cuộc vô thường
Đường Cha đi
ngàn vạn dặm sầu thương
Con ở lại sống
đời tương
dưa muối
Con học nơi Cha sức người cặm cụi
Bằng đôi tay xây dựng
những yêu thương
Từng bước đi trong kiếp
sống tha hương
Tưởng nhớ
lại đoạn đường thời gian khổ
Vu Lan về lá vàng rơi
lỗ đổ
Như giọt mưa thấm mộ quê hương
Cha
Lời ru xưa vang động
bóng chiều tà
Con lạy Phật
Cha ơi ! Về Tịnh
Độ
Giấc mộng đời thế gian nhiều giông tố
Bóng Cha già thăm thẳm chốn u linh
Đêm nay đây con khẽ tụng thời kinh
Cầu nguyện khắp nhân sinh nhiều an lạc
Cha ơi ! Cha bóng Cha như cánh
Là cội tùng là vách
đá trăng sao
Là bầu trời rộng rạt rào vô
tận
( trích từ Trang nhà www.quangduc.com)