Viết
về ngày Father’s Day
Linh Vũ, Jun 04, 2006
( Trích báo: Calitoday )
( Tôi có đọc
bài nầy viết về Ngày Father’s Day trên Quư báo của Tác
giả Linh Vũ, hay và rất xúc động. Xin được
tiếp tay vói những đóng góp của tác giả và Quư Báo
về ngày lễ nầy để làm phong phú thêm cho nền
văn hoá Việt
LTS: Linh Vũ, đặc phái viên nhật báo
Cali Today tại Seattle, tiểu bang Washington, nói là “Lễ Cha
có nguồn gốc từ tiểu bang
Cali Today News - Chú Nhật 14/5/06, tôi có xem chương tŕnh TV
Việt Nam của Nhật Báo Cali Today nói về ngày Mother's
Day, cuộc mạn đàm tuy ngắn ngủi nhưng đă
làm tôi xúc động rơi nước mắt.
Đúng vậy, ai cũng có
những kỷ niệm để nhớ về Mẹ, có
những điều trân quí của Cha để suốt
đời mang theo. Tâm sự của chị Bùi Thị
Trường đă làm tôi xót xa trong ḷng. Chị nói: “ Ngày
xưa Mẹ chỉ cho con một viên kẹo, mà con theo
Mẹ suốt ngày, giờ đây Mẹ cho con cả
cuộc đời con nỡ bỏ Mẹ mà đi ” Tôi
đă bỏ Mẹ tôi ra đi hơn ba mươi năm,
v́ hoàn cảnh nghiệt oan tôi trở thành người con
bất hiếu. Lần đầu tiên trở về
thăm Mẹ, Bà đă không c̣n nhận ra tôi và trước
lúc Mẹ lâm chung tôi cũng không có ở bên cạnh
để tiễn đưa Mẹ lần cuối cùng.
Nỗi đau đó cứ măi ray rứt trong tôi mỗi ngày.
H́nh ảnh Mẹ luôn ở măi bên tôi, nước mắt
vẫn chảy âm thầm khi nh́n lên bàn thờ Mẹ. Điều
thương xót đó không chỉ riêng có ở người
Mẹ, mà Ba tôi cũng cho tôi quá nhiều kỷ niệm
để nhớ, nhiều điều để làm hành
trang trong cuộc đời. Ba tôi đă dạy tôi biết
sống, biết ngưỡng mặt đứng lên,
biết tự hào, biết yêu thương. Tuy thời gian
gần gũi với Ba tôi quá ngắn nhưng ông măi là ngôi
sao Bắc Đẩu để tôi định
hướng. Hôm nay nhân dịp ngày Father's Day tôi xin
được chia xẻ một vài điều về t́nh
yêu thương và sự hy sinh của người Cha cho con
cái.
Ngày Mother's Day hay Father's Day
đều mang một ư nghĩa như nhau, đều
hướng về công đức sinh thành, sự hy sinh cao
cả của Cha Mẹ. Cả hai ngày lễ đều mang
ư nghĩa tôn kính và nhớ ơn bậc sinh thành. Tuy cái nh́n
về Cha Mẹ có nhiều góc cạnh khác nhau, nhưng
điểm hội tụ vẫn là t́nh yêu thương.
Trong tục ngữ có câu “ Công
Cha như núi Thái Sơn nghĩa Mẹ như nước
trong nguồn chảy ra...”chừng đó h́nh ảnh chúng ta
đă thấy được sự so sánh khác biệt trong
t́nh cảm của con cái đối với Cha và Mẹ. Có
thể ảnh hưởng bởi sự giáo dục, hoàn
cảnh sống và ḷng thiên vị đă làm sai đi một
góc nh́n, nhưng với Cha Mẹ t́nh yêu thương vẫn
đầy như bể Đông, cao như núi. Người
Mỹ khi được hỏi, họ thường cám ơn
người Mẹ trước tiên như : “ Hi Mom. I love
you” mà quên nhắc đến người Cha. Điều
đó không phải họ không yêu thương, không kính
trọng người Cha, nhưng v́ ảnh hưởng
yếu tố tâm lư và thói quen thường ngày trong gia
đ́nh. Người Mẹ luôn che chở, an ủi, lo
lắng, gần gũi với con cái nhiều hơn nên
người Mẹ đă trở thành thần tượng
trong ḷng những người con. Đối với
người Cha thường là bức tường ngăn
cách bởi sự nghiêm nghị, khó tính, cứng rắn và
gương mẫu, điều đó tạo nên một góc
nh́n lệch lạc. Tuy nhiên trong lối nói của
người Việt Nam khi tỏ ḷng cám ơn họ
thường nói cả hai “Con cám ơn Bố Mẹ” “ I love
you Mom & Dad” chứ ít khi nói riêng từng người. Ngược
lại trong lănh vực thơ văn th́ có sự khác
biệt, hầu như tất cả các sách vở
đều nói về người Mẹ nhiều hơn, ít
có sách nào ca tụng cái vĩ đại của người
Cha.
Chỉ nước Mỹ và
một vài quốc gia trên thế giới có ngày lễ
Father's Day để tưởng nhớ đến công
đức người Cha. Father's Day được
chọn là ngày Chủ Nhật của tuần lễ thứ
ba trong tháng 6. Sau này ngày đó đă trở thành thông lệ
hằng năm. Ngày Father's Day được con cái tổ
chức ăn uống, mua quà tặng Cha, để tỏ
ḷng hiếu thảo, biết ơn và để tạo cho
người Cha có một vinh dự đặt biệt.
Nguồn gốc ngày Father's Day không được rơ
lắm, có người cho rằng phát xuất từ
những nghi lễ ở nhà thờ miền Tây Virginia trong
khoảng thời gian năm 1908, cũng có người cho
rằng ngày Father's Day phát xuất từ thành phố Spokane
thuộc Bang Washington. Lễ Father's Day đầu tiên
được tổ chức do sự tài trợ mạnh
mẽ của bà Sonora Smart Dodd tại thành phố
Bà
Trước đây
người ta thường mang hoa trên áo để làm
biểu tượng cho t́nh yêu đối với
người Cha. Bà
Đến năm 1926 ngày
lễ này được ủy ban Hạ Viện chấp
thuận. Đến năm 1956 được Quốc
Hội chấp nhận. Năm 1966 Tổng Thống Lyndon
Johson kư sắc luật ban hành nhưng măi đến năm
1972 được Tổng Thống Richard Nixon chính thức
ban hành thành đạo luật ngày Father's Day là ngày lễ
Quốc Gia và chọn ngày Chủ Nhật của tuần
lễ thứ ba trong tháng 6. Ngày lễ Father Day mang ư nghĩa
vinh danh công đức bậc sinh thành và ḷng biết ơn.
Những ư nghĩ tốt đẹp, những danh dự, hy
sinh của người Cha đối với con cái.
Năm 1935 quyển sách Silver
Anniversay Book được xuất bản, đă gây
nhiều người chú ư. Quyển sách đă kể lại
sự cô đơn và ḷng hy sinh của người Cha
ở vùng núi đồi hẻo lánh của nông trại
tiểu bang
Tôi mất Cha từ tấm bé
tôi hiểu được tâm trạng của sự khát
khao có được một người Cha như thế
nào. Sau này khi đă làm Cha, tôi biết được bổn
phận trách nhiệm và sự cần thiết của
người Cha như thế nào trong một gia đ́nh.
Người xưa thường ví “Con không Cha như nhà
không nóc” hoặc là “Công Cha như núi Thái Sơn” v.v. Xă hôi
đă đặt cho người Cha một địa
vị khá cao, tầm mức quan trọng trong gia đ́nh.
Tất cả cũng chỉ là bổn phận, trách
nhiệm mà người Cha phải gánh lấy. Cho nên có
nhiều trường hợp không may xảy ra trong gia
đ́nh, mọi người đều đổ tội
trên đầu người Cha. Trong vài trường hợp
xảy ra: hai vợ chồng ly dị, người Cha
cờ bạc rượu chè, người Cha ham mê nhân t́nh,
người Cha có nhiều đứa con rơi,
người Cha đồng tính, hay gia đ́nh có hai Cha.v.v.
Trong những trường hợp trên sự phán xét và
kết tội vẫn nghiêng hẳn về người Cha.
Điều này con cái ít khi
chịu phân tích, khách quan nhận định sự việc
hay dùng sự cảm thông, tha thứ từ con tim ḿnh
để xét nh́n sự việc, mà chỉ biết kết
tội Cha theo t́nh cảm riêng tư của ḿnh.
Cha hay Mẹ là những
tấm gương hy sinh cao cả cho con cái. Họ có
thể hy sinh bản thân ḿnh để bảo vệ
mạng sống cho con, ngay cả loài vật cũng
thế. Tôi xin được nêu lên một vài mẩu
chuyện mà tôi đă đọc được sau đây.
Một người Cha đă hy sinh cứu người con
khỏi miệng cá sấu mà phải mất đi một
cái chân, hay một con gà mái v́ phải bảo vệ đàn
con đă bị diều hâu xé xác. Điều thực tế
gần đây nhất là cuộc vượt biên t́m tự
do của người Việt. Cha Me đă hy sinh tính
mạng ḿnh để bảo vệ con cái trong hoàn cảnh
khắc nghiệt. Hăy nh́n lại bao người Cha,
người Mẹ đă bỏ thây trên rừng trên
biển, đă dùng thân ḿnh che những vết đạn,
lằn dao của bọn hải tặc côn đồ,
của những người anh em khát máu. Đó là những
tấm gương cao quí, ḷng hy sinh vô bờ bến của
Cha mẹ mà chúng ta cần đề cao và vinh danh. T́nh yêu
thương, sự hy sinh đó chính là ư nghĩa và lẽ
sống của Cha Mẹ. Những điều Cha Mẹ
đă làm, nếu những người con đọc
được, hiểu được điều đó,
th́ chữ hiếu sẽ tồn tại măi trong đời
sống gia đ́nh và sẽ c̣n tiếp nối qua nhiều
thế hệ, nếu ngược lại th́ nền tảng
đạo đức, truyền thống dân tộc, văn
hóa cao đẹp sẽ mai một và con người sẽ
trở thành những chiếc máy đẻ, một thực
vật, một con vật không chừng. Sau này những câu
chuyện về Nhị Thập Tứ Hiếu, Thầy
Mẫn Tử Lộ đội gạo nuôi Mẹ,
Nguyễn Trăi trung hiếu làm đầu, Nguyễn Trung
Trực nạp ḿnh cứu Mẹ.v.v trở thành chuyện
thần tiên hoang tưởng.
Điều này nói ra có vẻ
bi quan về chữ ‘Hiếu’ trong nền văn hóa
Việt, nhưng xă hội hôm nay đôi khi cũng lắm
phụ phàng. Nếu chúng ta thực sự đặt câu
hỏi, có bao nhiêu gia đ́nh Việt Nam ở hải
ngoại được may mắn có con cái làm tṛn chữ
hiếu, và trong nước hiện nay nền tảng gia
đ́nh có c̣n vững chắc như xưa?.
Chúng ta hăy nh́n xem một vài
sự kiện có ảnh hưởng đến con cái hôm
nay như : Sự giáo dục ở nhà trường, giao
lưu âm nhạc, điện ảnh, nghệ thuật, báo
chí và nhất là lănh vực Internet. Bậc Cha mẹ đă
làm được những ǵ để con cái chúng ta
khỏi rơi vào những cơn khủng hoảng của
phong trào. Ở hải ngoại gặp nhiều khó khăn
trong sự giáo dục con cái, nhưng sự tự do,
quyền tôn trọng con người, ư thức nhân bản
của xă hôi văn minh này, con cái chúng ta vẫn c̣n giữ
lại một phần nào căn bản đạo
đức. Đau buồn nhất là đất
nước chúng ta c̣n truyền thống, nhưng chế
độ đă đẩy con em chúng ta xuống bờ
vực thẳm, đă nhuộm đỏ những trang
học đạo đức. Tôi xin nêu lên một góc
cạnh thực tế nhất trong ngành điện
ảnh. Chế độ đă sản xuất những
loại phim cho là tầm mức Quốc Gia, nhưng nội
dung đều không trí thức, vô đạo đức
đă đẩy con em, xă hội xuống bờ vực
thẩm. Đă khuyến khích tuổi trẻ ruồng
bỏ gia đ́nh, quên đi những ưu Việt của
huyết thống. Ví dụ trong những bộ phim mà
họ cho là ưu tú như: “Người đàn bà mộng
du” “Gái Nhảy” “Hà Nội 12 ngày đêm” v.v. và một số
phim tŕnh chiếu hằng ngày trên TV như “Hàng xóm”, “ T́nh
Biển” Tất cả đều trách cứ Cha Mẹ,
nổi loạn từ bỏ gia đ́nh, không biết
cội nguồn, vợ chồng ly dị tất cả
đều không căn bản giáo dục từ gia đ́nh
lẫn xă hội, đă chối bỏ truyền thống
dân tộc mà không một nét trí thức nào, họ luôn bo bo
những khẩu hiệu dạy đời rỗng
tuếch. Một điều tai hại nữa là họ
đă đẩy xô những đứa con ngây thơ vào
những sai quấy của Cha mẹ, phải gánh chịu
những hậu quả xấu xa của Cha Mẹ. Tuy xă
hội Mỹ nghiêng về đời sống vật
chất cao, nhưng tinh thần và sự giáo dục gia
đ́nh họ luôn quan tâm và cân nhắc lên hàng đầu.
Nếu có dịp quí vị hăy xem lại bộ phim “Alexander
Đại Đế - Thành Troi - Ngày thứ Sáu quái
Đản”, hay những bộ phim Hàn Quốc, Trung Hoa th́
sẽ thấy ư nghĩa về Cha mẹ và giá trị
về gia đ́nh của họ như thế nào. Rất
tiếc không thể nói hết ở đây về lănh
vực âm nhạc, sách báo, Internet và nhất là hệ
thống giáo dục tại Việt Nam đă đẩy
tuổi trẻ Việt Nam xuống bờ vực thẳm
và làm rạn nứt nhiều gia đ́nh hiện nay.
Tóm lại, dù chúng ta đang
ở hải ngoại hay trong nước, đều nh́n
thấy được trào lưu tiến hóa của nhân
loại trên toàn cầu, đă đầy lùi nền
đạo đức ở lại phía sau. Đôi khi
đạo đức không c̣n cần thiết hay không thích
ứng với hoàn cảnh hôm nay. Chúng ta phải làm ǵ bây
giờ!? Khi nợ áo cơm đă lấy hết thời
gian để chúng ta gần gũi với gia đ́nh con cái,
khi chúng ta không theo kịp sự tiến hóa, hay không
đủ khả năng, điều kiện để nói
lên những điều đúng sai cho con cái ḿnh hiểu
được. Chúng ta có nhiều điều bất
lực đành phải nhắm mắt buông tay. Đạo
đức đôi khi diễn tả bằng tiền và
quyền lực, hạnh phúc không chỉ là một tiết
điệu đơn thuần.
Nhân ngày Father's Day, tôi xin
được đưa ra một vài cảm nghĩ
của con cái đă nghĩ ǵ về người Cha.
Nhiều người đă đồng ư, t́nh thương
yêu của con cái đối với cha sẽ kém hơn
Mẹ với nhiều lư do sau đây: Mặc dù sống
chung một mái nhà nhưng người Cha vẫn có
những khoảng cách với con cái hơn người
Mẹ (tôi xin nói là đa số chứ không phải là hoàn
toàn). Có nhiều người khi nói đến Cha họ
thường buồn giận, đắng cay, ghét, trách móc…v.v.
Điều đó ảnh hưởng yếu tố tâm lư,
có thể v́ cha đă bỏ mẹ của chúng, có thể
đă trừng phạt chúng khi bị những sai lầm, có
thể cản ngăn những cuộc t́nh, có thể
cấm đoán nhiều điều khi tuổi bé thơ, có
thể ép học quá mức b́nh thường .v.v và v.v.
Nhưng cũng có những người con xem Cha ḿnh như
một thần tượng, đầy sự yêu
thương, một người rất cần thiết
trong cuộc đời ḿnh. Có những đứa con khi
nhắc đến Cha họ buồn và rơi lệ. Có
những h́nh ảnh người Cha nghiêm khắc, lạnh
lùng, nóng tính, gương mẫu nhưng đầy ḷng yêu
thương và hy sinh. Cho nên khi nói về Cha, những
người con đều có những góc nh́n khác nhau. Lư do
bắt nguồn từ những sinh hoạt hằng ngày
trong gia đ́nh, sự chăm sóc của Cha không thể
bằng Mẹ. Sự dễ dăi, cảm thông và yêu
thương của người mẹ đă đẩy
người cha vào vị thế thứ yếu.
Sự dạy dỗ của Cha Mẹ đă ảnh
hưởng rất nhiều đến con cái, chúng ta
thử nh́n qua một vài góc cạnh sau đây.
- Nếu con cái được
Cha Mẹ cưng chiều đôi khi hư hỏng, có tính
tự cao và rất dễ vấp ngă trong trường
đời khi không được chiều chuộng hay quan
tâm.
- Nếu người con
được Cha Mẹ thương yêu, thường
bị tủi thân và cảm thấy ḿnh cô độc hay
bị bỏ rơi, không có giá trị, ít thành công trong công
việc và mang nhiều mặc cảm.
- Nếu con thường
đối nghịch với Cha, cho nên hai Cha con ít gần
nhau, ít có sự cảm thông hay vui vẽ chuyện tṛ.
những điều đó đă ảnh hưởng đến
cuộc đời của con cái mà chính họ không biết
ḿnh đă giống tính Cha.
- Cũng có những
người con thích nịnh nọt, chiều chuộng Cha,
không bao giờ căi lại dù là Cha nói không đúng.
Điều này sẽ ảnh hưởng đến
đời sống sau này của con cái. Họ cảm
thấy họ không có quyền nói điều đúng,
bắt buộc phải chiều ư đă làm họ thấy
cuộc đời nhiều cay đắng và thiệt tḥi.
- Cũng có những
người con sợ Cha như sợ cọp nhất là
trường hợp người Cha mang nhiều tật
xấu như rượu chè cờ bạc, nóng nảy, đánh
đập con cái không nương tay. Chính điều này
đă làm con cái xa lánh Cha và khi ra đời mang nhiều ác
cảm với người khác.
Tất cả là
những điều đă xảy ra trong nhiều gia
đ́nh nhiều thảm cảnh và nhiều hậu quả
ảnh hưởng đến cả đời con cái.
Chung qui cũng v́ t́nh yêu thương, lo lắng cho con cái
nhưng không chọn lựa thích hợp cách dạy dỗ,
hoàn cảnh, thời điểm, cho nên đă rơi vào
những sai lầm đáng tiếc, tạo ra những
mặc cảm và thù hận trong gia đ́nh.
Sau đây là những điều then chốt tôi đă
đọc trên một tờ báo thấy nhiều
điều hợp lư, xin ghi lại để chúng ta có thêm
chút kinh nghiệm trong việc dạy dỗ con cái trong hoàn
cảnh xă hội nhiễu nhương hôm nay.
1- Đừng buộc con cái theo rập khuôn của Cha
mẹ mà không cho chúng sự tự do chọn lựa.
Lối dạy dỗ này sẽ giết chết ḷng tự
chủ và năng lực sáng tạo.
2- Cung phụng cho con cái quá dư thừa về vật
chất sẽ tạo cho con tánh ỷ lại, đâm ra
hư hỏng, ăn chơi bỏ bê việc học hành.
3- Ép buộc con quá mức trên nhiều lănh vực nhất
là sự học hành. Điều này đă làm con suy tàn
sức khỏe và nhất là làm mất cả tuổi
thơ của chúng, cướp đi quăng đời
hồn nhiên mà chúng cần phải có.
4- Không quan tâm đến con cái v́ công việc làm ăn
suốt ngày hay v́ sự trục trặc giữa Cha Mẹ
đă để con cái bơ vơ, mất niềm tin và chán
nản mỗi ngày càng lánh xa gia đ́nh. Trường
hợp này Cha Mẹ thường phó mặc cho nhà
trường giáo dục.
5- Cha Mẹ thường dạy con bằng bạo lực,
đánh con khi chúng không chịu nghe lời, phạt con
với những h́nh phạt quá dă man khi chúng bị lầm
lỗi. Lối dạy này chỉ làm cho những đứa
con hận thù Cha Mẹ hơn là yêu thương và khi chúng
lớn lên thường dùng bạo lực để
giải quyết mọi vấn đề.
6- Cha Mẹ ôn ḥa với con cái đến mức như
bất lực, nhàm chán. Điều này không phải là
lối tốt để con cái học hỏi hay kính
phục Cha Mẹ, tạo nên một bản tính bực
dọc cho con cái sau này khi sống chung với người
khác nhất là trong đời sống vợ chồng.
7- Kỳ vọng quá lớn của Cha Mẹ với con cái
cho nên điều này đă tạo nên ḷng tự phụ,
tự hào là người quan trọng nhất trong gia
đ́nh, tạo ra sự bất ḥa trong anh em và nhất là
đứa trẻ đó sau này sẽ trở nên ích kỷ,
không biết thương người.
Tóm lại Cha Mẹ chúng
ta nên dung ḥa mọi điều kiện thích hợp, hăy nh́n
vào thực tế hoàn cảnh đang sống, cũng
như những quan niệm mới cũ để t́m ra
những phương pháp đúng nhất khuyên dạy con cái
trong t́nh yêu thương, ḷng tôn kính, sự biết ơn và
giúp chúng phát triển khả năng của chúng, chứ
không phải là một quan ṭa chỉ biết phán xét, ra
lệnh, trừng phạt. Trong cuộc sống chúng ta
đừng quá chủ quan hay bảo thủ, hoài nghi tất
cả mọi sự việc. Cha mẹ đừng buộc
con cái ḿnh phải theo truyền thống xưa cũ đôi
khi những thứ đó không c̣n thích hợp, đừng
buộc con cái theo lư tưởng mà ḿnh đă ôm ấp.
Thời buổi tân tiến hôm nay con cái chúng ta tiếp
cận nhiều môi trường mới lạ, tiếp thu
những giá trị có tính cách phong trào. Sự tiếp
nhận và quan niệm Đông Tây có nhiều khúc quanh tha hóa,
nếu chúng ta không kịp nhận ra được
điều đó th́ sự bức chế và mâu thuẫn
trong gia đ́nh càng tăng lên và hạnh phúc gia đ́nh
sẽ dần dà biến mất.
Nói cho cùng sự hy sinh và
t́nh yêu thương của Cha mẹ đôi khi cũng
bị giới hạn trong một số gia đ́nh v́ tính
ích kỷ hay hoàn cảnh ngoài ư muốn đă không làm tṛn
bổn phận dạy dỗ con cái, nhưng cũng có
những Cha đă một đời v́ con, đă cho hết
mọi t́nh thương lẫn vật chất để
con nên người, nhưng cuối đời vẫn
sống cô độc, không một tiếng hỏi thăm,
không biết Cha ḿnh chết hay c̣n sống. Theo tôi nghĩ, dù
là phương pháp nào để dạy dỗ con cái nên
người, nhưng c̣n tùy thuộc vào những đứa
con đó có ḷng yêu thương, có trái tim con người hay
không nữa, hay nói một cách nôm na để an ủi cho cuộc
đời làm Cha, làm Mẹ. Tất cả là số
phận, là ân phúc của mỗi gia đ́nh. Riêng tôi, có
một điều tôi cảm thấy hănh diện và không bao
giờ hối hận trong bổn phận làm Cha, v́ tôi là
h́nh ảnh người Cha trong phim thành Troi dám qú xuống
hôn tay kẻ thù để nhận xác con ḿnh.