|
Tâm sự của mùa Thu
Vì người,
thu lại phải luân hồi..
Cư sĩ Liên
Hoa
Mưa nhiều quá, kéo ngày
về thế kỷ
mộng mơ nào cũng rơi lại
chơi vơi
từng ngày qua thu đến ở
bên đời
nghe thấm lạnh, trên
mình bao giọt nuớc
có phải mưa về làm em
ướt áo
hay gió đời, em sợ lạnh
cô đơn
tung làn tóc cho thơ
cười hối hả
lá vàng rơi soi bóng
nước hữu tình
ta hãy bước cho lòng
khơi giấc mộng
màu sắc vàng dù gió lộng
phương xa
tình bao
la chan chứa dáng sắc mầu
đời vẫn
đẹp dù qua dòng sương mỏng
áo em mặc sáng lung linh
hương tịnh
bờ môi kia chuyên chở
tiếng trong lành
đời có đến hay đi, em
vẫn vậy
còn tấm lòng soi rõ buớc
chân xưa….
Mưa hôm
nay nhiều quá, đổ tràn trên mọi con đường thành phố, làm ngập
lụt vài nơi. Tin tức khí tượng cho biết là cơn mưa sẽ kéo dài,
lấn qua đến ngày mai. Ngắm nhìn tượng Phật vẫn ngồi lặng yên,
mỉm cười, trên bàn làm việc. Tôi vẫn có thói quen hay nhìn đến
tượng Phật, quán chiếu khi tâm nhiều vẩn động, để tìm cho tâm
mình một thoáng bình yên. Ôi, mỗi ngày chỉ có một chút bình yên
trong đời sống, trong tâm… cũng đã là mầu nhiệm rồi, đâu cần đời
hỏi gì cao xa…
Áo em khoát những mộng
đời
là đà theo gió, tiếng
cười véo von
ta tìm một chút lòng sen
chợt nghe thu đến bên
mình nào hay….
Qua khung cửa số
nhìn nhìn ra ngoài, thấy từng giọt nước mưa bám vào kính cửa,
vội vàng, nối nhau buông mình chảy vuột xuống. Cũng những giọt
nước mưa, cũng những chiếc lá vàng rơi… có lúc hình ảnh đó rất
tầm thường, vô vị như đời thường … nhưng có lúc nào đó, từng vụn
vặt bình thường nầy như tuôn lời pháp, nói rõ ràng các duyên
sanh hay duyên diệt, mà con người có quán niệm đến, sẽ nhận thức
được chiều sâu của tâm tình và cảm thông.

lời cứ nói, như mưa cười
hỏi cát
cát từ đâu hay mưa đến
từ đâu
có cần chăng lời thỏ thẻ
thưở nào
mưa hay cát vẫn khơi
nguồn vũ trụ
từ trong em, ta thấy cõi
vô cùng
mỗi hạt cát, hạt mưa là
pháp giới
bởi nguyên sơ, em võng
đời vô tận
mỗi hạt thơ, soi mặt mỗi
vi trần …..
Mưa làm lạnh hay
lòng thấy lạnh, người con Phật thì dù đời có như thế nào, dù
sóng gió làm đau, mất mát, cũng vẫn thấy sự ấm áp trong lòng…
nhưng hôm nay, cơn lạnh sao lại kéo về trong từng sớ thịt của
thân tâm. Có phải những diễn biến, hoạt cảnh của đời sống đang
xẩy ra chung quanh đây làm ướp lạnh tâm hồn.
Màn hình TV chiếu lên các
hình ảnh những nơi bị lụt lội, bão tố hành hình, những trận động
đất như dấy lên cơn thịnh nộ của thiên nhiên trước thân phận yếu
đuối của con người. Số người chết mỗi ngày đếm được nhiều hơn
trong thảm cảnh đó, có nơi không thể lấy hết xác chết ra khỏi
hiện trường đổ nát, đành quyết định để đất đá chôn vùi hết tất
cả mọi thân xác làm mồ chôn tập thể… Có những ray rức nào đó
trong tôi, có những co thắt của trái tim xúc động, tôi đã lặng
yên, ngồi thật lâu trước bi cảnh đó…rồi loài người sẽ ra sao?...
Vô thường ngày đó người
mang
trần gian như thể hạt
sương sáng trời
bốn bề khổ khổ không
không
tấm thân mang nặng pháp
trần vốn duyên
nay còn
mai mất cuộc chơi
ta về
tìm lại chân tình năm xưa…
Tôi chợt suy tư đến lời của Đấng Cha Lành năm nào, trong Kinh
Tám Điều Giác Ngộ: « Thế gian
vô thường, Quốc độ nguy thúy. Tứ đại khổ không, Ngũ ấm vô ngã.
Sanh diệt biến dị, Hư ngụy vô chủ ». ( Tạm dịch : Thế gian nầy
vô thường, các quốc độ vốn không an, bốn đại thay đổi khổ không,
các ấm vốn vô ngã, sanh diệt biến đổi, là giả không chủ thể ».
những lời dạy của đức Phật như xoáy
vào tận cùng của nhận thức để thấy rằng đó là thực tại của cuộc
đời, của đời sống, chi phối đến muôn vật trong vũ trụ.
Trong cuộc chơi làm kiếp người, chúng ta vẫn cảm nhận được ngắn
hạn, duyên sinh duyên hợp, bấp bênh .. của thân xác, nhưng đối
với con người bình thường thì vẫn chạy đuổi theo những giả hợp
để làm cuộc vui, đánh tráo tâm hồn bởi những nhan sắc của ngày
tháng hoang vu. Chúng ta chạy tìm ta trong thoáng mây vô thường,
bắt mây trời để ta rong ruổi vui chơi, bắt thời gian như để kéo
dài thêm, mở không gian để mình ta ta buớc, bắt cuộc đời làm
chốn riêng tư của chính tự ngã, tô điểm cho những mơ tưởng trong
những đời rong rêu, ảo hoá « mãya ».
Những sự tranh giành quyền sống cho chính cá nhân mình đã lên
đến tột đỉnh, phô trương khí giới, cạnh tranh sức mạnh, dấy lên
sự giàu sang cách biệt với những thân phận nghèo nàn, tiêu xài
hoang phì thiên nhiên, gây ô nhiễm môi sinh, làm mưa gió không
thuận hoà, thiên tai khắp nơi.. Trước bối cảnh kinh hoàng trước
mắt, con người cần đối diện với chính con người, chính mình, với
lương tâm và đặt câu hỏi để loài người trả lời… bởi vì đâu, do
ai ?
Nhờ cơ duyên đem giáo Pháp áp dụng vào đời sống thường ngày, có
một chút nhận thức nào đó, nhận thấy mọi người đều có liên hệ
nhân quả lẫn nhau. Người con Phật vẫn vào đời bằng cái thân tầm
thường, chân chất, giản dị và với những khổ đau vốn có như bao
nhiêu sinh mạng khác, trong cùng môi trường của « cộng nghiệp”,
nhưng lại mong muốn thu hẹp cuộc sống đơn giản để mở rộng lòng
cho người và vì người trong một sự chia sẻ có thể được với tấm
lòng, dù là hạn hữu.
Em thật
đẹp giữa phù sa gió mát
đời
trong xanh bởi những bước chân em
trong khổ cảnh, tâm em
tung vạn cửa
có con người, muôn vật
vốn tình thân…
Do vì cái bản ngã
tác oai, chúng ta thường cho rằng “vạn vật là của ta, phải
phụ thuộc vào ta, nên chúng ta có quyền làm bất cứ chuyện gì,
phá tan môi sinh, phá hoại cuộc sống của hiện tại và ảnh huởng
đến bao thế hệ mai sau”.
Vũ trụ đã lên tiếng, mùa
thu đã vùng lên, những sắc màu tươi vàng óng ả của thu năm nào
không còn nữa, da thịt của lá thu đã vàng sậm hơn bởi hy sinh
hút những chất độc để dành đem lại duỡng khí trong lành cho muôn
loài, những gân trên lá vàng đã không còn là màu mỡ để cho người
học trò dẫm bước lên nghe lá vụn vỡ dưới chân như nhịp đập của
con tim bồi hồi, rung động. Thu đã và đang dần dần vàng úa, dần
dần chết, bốn mùa đã đi uể oải bên cạnh con người. Thi nhân, và
văn nhân không còn gì để ca tụng..
mắt em
ngày đó ngây ngô
chở đi
những khoảng tâm hồn của
ta
bây chừ
đôi mắt vội xa
vô tình lại thấy tâm ta
vô hồn…
Vào cuối năm
2008, do vì nhiều người bạn mời đi Chicago để ngắm lá vàng của
mùa Thu. Được nghe kể lại, cùng nhìn thấy những hình ảnh mà
người bạn ghi nhận, cảnh sắc và hình ảnh mùa thu ở Chicago đẹp
quá. Những cành cây mang lá vàng rực rở, màu áo hoang dại, đơn
sơ, vàng trải dài, rộng khắp không gian, để dâng hiến cho con
người những màu sắc thân thương của các mùa thay đổi..
Áo em vàng,
mở nón che vũ trụ
nhìn chung quanh
nhan sắc khoát màu vàng
nụ cười xinh
rực vàng lời mây nhạc
trời đất say
thổn thức viết thư tình….
Sau khi mua vé máy bay xong,
tôi nôn nóng chờ đợi đến ngày để được đi chime ngưỡng lá vàng,
có như vậy mới thấy cuộc đời có chút thi vị nào đó chứ, để thử
làm cho tâm hồn ngây ngất vui vui… Chuẩn bị 2 máy cameras,
memories đầy đủ có thể chứa trên một ngàn tấm hình cho mỗi máy,
còn phim dự trữ nữa… tất cả trong tư thế sẵn sàng .. để chụp
hình. Vui quá, và ngày đi cũng đã đến, muốn cho mình có các ấn
tượng đẹp về thu, tôi nhìn ra cửa sổ từ trên máy bay ngó xuống
thành phổ khi máy bay từ từ hạ cánh, hồi hộp quá, xem lá thu
vàng đẹp ra sao…mong rằng thấy cả thành phố choáng ngợp màu sắc
vàng.
Ồ sao lạ quá,
lòng đầy ngạc nhiên, tôi nhìn những hàng cây vừa chạy ngược với
chiếc taxi chở đến khách sạn, sao không thấy lá vàng, lại trơ
cành, còn chăng chỉ vài chiếc lá bám lại. Người tài xế cho biết
vì mấy ngày nay bị mưa gió, nên lá vàng đã rụng đi nhiều rồi,
làm tôi thật thất vọng. Nhưng không sao, vì chắc rằng cũng còn
những cây khác, không lẽ cả thành phố chỉ có bấy nhiêu cây thôi
sao..
Sau khi lấy phòng
rồi, phái đoàn chúng tôi vội vã lấy taxi để đi đến những nơi nào
còn lá vàng trên cây. Dù có ra sao, thì cũng phải có niềm hy
vọng chứ. Thật tội nghiệp cho những con mắt nhìn dáo dác để tìm,
mong thấy … lá vàng. Xe ngừng lại chỗ khoảng đường đi vào khu có
nhiều cây với hy vọng mỏng manh.. và rời rã. Lá vàng nhiều lắm,
thật nhiều, nhưng đã rơi rụng nằm rải rác dưới chân cây, mình lá
còn mềm mại, uớt nhủn nước sau cơn mưa… lá vàng, vàng lá, rồi lá
vàng nằm trơ mình trên đất, nhà ngươi đã làm hại cho tâm hồn hao
hức, thi hứng của ta rồi… Sao gió mưa không gắn lại lá vàng trên
cây, cho những người lữ khách chúng tôi được xem thấy. Ôi bước
chân đi bỗng nặng nề, thất thểu, lòng buồn thiu, hiu hắt, mắt
đong đầy rong rêu… Rồi cũng phải tìm xem coi những cây nào còn
lại, có còn giữ lá vàng để cho chụp vài tấm hình chứ. Một rừng
cây thì cũng còn một vài cây để gọi là an ủi nổi niềm cô đơn của
khách lữ hành.
Chì có 2-3 cây
còn nhiều lá vàng lưu luyến sót lại trên cây, chúng tôi đứng bên
nầy chụp hình, rồi lại đứng bên kia… của vài cây đó, tìm chỗ nào
còn nhiều lá vàng để chụp hình, quanh quẩn cũng chỉ có vài cây..
nhưng lại làm như nhộn nhịp, chụp hình lia lịa cho được nhiều
hình, nhiều kiểu, nhiều dáng cho mỗi bên thân cây… để làm dáng,
rồi cũng làm bộ la lên để cảm thán rằng:”…ồ đẹp quá, lá vàng mùa
thu chỉ còn vỏn vẹn ít lá vàng trên một vài cây thôi..
Ôi lá vàng mùa thu ơi…
Em bỏ cuộc đời đi vào
mưa gió
bỏ trần gian có nhiều
nổi bâng khuâng
bỏ giấc mộng êm đềm vừa
mới dệt
bỏ cuộc tình, chưa viết
kịp thành thơ…
Bài thơ trên,
chợt xuất hiện, lời như trách móc lá thu, vì đã vội vàng bỏ ra
đi theo mưa gió, đã làm cho người đi tìm mùa thu ngỡ ngàng, cảm
thấy mất mát…. Tại mưa gió vô tình kéo qua hay tại lá thu vàng
không còn chờ đợi hoặc tại mùa thu không còn mang màu nắng hanh
vàng như xưa nữa….
Cuộc đời của mỗi
người là dòng sông kỳ diệu chảy trên dòng sinh mạng, và mỗi
người chính là hành giả, tác giả quyết định cho số phận của mình.
Thân phận của con người được đức Phật cho là ưu thắng trên tất
cả các loài, nhưng sanh mạng lại vô thường, biến đổi như từng
hơi thở ra vào. Ý thức được điều đó, chúng ta hãy vươn lên để
cho vô hạn có mặt trong hữu hạn, chân thường hiện diện trong vô
thường và cái tâm của ta tràn đầy dòng sống phù sa đóng góp và
đem lại niềm vui nào đó cho những người bạn đồng hành trên trái
đất nầy.
Ai xử sự thân thiện
Giữa những người đối nghịch;
Ai xử sự ôn hòa
Giữa những người hung hăng;
Ai sống không vấn vương
Giữa những người vương vấn:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị Tịnh hạnh!
Kinh Pháp
Cú- 406
Mùa Thu đã hy
hiến cho con người, cho cuộc đời biết bao nhiêu là hình ảnh đẹp
của màu sắc vàng và qua đó, cũng nói đến những bảo bọc che chở
của thiên nhiên, vạn vật vì con người và hành tinh nầy, nơi mà
chúng ta đang sống.
Mỗi năm qua, thu
đã hắt hiu hơn, vàng sậm hơn, tiêu điều hơn, ngắn hơn…vì mưa gió
cuộc đời. Thu thường khẩn khoản kêu gọi chúng ta, là vì chúng ta,
thu lại phải chịu luân hồi đi bên cạnh con người để bảo hộ … Thu
chỉ mong muốn luân hồi vì nguyện chứ không phải nghiệp
lực do loài người gây ra, tác hại đến… Không phải vì vô tình
mà thiên tai xẩy ra nhiều nơi, không phải vì bất chợt mà trái
đất nóng hơn, không phải vì nông nổi mà tầng ozone của trái đất
bị soi mòn. Đừng bao giờ đổ thừa cho vì lý do nầy hay lý do khác
để chúng ta trốn tránh trách nhiệm, để tâm bị soi mòn trong vô
tình trước bao thảm cảnh có mặt…
Không sử dụng khí giới
Để giết hại sinh linh;
Dù tự tay giết hại
Hoặc bằng cách khiến người:
Với người ấy, Như lai
Gọi là vị
Tịnh hạnh!
Kinh Pháp Cú- 405
Nếu loài người
không cứu loài người, thì chúng ta đã hũy hoại đi đất sống, phá
đi những di sản để lại cho những thế hệ sau nầy. Sợ không còn
chỗ ở, chúng ta phóng lên những hành tinh khác mong có nước để
di chuyển con người lên đó tìm đất sống… nhưng lại quên đi, hành
tinh mà chúng ta đang sống rất cần sự đóng góp của mỗi người cho
con người, cho xã hội, môi sinh, vì sự sống còn chung của toàn
thể loài người, vạn vật.
Thưa bạn, là một người con
Phật, có một chút chất liệu tu học và trên thân phận con người,
tôi chợt có những bâng khuâng khi nhìn thấy thời tiết thay đổi,
chiến tranh ở khắp mọi nơi, tàn phá tất cả mọi ước mơ của loài
người. Những trận động đất, cháy rừng, sóng thần cứ càng ngày
như càng dồn dập đến, nhiều hơn và sự khổ, sự chết chóc của các
loài sinh vật lại dâng cao, nguy hiểm hơn. Tôi không phải là nhà
văn hay thi sĩ đi bên cạnh nổi khổ đau của đồng loại.. để tìm
kiếm hay có hứng khởi hay thi hứng để viết lên những gì của trữ
tình, lãng mạn cho cuộc tình nào đó. Tôi chỉ là người có chút
cảm xúc, có cái tâm mong chia sẻ, đi cùng và cũng vì đã đến lúc
đặt trách nhiệm trên tâm hồn, trên đôi vai của loài người..
trước những vấn nạn do con người gây ra và nếu chúng ta không
làm, không dấn thân, hay không cất lên tiếng nói, kêu gọi….. e
rằng chúng ta đã quá thờ ơ, thiếu trách nhiệm với con người, mà
quên rằng mình cũng là con người trong cộng đồng nhân loại.
Muợn lòi tâm sự của thu khi
bị chuyển mình bởi môi sinh bị tàn phá, nên lá thu vàng vỏ tha
thiết mong loài người cứu vản, tâm tình thu như đưá bé thơ đói
đòi dòng sữa mẹ. Chúng ta là con người, một sinh vật ưu thắng
hơn các loài sinh vật khác. Với những xúc động của một người tầm
thuờng, ít hiểu biết, lời văn thô thiển, chỉ ghi nhận những gì
từ tâm xuất hiện, nên hay “đối cảnh sanh tâm”, nhưng luôn mong
ước được chuyển tâm từ vọng động của mình thành lời kêu gọi,
đánh thức, chia sẻ để chúng ta cùng thực hiện ước mơ cho một thế
giới thanh bình, an lạc và hạnh phúc.
Những lời viết thô thiển ở
trên, nhưng lại xuất phát tự tâm hồn chân chất, hồn nhiên của
người con Phật, nên dù bạn có đồng ý hay không, nhưng
cũng xin nhận nơi đây một tấm lòng muốn đóng góp và chia sẻ.
Xin kính cám ơn bạn..
Trong tâm trạng xúc
động và ước mong
được chia sẻ một chút
gì đó trước khổ cảnh của đồng loại.
Viết xong ngày
10.10.2009

|