Vì
Sao Chúng Ta Theo Đạo Phật
HT
Trí Quang
( Trích
từ : THƯ VIỆN HOA SEN )
Giảng đầu đề
này chúng tôi không cốt vạch tìm
những nguyên nhân nào đã đưa
chúng ta đến với đạo Phật, mà
chỉ xét chúng ta theo đạo Phật vì
lý do gì. Xét vì lý do gì
chúng ta theo đạo Phật tức là tìm
hiểu mục đích của chúng ta khi
chúng ta muốn theo hay đã theo đạo
Phật ấy. Chúng tôi nghĩ rằng việc
đó cần thiết hơn là tìm hiểu
những nguyên nhân đưa ta đến với
đạo Phật như sự ảnh hưởng của
gia đình, sự tập thượng của dân
tộc; cần thiết hơn bởi vì nếu
mục đích mà không được
nhận thức rõ ràng thì chúng ta theo
đạo Phật là cái đạo chánh
giác, mà lắm khi mục đích chúng ta
lại phản ngược đạo chánh giác
ấy, như chỉ vì cầu an, chỉ vì tài
lộc. Những tâm lý này đã phản
ngược đạo chánh giác thì tất
nhiên khó mà có kết quả như
ý, do đó, những kẻ tìm đến
đạo phật với tâm lý như
vâïy lắm khi phải thất vọng mà
thoái chuyển. Nên tìm hiểu mục
đích phải có khi chúng ta muốn theo hay
đã theo đạo Phật làviệc tối
cần thiết và cấp bách, hệt như
kẻ đi vào rừng núi cao rộng,
điều cần thiết là phải biết
phương hướng và phải có ánh
sáng để soi đường.
Vậy chúng
ta theo đạo Phật vì những lý do nào
? Muốn biết những lý do ấy một cách
đích xác, chúng ta phải tìm hiểu
mấy tính chất căn bản của đạo
Phật, luôn theo, tự nhiên những lý do
ấy cũng sẽ được thấy rõ
rệt.
Trước hết, đạo
Phật là đạo chánh giác.
Kinh Pháp
cú có dạy : "Si mê là nguồn
của tất cả tội ác, trí tuệ
là gốc của hết thảy pháp
lành". Lời này có thể xem như
là đã tóm thâu tất cả giáo
lý của đạo Phật quan niệm về
tính cách quan trọng của ngu si và cái
thứ đối lập với nó là trí
tuệ. Cho nên mục đích đạo Phật
là nhắm vào sự diệt khổ mà
diệt khổ là diệt nguyên nhân khổ
não : Diệt ngu si. Ngu si đứng đầu và
bao phủ toàn diện hết thảy nguyên
nhân gây ra khổ não. Mà năng lực
diệt ngu si thì chỉ có trí tuệ mới
làm được. Do đó, trí tuệ
là điều kiện duy nhất của đạo
Phật và bao trùm toàn diện mục
đích phải có của các hàng
Phật tử. Trong đạo Phật, trí tuệ bao
giờ cũng được gọi đến một
cách tôn kính và luôn luôn
được viết hoa lên. Đức Phật, danh
từ ấy có nghĩa muốn gọi Ngài
là đấng Giác giả, và điều
mà tín đồ Ngài phải có là
"chánh tri kiến" đứng vào bậc
nhất, điều đó đủ chứng tỏ
tính cách quan trọng tuyệt đối của
trí tuệ. Mục đích cuối cùng
của người tu hành là bồ đề
dịch ý là giác ngộ, phương
tiện đứng đầu của người tu
hành là bát nhã dịch ý là minh
trí, ấy đó : Thỉ chung của con
đường tu hành là trí tuệ. Cho
nên đạo Phật là đạo chánh
giác, đem đạo chánh giác, đem
trí tuệ phủ chánh lại tất cả
đời mình nên đạo chánh giác
ấy rẽ ra thành chánh kiến, chánh
tư, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh
mạng, chánh cần, chánh niệm, chánh
định. Theo đạo chánh giác ấy,
chúng ta phải có trí tuệ và phải
vì trí tuệ. Vì trí tuệ là
vì mục đích muốn được trí
tuệ chánh giác như chư Phật, có
trí tuệ là để được trí
tuệ chánh giác ấy ta phải có trí
tuệ bát nhã phát sanh bởi ba phương
tiện sau đây : Nghe học chánh pháp
(văn), suy nghiệm chánh pháp (tư) và
áp dụng chánh pháp (tu). Nói tóm,
đạo Phật là đạo chánh giác
nên vì được chánh giác mà theo
đạo Phật, đó là lý do thứ
nhất, là mục đích đứng đầu
của chúng ta.
Thứ hai,
đạo Phật là đạo diệt khổ.
Bởi vậy,
mục đích thứ hai của ta theo đạo
Phật là vì muốn diệt trừ khổ
não. Khổ não, đó là từ ngữ
gọi một cách tóm tắt toàn diện
cuộc đời. Đời ta quả thực sanh trong
đau khổ, sống trong đau khổ, chết trong
đau khổ. Đau khổ nếu chỉ là
những thứ đau đớn về thể xác, những
bất công về xã hội không thôi,
thì thế gian này ít nhất cũng còn
có vài kẻ sung sướng, nhưng đau
khổ còn là sự bất như ý nữa
thì đời chỉ có nghĩa là khổ
não mà loài người dầu có
muôn ngàn bộ mặt, có vạn ức
hình thức sanh sống khác nhau, cũng
đều nhất luật bình đẳng trong sự
khổ não đó. Nhưng đau khổ có
kết quả và nguyên nhân của nó.
Kết quả đau khổ như ta đang chịu
và còn chịu mãi đây là do tham
sân si, nguyên nhân của đau khổ gây
ra. Tham sân si đang còn thì khổ não
vẫn còn mãi, đeo nặng kiếp
người. Mà đạo Phật là đạo
đầy đủ phương pháp giúp ta
chiến thắng đến diệt sạch tham sân si
ấy. Nguyên nhân khổ não hết, khổ
não mới thật không còn. Tức sự
khổ não không còn ấy gọi là
niết bàn, là giải thoát, mục
đích cuối cùng mà ta phải đạt
đến. Có đến đó đã
mới nên dùng danh từ tự do, phước
lạc. Và để thực hiện mục
đích diệt khổ này, người học
Phật phải bước ngay vào đoạn
đầu của sự tu tập là thực hành
bốn thứ mà do đó tạo nên con
người của ta đây trở thành dòng
giống của các vị thánh giả. Bốn
thứ đó là không ham ăn, không ham
mặc, không ham ngủ và ham làm lành.
Như thế đó gọi là tứ thánh
chủng. Xem danh từ đó cũng thấy
được sự quan trọng của nó.
Người làm con Phật, quả quyết bước
đi theo dấu chân của Ngài, công việc
trước tiên trong mục đích diệt
khổ là phải gắng tạo cho mình bản
chất đó. Bản chất đó, nói
vắn tắt, là ham thích như một nhu
cầu thực sự trong việc xa điều ác
làm điều thiện. Sự ham thích như
thế đó chính là hạt giống của
sự giác ngộ, là thánh chủng mà
thiếu nó, không một pháp tu nào ta
có hy vọng thực tập được.
Nói vắn
tắt, để trả lời câu hỏi vì sao
chúng ta theo đạo Phật, luôn luôn
chúng ta phải tự nhắc mình, rằng
vì muốn chánh giác và muốn giải
thoát, đúng như tính chất chánh
giác và diệt khổ của đạo
Phật.
Hiện trạng
đáng buồn trong Phật pháp ngày nay
là ngoài những người mê tín,
đến với đạo Phật do những tâm
lý hay những mục đích không khác
lắm những người đến với thần
thánh của ngoại đạo, ngoài hạng
này ra còn có những kẻ lập dị
và những kẻ đem sự tu học mà
đối lập nhau. Lập dị thì bao giờ
cũng muốn làm việc khác người,
đối lập thì luôn luôn chỉ
trích kẻ khác, tâm lý của họ
là muốn mình nổi bật lên, muốn
mình được coi là quan trọng, là
đặc sắc. Nào hay đâu chính tâm
lý đó phá hoại Phật pháp
còn hơn kẻ mê tín và chính
tâm lý đó còn đồi bại hơn
những người cầu cúng nhiều lắm.
Bởi vậy, chúng ta trong khi tu học chánh
pháp mà muốn được kết quả
đúng như chánh pháp là chánh
giác và giải thoát, thì luôn luôn
phải tự vấn thâm tâm, tự kiểm
điểm tâm lý, làm sao xoay tâm lý
cho thật đúng chiều hướng của
mục đích Phật pháp là chỉ vì
giải thoát và vì giác ngộ mà tu
học. "Vì bản ngã", đó là
tâm lý và hành động mà nhiều
kiếp chúng ta đã đọa lạc luân
hồi vì nó. Ngày nay, ngày càng
dày nặng, tập khí "Vì bản
ngã" đó luôn luôn chen vào tất
cả tâm lý và hành vi tu học của
chúng ta, trong khi chính sự tu học là
phương pháp để giải trừ bản
ngã chứ không phải để khuếch
trương bản ngã. Bởi vậy chúng ta
chớ để sự tu hành lạc mục
đích ấy đi mà rồi hóa ra như
người xưa đã than "sở vị tu
hành nguyên lai kết nghiệp", di hại cho
chánh pháp và làm đọa lạc ta
thêm. Trí húc đại sư có nói
"Nói một lời, làm một việc, cho
dẫu nhỏ nhặt đến đâu mà
không có tính chất tự giác giác
tha thì tôi không nói, không làm;
đời tôi không có gì, chỉ chân
thật phát bồ đề tâm là
điều khả dĩ đối trước các
đấng Từ tôn trong ba đời mà
thôi". Lời ấy đáng cho tất cả
chúng ta suy nghĩ. Mà quả thật phải
như vậy ; tâm lý gì không phải
nhắm vào mục đích giác ngộ
và giải thoát, chúng ta phải nổ
lực loại bỏ ra khỏi con người của
chúng ta trong khi chúng ta thành thực tu học
theo đạo Phật, cái đạo không
phải chúng ta theo lấy năm lấy tháng
mà theo từ đời này đến kiếp
khác, cho đến ngày được đại
giác ngộ và đại giải thoát như
chư Phật.
H.T.
Thích Trí Quang.