|
Nói với tuổi trẻ, tình yêu và lý tưởng…
Uống
trà
giữa mưa gió mùa thu
…
Cư sĩ Liên Hoa
Trời thu suối tóc hoa vàng
chở từng hạc trắng bay về chốn nao
lưa thưa ngừng khoảng trời mơ
chơi vơi bên tách trà sen giữa mùa
nguồn thơ toả khói mờ sương
em nằm yên ngủ bên bờ vấn vương
tóc dài ngàn cánh lá vàng
mắt em mang cả mộng vương vào đời
vô tình hoa bướm vẽ mơ
dỗi hờn nên lá buông mình rời cây
đường xưa mây xoã tâm tình
bóng thu ngày đó, đời còn bên nhau
ngập ngừng nâng một chén trà
nghe hương ướp nhạt làm say đất mềm
thấy trong đôi mắt ngỡ ngàng
rừng cây, chiếc lá, uống trà gió thu…..
Đọc lời tựa “uống trà giữa mưa gió mùa thu”, ai
cũng tưởng tôi là dân chơi thứ thiệt về trà đạo, vì biết thưởng
thức trà, nên mới có chiêu thức là ngồi uống trà giữa gió thu,
như một kiếm khách trong truyện tiểu thuyết kiếm hiệp, oai hùng,
phong lưu ……không sợ bị cảm lạnh, sổ mũi, hắt hơi… khi tách trà
chưa kịp cạn.
Như nhiều lần thưa, tôi không được ngon lành đến như vậy. Một
con người phàm tục, có một chút gió cũng làm cảm lạnh, vài giọt
mưa cũng đã rùng mình, một sợi nắng cũng làm ấm đầu, hâm hấp
trán. Ôi..một tráng sĩ mà yếu đuối như vậy, không có chí khí,
ngạo nghễ, ngang tàng để nhìn đời qua cặp kiếng màu đen, chưa
thấy ai đến để so kiếm so tài thì đã bị ngả quị bên đời rồi. Tuy
nhiên, vì nói về chuyện uống trà, nói cho văn vẻ hơn là thưởng
thức trà…..thì khi nghe người ta giới thiệu trà nầy ngon, trà
kia tốt lắm, trà nọ tuyệt hảo … là tôi vội chạy đi tìm cho có để
thuởng thức. Có người hỏi là đã từng uống trà nầy hay trà khác
chưa, thì tôi luôn mạnh miệng trả lời liền, cho ra vẻ mà… Ồ,
trà đó ngon lắm, có cái hậu ngọt, đậm đà…rồi đầu gật
gù hồi tưởng, như đang thưởng thức trà. Nói xong thì thật là mắc
cở, vì có uống thì vẫn uống vậy, chứ nào biết trà nào ngon hay
dở, nhưng dù sao thì khi nói ra được như vậy, nghĩ là làm cho
người ta sợ, nể và bỗng nhiên cảm thấy mình oai ghê gớm… Đó cũng
là bí mật và là sở trường huênh hoang của tôi…
Ngồi một mình bên tách trà xanh, nhìn chung quanh mình là mủa
thu có màu vàng bao phủ khắp không gian. Thiên nhiên khoe mình,
kiêu hãnh.. biết bao nhiêu cây lá mỉm cười trong màu áo vàng sặc
sỡ. Cơn gió thổi qua, lá rùng mình rơi xuông, lả lơi trước khi
nằm im trên mặt đất, run mình theo gió… Lá có bao giờ muốn lìa
cây, chỉ có cây không còn cho lá bám dính vào thân, hất hủi để
lá vững vàng trong đời sống. Có ai trách lá vàng rơi, có ai nâng
niu chiếc lá để chia sẻ nổi niềm tâm sự. Lá đã bao lần thay da
đổi thịt, mỗi một mùa, mỗi một cơn gió, mỗi ước mơ, mỗi sóng gió…
đã làm cho lá vàng thêm sậm hơn, sự nhẫn nhục càng thâm sâu,
buớc chân trụ thế sẽ nhẹ nhàng đi qua cuộc đời. Ôi màu vàng, cái
màu yên bình, màu vàng kỳ quái chạy đuổi theo bước chân của gió,
gió vui đùa cùng lá vàng, đuổi theo vui đùa thoả thích cùng sắc
vàng, tiếng cười vang rộn ràng chào đón thu, hơi thở chở màu
vàng, bàn tay năm ngón vịn lá vàng…
Ta chạy đuổi nhau
lá vàng êm đềm quá
dưới bước thiên thần
trời đất cũng làm thơ
màu áo em mặc
vô tình người cảm lạnh
gió thổi ngỡ ngàng
rơi lại một tình mơ
có gì đâu nhỉ
lời nào, lời vụng dại
còn lại tâm mình
cây lá cũng reo vui…
Áo mùa thu bao giờ cũng đẹp, đẹp não nùng theo màu sắc.
Đã biết bao nhiêu người ca tụng thu, vui đùa cùng thu, thu đã và
đang đi qua bao ngưỡng cửa cuộc đời người. Thu đùa trên tóc,
trên mắt môi, theo thơ văn vào cuộc đời, đi đến để dâng tặng
cuộc đời những tâm tình cao sang, quyến rũ. Thu như chén trà
nhấp trên đôi môi, hơi sen còn mặn nồng, ngây ngất sợ hương thơm bay
mất, lòng đã lịm trong chất trà, ngọt lịm bờ môi. Ngàn cánh hoa,
lá, gió, mưa… chở ánh vàng, như dát lên tất cả vũ trụ vàng sáng
soi, mơ màng, ảo diệu.
Uống trà say ngủ trên mây
Gió qua, mây vỡ, mộng rơi còn gì…
Đã bao lần buớc theo cuộc đời, tuổi trẻ đã từng lúc đánh mất
mình trong những điệu ru ảo tưởng “gió đưa mây vỡ, mộng rơi
con gì..” như một mũi kim châm chích vào nội tâm, vào tấm
lòng, vào lý tưởng của tuổi trẻ. Lý tưởng cưu mang là những gì
đuợc nhân lên do suy tưởng, do lòng đam mê, thần tượng hoá và do
bản chất nhiệt tình muốn vươn lên cao, muốn đóng góp gì đó cho
con người, cho xã hội v.v…
Quê hương bị chiến tranh, phân hoá; lòng người phôi pha, rời xa
nhau dù là cùng con người chung một tiếng nói, một đất nước.
Những hô hào, những cổ súy, những khích động… làm bừng lên khí
thế dấn thân. Tuổi trẻ là những gì đẹp nhất trong cuộc đời với
lòng say mê lý tưởng. Tôi đã từng ghi khắc trong tâm mình dòng
chữ “hy sinh thực hiện lý tưởng” với sự quyết tâm, với
lòng dâng hiến cuộc đời.
Quê hương tôi đó
ngập tràn trong khói lửa
ai là người mở được lối ra đi
cho nước mắt chắp đôi tay san sẻ
cho tấm lòng là cam lộ hiến dâng
tôi đã khóc khi em vừa mất mẹ
tôi đã cười vì lời nói lặng câm
hỡi con người, sao lại nở hại nhau
hỡi trái đất, vì ai người nuôi duỡng
kẻ thù ta, nào phải trái tim người….
Tuổi trẻ đã từng rực lửa trong niềm say mê, đi vào đời với tất
cả chí khí nam nhi, với đôi tay mong bóp đá thành cát, với trái
tim mong biến hận thù, chết chóc thành hoà bình, thương yêu,
mong con người được gần gũi với nhau dù là khác màu da, chánh
kiến, tư tưởng v.v… Học đòi làm người lớn, chúng tôi ôm mình
theo “đi tìm một căn bản tư tưởng”*, “xây dựng nhân
sinh quan” * cùng biết bao nhiêu học thuyết, triết thuyết
đương đại khác để mong chọn lẽ sống, đường đi cho chính mình với
lý tưởng, ước mơ cao vời vợi .
Nhưng rồi, khi va chạm thưc tế, có những cái mất mát, những đổ
vỡ xuất hiện… Hoang tưởng, thần tượng vô tình sụp đổ vì nhiều lý
do đôi khi cầu kỳ, ẩn dấu hoặc đơn giản, vì danh vọng, vì an
thân, vì lợi dụng, vì và vì… Chiến tranh, sự va chạm văn hoá,
những sự vong thân do mất đường đi, mất lý tưởng của tuổi trẻ đã
làm cho tuổi trẻ bị hoang tàn, rơi rụng trong sự thất vọng não
nề.
Mất niềm tin vào thần tượng, mất lý tưởng vừa được nuôi dưỡng,
ôm ấp qua những tư tuởng vay muợn của nguời khác với áo khoát
tuyệt vời, cao siêu … những cũng lại là bị tha hoá trong nội
dung của thần tượng.
mắt tôi thắp sáng tâm mình
lòng tôi mang cả bầu trời thương yêu
ngày mai, ai hỏi về đâu
bây giờ, tôi chỉ cúi đầu lặng im
người ơi sao lại vội vàng
riêng ta, chẳng biết về đâu chốn nào…
Khi những đau khổ chập chùng xuất hiện như cơn sóng
trào dâng, từng sóng nhỏ to cuồn cuộn lăn đến, lúc bị hụt hẫng
trong một ước muốn, trong nội tâm, với lý tuởng thành hình bị vỡ
vụn… những khổ đau dày xéo tâm tôi. Ôi cái tuổi trẻ mang hình
hài của mình, muốn đem chính thân mạng mình ra đế thực hiện, để
thách thức với cuộc đời, với lý tưởng… và khi không còn gì để
bám víu, bị vong thân trong chính thân tâm mình… thì tự trong
chiều sâu của nội tâm, giọng nói từ bi, ngọt ngào xuất hiện: “Con
hãy là hòn đảo cúa chính mình”
Có phải bao nhiêu lâu nay, chúng ta đã mất thời gian để chạy
theo cảnh ở bên ngoài, và qua đó, đem bản ngã của chính mình để
dán nhản hiệu cho đối tượng. Cho nên, khi các pháp không hiện
hữu như chính mình mong muốn, đánh mất cái ngã chính mình, nên
đã vội cuống cuồng kêu lên, thất vọng. Đó cũng là bi kịch của
cuộc đời, của tuổi trẻ.
Hình bóng đức Phật hiện ra trong phút nầy, làm sụp đổ mọi quan
niệm trong tôi. Đức Phật của tự tâm và đức Phật của lịch sử đã
quyện vào nhau, làm thành một thực thể tương duyên, thể là thể,
tánh là tánh, thể và tánh hoà nhập làm một.
“Đừng xả tướng tâm, đừng trụ tâm tướng”. Lý tuởng của
tuổi trẻ vụt đứng dậy, hiên ngang giữa bầu trời có áng mây trôi
qua, có ánh nắng chan hoà, có vài cơn gió hiu hiu thổi. Nếu tuổi
trẻ bắt được nhịp cầu của giáo Pháp đức Phật, có lẽ, chúng ta sẽ
không đau khổ trong những vọng niệm tha hoá. Bởi vì, đức Phật là
một lý tưởng tuyệt vời mà tuổi trẻ tìm và bắt gặp, không phải
bằng những hình ảnh phóng ra bên ngoài, nhưng chính ngay tự tâm
mình.
Đức Phật có ba thân “ Pháp thân, Ứng thân, Báo thân” đi vào đời
vì đại nguyện cứu chúng sanh. Con người ai nấy cũng đều có ba
thân như đức Phật, nên cũng cần thể hiện ba thân đó đi vào đời.
Càng thể nhập vào Pháp thân, sẽ tạo cho Ứng thân chuyển hoá, có
nhiều sắc tố vi diệu do sự tu tập, thanh tịnh hoá tâm nên mang
nguyện vào đời qua những Hoá thân khắp mọi nơi.
"Ngã thị Phật dĩ thành, chúng sanh thị Phật đương thành".
Chúng ta chưa bao giờ thấy một Giáo chủ của bất kỳ tôn giáo nào
trên thế gian nầy, có cùng tư tưởng như vậy. Nếu chúng ta không
chuyển tâm, quán chiếu, soi lại bóng mình, thì tất cả mọi hành
động, mọi dấn thân… đều mang dáng dấp của tự ngã, mang khát vọng,
chiếm hữu, dư thừa ngã của mình ban cho đời nên sẽ gây đau khổ
và thất vọng, đánh mất lý tưởng chân chất của mình.
Đơn giản như vậy mà bao nhiêu năm nay, chúng ta đã đi hoang, lấy
của người làm của ta, lấy nhân sinh quan của ai đó làm hành
trang cho chính mình, bỏ quên cái tâm trong sáng vẫn còn hiển
hiện trong chiều sâu của tâm, như ánh trăng vàng rực sáng còn đó.
Khi quán chiếu thâm sâu, chúng ta chợt nhận thức được Tánh giác,
được tánh Bát Nhã trong các Pháp, và thấy các Pháp đều do duyên
sanh duyên diệt, thấy năm uẩn đều không. Một chân trời bừng sáng
làm rõ ràng, mở toang bao cánh cửa trở ngại, chiếu soi các Pháp
để thấy được mặt mũi vuông tròn ( theo quan niệm của Mật giáo),
được sự rộng mở bao la của tự tánh, thấy được tam muội hiện tiền.
Càng đi sâu vào Bát nhã, chúng ta càng cám ơn tấm lòng từ bi,
cao cả của đức Phật, vì không có sự khai sáng giáo Pháp chân
thật của Ngài, chúng ta vẫn còn đi hoang như người cùng tử không
biết đường về, sẽ lăn chuyển, nổi trôi trong vô luợng sóng gió,
hoạt hình của đời sống..
Tóc
hương thơm Bát nhã
lãng đãng giữa trời mây
ta mang đèn soi sáng
từng quen nhau thuở nào…
Nếu chúng ta luôn hành thâm Bát nhã, trụ trong Bát nhã,
sống trong Bát nhã… có nghĩa là không có gì có thể hoại diệt
được Bát nhã. Mang Bát nhã vào đời, dù bất cứ ở đâu, nơi chốn
nào, điạ dư, quốc độ nào…Bát nhã vẫn theo người hành giả thể
nhập và lan rộng như ánh mặt trời soi sáng khắp muôn phương. Nơi
đó, tâm vô úy thành hình, đối diện cuộc đời, nhìn cuộc đời như
hoa mộng, như huyễn cảnh, như sóng điên đảo của vọng tưởng…
nhưng vẫn đi vào cuộc đời để song hành, để chuyển hoá cuộc đời
đến nơi an lành, hạnh phúc với cái tâm bồ đề không suy thoái.
Nếu Bát nhã không nằm trong tâm của con người, của mỗi người,
của những người sáu thời an trú trong chánh niệm… thì đạo Phật
đã bị hủy diệt hoàn toàn tại Ấn độ trước đoàn quân cuồng sát, vô
mình của những người Hồi giáo lúc bấy giờ rồi. Nhưng vì Bát nhã
không ở nơi chốn đó, nơi đền đài, chùa miếu đã bị tàn phá v.v…
vì đó chỉ là các pháp thành hình và sẽ hủy diệt, vô thường; mà
Bát nhã nằm trong tâm của mỗi người, soi sáng đường đi trên hành
trình trở về Nhân cách Nhân bản thực sự, nên đã lan tràn khắp
mọi nơi.
Con đường của ba Pháp ấn : Khổ - Không Vô Thường - Vô Ngã đã nằm
trong Níết bàn ( Nirvana ), nơi an tịnh, nơi nhị nguyên vắng
mặt, nơi các Pháp hoà điệu, thân tình… đi vào đời bằng hành
trang, tư lương trong thể nhập… đạo Phật đã biểu hiện tuyệt vời
qua “ Phật Pháp tùy duyên bất biến và bất biến nhưng tùy
duyên” và là “ Phật Pháp là bất định pháp” tùy khế cơ
khế lý của con người mà chỉ dẫn thực hành và chính con người đó
là người chuyển hoá, hoàn thành lý tuởng Thánh thiện của chính
mình.
Đừng bao giờ đóng khung trong một Tông phái nào mà cho duy nhất,
vì tất cả pháp môn chỉ là “phương tiện thiện xảo” đưa người về
nẻo giác. Vuờn hoa giáo Pháp của đạo Phật có đầy đủ mùi hương,
vạn loại kỳ hoa cung ứng cho tâm bệnh của từng mỗi chúng sanh
cần đến.
Gíó bỗng thổi qua đây nhiều quá, có làm cho lòng se thắt lại.
Hãy cùng nhau thưởng thức chén trà nữa đi em. Sao lại suy tư để
dẫn dắt mình lang thang qua nhiều nẻo đời, rồi lại đem lòng lo
lắng. Tình yêu của mình, tình yêu của con người đem chúng ta lại
với nhau, phải không? Con người có gì là chia cách nhau, phải
chăng cũng chỉ vì ngã, vì thù hận, vì đa nghi, muốn thống trị,
vị kỷ… chúng ta làm cho con người xa nhau.
Thu đã về rồi đó em. Uống trà bàn chuyện lá thu, sao chúng ta
không hiểu rằng thu cũng đau khi lá lìa cành, bỏ lại thân mẹ.
Thu có làm, có tạo cho đời nhiều hình ảnh đẹp, nhưng cũng mang
trong mình muôn vạn vết thương đau. Thử lấy tay nhéo lấy da thịt
mình, em có biết đau không? Từng lá thu rơi, dù cho em có đem
biết bao nhiêu mộng tưởng thành hình để lắng nghe thu về, lắng
nghe thu ca, thu thở, sao em không biết lắng lòng nghe tiếng thu
than thở dài theo gió, theo lá rơi.
Hãy nhìn kìa. Hình tượng Bồ tát Quán Âm đang nhìn mình sau đám
mây xanh mờ trên bầu trời, chỉ có người nhìn lại mình, nhìn thấy
lòng người, thấy tình người… sẽ thấy hình tượng của Ngài. Hãy
thấy Ngài trong tâm mình, em nhá. Ngàn tay, ngàn mắt, vẫn là
muôn vạn tấm lòng, chia sẻ đến và vì con người….Hãy uống cạn
chén trà, để hương vị Bát nhã thấm theo từng da thịt, đi vào ngả
ngách của tâm, để chúng ta trở thành con người chân thật, không
mộng, không cầu kỳ, sống đơn giản, chân chất giữa đời. Phải
chăng chỉ có tấm lòng “vô ngã”, con người sẽ thấy được nhau
trong tình huynh đệ, tình người..
Ta ngẩng mặt,
mở lòng thành chiêm nguỡng
ôi
mùa thu,
em đẹp quá đi thôi
từng dáng buớc,
đôi chân non mềm mại
chở thu về,
vũ trụ để hồn, say
đôi mắt đó,
dẫn mùa thu huyền thoại
chiếc lá vàng
khoan nhặt thả lời thơ
xin gom lại,
một tâm tình tha thiết
dâng mùa thu,
lời hoa trái tình người…
Thưa bạn, miên man về chuyện thưởng thức trà, nhưng tự
nhiên dòng sóng tuổi trẻ năm nào tràn lan, trở về… như từng cơn
sóng nhỏ. Nguời thưởng thức trà, chèo chiếc thuyền con ra khơi,
nuơng theo con sóng… nhìn thấy con sóng tượng hình thật đẹp như
vô lượng sóng của cuộc đời. Tội gì không chèo thuyền ra khơi.
Thật là uổng phí đời người, nếu chúng ta không thưởng thức trà
trước bao sóng gió, để nghe buớc chân thu về, thấy bóng dáng của
thu… thu đau, chúng ta có đau không? Con người bị đau khổ, chúng
ta có sẵn sàng chia sẻ nhau không?...
Một thoáng mây bay, một huơng trà thoảng, một tấm lòng
vừa khơi dậy qua con người thô thiển, cục mịch, kém ăn kém nói,
hay làm nhiều người ghét… giống như tôi, nhưng với lời chân
thành nầy, dù bạn có đồng ý với những tư tưởng hạn hẹp như trên
hay không, cũng xin nhận nơi đây một tấm lòng chia sẻ cùng nhau…
vì chúng ta đều là con người, có đau khổ và có hạnh phúc… Xin
dâng hạnh phúc đó đến mọi người qua mùa thu về..
Mong lắm thay….
Một ngày mùa Thu.
Viết
xong ngày 10.11.2009
________________
- Đi tìm một căn bản tư tưởng- Nghiêm xuân Hồng
- Xây dựng Nhân sinh quan- Nghiêm xuân Hồng
|