Tuyển tập 9 - viết
về Cha Mẹ -
Thơ Mặc Giang
(Liên lạc : thomacgiang@yahoo.com.au)
Trang nhà : www.thonhacmacgiang.com
01. Cha kể
con nghe
02. Cha theo
tiếng gọi sơn hà
03. Đổi
cả trần gian
04. Người
Cha Việt
05. Ông Cha
của ta
06. Có bao
giờ em hỏi ?
07. Đừng
quên có Mẹ trong đời
08. Tìm Mẹ không lời
09. Tặng
phẩm Mẹ cho đời
10. Tìm Mẹ
đêm mơ
Cha kể con nghe
Cha kể con nghe chuyện nước nhà
Từ thời lập quốc của ông cha
Đến nay dấu ngọc dày trang sử
Rạng rỡ huy hoàng lộng sắc pha
Cha kể con nghe non nước mình
Năm ngàn năm, sáng
tỏa trung trinh
Dựng cờ mở
nước cùng gìn giữ
Thế thế
truyền trao vẹn nghĩa tình
Bao nhiêu tất
đất của quê hương
Là bấy nhiêu chồng
chất máu xương
Trên khắp mọi
miền non nước Việt
Không sao kể hết,
khó tư lường
Đất mẹ quê
cha được sống còn
Anh linh tử sĩ cao
hơn non
Cho nên mới gọi
hồn thiêng vậy
Đừng có ơ
hờ nghe cháu con
Mỗi một
bước đi mỗi dặm đường
Là da là thịt lấp đau thương
Là xương là máu xây tan vỡ
Thành bức dư đồ của núi sông
Cha kể con nghe chuyện nước non
Con nghe rúng động cả tâm hồn
Quê hương nguồn cội ngàn xưa ấy
Là giống là dòng của Tổ Tông
Cha kể con nghe chuyện núi sông
Con nghe từ thuở dựng khơi dòng
Đến nay, tiếp nối ngàn sau nữa
Tuyệt thế hùng ca của Lạc Hồng.
Tháng 10 – 2008
Cha theo Tiếng Gọi Sơn Hà
Cha tôi đội
đá vá trời
Dù cho vật
đổi sao dời không lay
Cha tôi chỉ có đôi
tay
Gian truân gánh vác,
đắng cay không màng
Cha tôi lên núi bắt
còng
Xuống sông tát
biển nước bồng lên non
Cha tôi kéo lại sao hôm
Chờ sao mai mọc,
rợn hồn bóng đêm
Cha tôi vỗ sóng
đầu ghềnh
Suối reo
nước chảy mông mênh sông dài
Cha tôi sỏi đá khô
cày
Đồng xanh
gội nắng, lúa cài trĩu bông
Cha tôi nhặt lá diêu
bông
Kết đài hoa
mộng ước mong cho đời
Cha tôi chuyển
thế lay thời
Quê hương
quốc thái lên ngôi an bình
Cha tôi cỡi gió ba sinh
Thiều quang chói sáng
bình minh hiện về
Cha tôi lên ải sơn
khê
Chận đầu
ngoại thực, đẽo tề mộng xâm
Mẹ tôi ươm
mái tơ tằm
Nhà tranh đón bóng
trăng ngàn dặm soi
Em tôi ít tiếng nói cười
Nhớ tình phụ
tử thương người trầm kha
Cha theo tiếng
gọi sơn hà
Cho em với Mẹ
canh gà đẫm sương
Cha theo tiếng
gọi quê hương
Cho em với Mẹ
hậu phương ngóng chờ
Lên hòn Phụ Tử ươm
mơ
Vọng Phu
sương lạnh trăng mờ ngàn sao
Niềm riêng gởi
giấc mộng đào
Niềm chung sông núi
rạt rào mênh mông.
Tháng 10 – 2008
Đổi cả trần gian
Đổi cả
đất trời lấy chữ quê
Chữ hương bên
cạnh đẹp câu thề
Núi sông ấp ủ
tình non nước
Bến cũ đò
ngang sóng vễ về
Đổi cả
đường đi lấy lối về
Phong sương
tuế nguyệt trải nhiêu khê
Tha phương năm
tháng dài ly khách
Xin hỏi thời gian
đã đủ chưa
Đổi cả
trần gian chọn nghĩa tình
Ngã nhân bào ảnh
nổi lênh đênh
Nhục vinh bèo bọt
trôi tan tác
Đừng phủ
rong rêu non nước mình
Đổi cả phong
ba bắc nhịp cầu
Dòng sông hai ngả
ngập nương dâu
Đôi bờ xơ xác
mờ lau lách
Bãi cát tiêu sơ
bạc trắng màu
Đổi cả thác
ghềnh mở lối đi
Băng qua thế
kỷ vượt kinh kỳ
Sau lưng gác lại
thềm hoang lạnh
Dĩ vãng trôi về
chốn biệt ly
Đổi cả não
phiền giữ mến thương
Trần lao rũ
sạch nước cành dương
An bình thiện mỹ
thăng hoa sống
Trang trải
hương quê vạn nẻo đường
Đổi cả
thế trần giữ nước non
Lăn quay con tạo
dẫu hao mòn
Lở bồi cát
đá phù sa nhuận
Đem lửa thử
vàng, sắt mới son.
Người Cha Việt
Người Cha nước
Việt thật đường đường
Luyện sử đan
thanh vẹn sắt son
Đánh trống khua
chiêng khi quốc biến
Kinh bang tế thế
lúc bình mông
Người Cha nước
Việt thật kiên cường
Vị quốc vị
gia nhuộm máu xương
Bao thưở can qua
tàn khói lửa
Chiến bào rũ áo
tóc pha sương
Người Cha nước
Việt thật kiên trinh
Vị nước
vị non trọn nghĩa tình
Quan ải biên thùy yên
giới tuyến
Hương thơm
đồng nội ổn quê mình
Người Cha nước
Việt thật tinh kỳ
Phớt gió lông
hồng vó ngựa phi
Ngang dọc tung hoành
trong bốn biển
Tư nghì tâm lực
chẳng hề chi
Người Cha
nước Việt của Vua Hùng
Quốc Tổ
dựng cờ mở nước chung
Kế thế
truyền lưu trang sử ngọc
Muôn đời con cháu
chẳng lao lung
Giang sơn gấm vóc
nước non nhà
Chữ « S »
dư đồ lộng sắc pha
Sông núi hồn thiêng an
ngự trị
Ba miền đất
nước sử hùng ca
Việt
Sông núi này là của
nước
Thuở trước đời
sau truyền mãi mãi
Tấm lòng không
thẹn với tiền nhân
Ta hát ca vang Cha Việt
Người Cha kỳ
vĩ giống da vàng
Sản sinh dân tộc
kiên trinh nhất
Tự thuở
đất trời đã định ban
Nói thế, cho hay dân
tộc này
Trời không thể
chuyển, đất không lay
Sao dời vật
đổi, ra sao nữa
Vũ trụ càn khôn nể
mặt thay
Huống chi nhân
loại trên trần gian
Đừng có dễ
ngươi lửa thử vàng
Dạ sói lòng lang un tro bụi
Bao thời rồi đó, nhớ thì kham
Trổi khúc nhịp nhàng ca hát vang
Đông Tây Nam Bắc
khắp trần gian
Cổ kim xuyên suốt
ngàn sau nữa
Con cháu Vua Hùng nước
Việt
Tháng 10 – 2008
Ông Cha của ta
Ông Cha khai quốc
dựng gia
Khai sơn phá thạch
đắp nhà Việt
Ông Cha miệng nói tay
làm
Lòng son dạ sắt
tâm đan không sờn
Ông Cha lên núi đỡ non
Xuống sông tát biển xây hòn đảo xa
Ông Cha xuống móng dựng đà
Lên ruôi đỡ nóc lợp nhà quê hương
Ông Cha xẻ núi mở đường
Xây cầu lấp hố thông thương ba miền
Ông Cha gốc cội Rồng Tiên
Kết tinh sông núi hồn thiêng muôn đời
Dù cho vật đổi sao dời
Kinh qua lịch sử giống nòi kiên trinh
Dù cho dâu biển điêu linh
Lạc Hồng muôn thuở tự tình thủy chung
Ông Cha lẫm liệt oai hùng
Chữ hoành hết mức chữ tung tột
đường
Ông Cha kiệt xuất phi thường
Giữ yên bờ cõi đuổi phường xâm lăng
Tre già che chở nụ măng
Lúa vàng ươm mộng mạ non xanh đồng
Sông dài biển rộng mênh mông
Muôn người như một chung lòng hòa vang
Kể từ mở nước Văn Lang
Năm ngàn năm đã vững vàng giang sơn
Kể từ một Mẹ trăm con
Gần chín mươi triệu vuông tròn tinh anh
Da vàng máu đỏ
thiên thanh
Muôn ngàn năm nữa
trong lành Việt
Tháng 10 – 2008
Có bao giờ em hỏi ?
Khi nhìn lên đầu
Cha
Có bao giờ em hỏi
Sao tóc Cha trắng hếu
Khi nhìn vào mắt Mẹ
Có bao giờ em hỏi
Sao mắt Mẹ quá sâu
Qua bao sông, em biết mấy
cây cầu
Qua bao đường,
em biết bao ngõ ngách
Khi nhìn vầng trán Cha
Em hình dung đỉnh
núi
Khi ôm vòng tay Mẹ
Em mường tượng
biển khơi
Cõi trần ai đập
giũa cả một đời
Triều sóng bạc và
núi rừng sương trắng
Khi sờ đôi chân
Cha
Em thấy gì chai cứng
Khi sờ hai má Mẹ
Em thấy gì nhăn
nheo
Chốn ba sinh, bao đồi
thẳm dốc đèo
Cát đá còn xát xây, huống
gì thân thể
Một đời Cha
như thế
Một đời Mẹ
như thế
Để làm gì, em có
biết không em
Công Cha, ngàn đời,
không thể quên
Nghĩa Mẹ, ngàn đời,
luôn ghi nhớ
Chữ Hiếu kia, em
không làm sao trả nổi
Chữ Ân kia, em không
làm sao đáp đền
Cân tiểu ly, cũng
không thể lượng phân
Xin nhắc em, một đôi
lời, em nhé
Ngồi bên Cha, em ân cần
khẽ nói
Cha có biết rằng,
con thương Cha lắm không
Ngồi bên Mẹ, em mân
mê, khẽ hỏi
Mẹ có biết rằng,
con thương Mẹ lắm không
Không những nói “Công
Cha như núi Thái Sơn”
Mà em nói, công Cha hơn
muôn ngàn đỉnh núi
Không những nói “Nghĩa
Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Mà em nói, nghĩa Mẹ
hơn muôn ngàn sông nước bao la
Bài hát nào, cũng kết
thúc câu ca
Bài Cha Mẹ, vẫn còn
vang mãi mãi.
Tháng 10 – 2008
Đừng quên có Mẹ trong đời
Mẹ là tuyệt diệu
tay tiên
Nâng niu cho em khôn
lớn
Dù cho ngọc ngà châu
báu
Đâu giàu hơn
mẹ nghe em
Mẹ là một cõi
tình thương
Chứa chan cho em sức
sống
Dù cho đất trời
cao rộng
Đâu bằng tình mẹ
nghe em
Mẹ là nếp một mía lau
Ấm nồng nhà tranh bếp lửa
Dù cho ngô đồng
hong lúa
Mạ non thoang
thoảng hương cau
Mẹ là biển rộng
sông sâu
Rạt rào mênh mông nước
chảy
Dù cho hư vô không đáy
Lòng Mẹ đầy ắp
vô cùng
Mẹ là núi cả non cao
Ngàn mây thênh thang lộng
gió
Trăng sao khi mờ
khi tỏ
Lòng Mẹ sáng tỏa
vô ngần
Hỏi trời, trời
cao bao lớn
Hỏi đất, đất
rộng tới đâu
Đem chứa, không đầy
mắt Mẹ
Đem so, tim Mẹ chưa
tràn
Nhớ nghe, em đừng
đánh mất
Đừng quên có Mẹ
trong đời
Lỡ một ngày kia
qua khỏi
Em còn gì nữa em ơi.
Tháng 10 – 2008
Tìm Mẹ, không lời !
Thì thầm hai
tiếng Mẹ ơi
Bao nhiêu năm đã
mồ côi lạnh lùng
Thái Bình đâu nữa
biển đông
Mỗi khi nhớ
Mẹ nghẽn lòng xót xa
Kỷ canh đâu nữa
trăng ngà
Đêm sâu thấm lạnh
sương pha canh trường
Tìm trong hai tiếng Mẹ
thương
Bóng hình nhòa nhạt khói
hương phai mờ
Muốn nghe hai tiếng
ầu ơ
Ươm trang tuổi
ngọc ấu thơ đầu đời
Muốn nghe tiếng hát
ru hời
Ôm vòng tay Mẹ không lời
thở than
Hỏi đâu nhất
cõi trần gian
Đáp rằng có Mẹ,
Thiên Đàng là đây
Hỏi đâu Cực
Lạc phương tây
Đáp rằng có Mẹ,
đong đầy thái hư
Ước mong chi nhất
bây chừ
Đáp rằng gặp
Mẹ là ừ ngay thôi
Thế thì leo vút đỉnh
trời
Lao vào tận đáy A
Tỳ dõi soi
Mẹ đâu, mẹ hỡi,
mẹ ơi
Con đi tìm Mẹ, không
lời vọng vang !
Tháng 10 – 2008
Tặng phẩm Mẹ cho đời
Tặng phẩm Mẹ
trong cuộc đời lớn nhất
Cõi phiêu bồng ta chẳng
ngại gió sương
Ta chỉ cần nghe
tiếng nói Mẹ thương
Tiếng của con tim
không bao giờ tư lự
Mẹ là bầu trời
thanh thiên diệu vợi
Mẹ là trăng sao vằng
vặc mây ngàn
Đốt đuốc
tìm và đổi cả trần gian
Không có gì sánh được
bằng từ mẫu
Mẹ là cung đàn không
cần hòa tấu
Mẹ là bản
nhạc không hát vẫn hay
Dù vầng dương
dập tắt cả ban ngày
Còn có Mẹ thì đêm đen
vẫn sáng
Nước có khô, biển
trùng dương có cạn
Núi có mòn, đèo gió có
tiêu sơ
Dù mênh mông có khép cửa
hư vô
Còn có Mẹ, ta vẫn
còn tất cả
Không có Mẹ, là bầu
trời sụp đổ
Không có Mẹ, là vũ
trụ ngửa nghiêng
Nên Mẹ ơi, vô hậu
khoáng tiền
Con đổi cả
thiên thu xin Mẹ sống
Chỉ cần Mẹ,
đời anh không trống rỗng
Chỉ cần Mẹ,
đời chị biết tơ vương
Chỉ cần Mẹ,
đời em biết yêu thương
Tặng phẩm Mẹ
trên trần gian lớn nhất.
Tháng 10 – 2008
Tìm mẹ đêm mơ
Bên cầu Ái Tử từ
ly
Kể từ thuở ấy
mẹ đi không về
Sông dài nước chảy
lê thê
Bước chân lững
thững ven đê lạnh lùng
Bao nhiêu năm, mẹ
chờ con mòn mỏi
Bấy nhiêu năm, con
nhớ mẹ vô vàn
Mỗi chiều tàn,
chim về tổ bay ngang
Con nhìn mãi cuối phương
trời xa tít
Cánh chim bay, chở tình
quê mất hút
Ánh tà dương khuất
núi kéo hoàng hôn
Con lặng tìm vào góc nhỏ
cô thôn
Hình bóng mẹ có khi mờ
khi tỏ
Tóc mẹ trắng nơi
quê nghèo khốn khó
Thân già nua còm cõi đội
gió sương
Thế mà đầy ắp
một biển tình thương
Tình tự rạt rào
cao hơn đỉnh núi
Nước trên nguồn,
chảy về xuôi cứ chảy
Dù sông sâu cạn kiệt
sức con tàu
Mắt mẹ còn cô đọng
giọt mưa ngâu
Nhỏ những giọt
cuối cùng bờ sinh tử
Con kêu tiếng mẹ,
trên đường phiêu lữ
Mẹ đã đi rồi,
mất cả đời con
Dù cho núi kéo lên non
Non đi xuống biển, sóng cồn xa đưa
Dù cho nắng đổ thành mưa
Mưa rơi hết nước, nước chưa về
nguồn
Dù cho tròn kéo thành vuông
Vuông chín mươi độ, kéo luôn không tròn
Bên cầu Ái Tử héo hon
Nước reo tê tỉ nghe hồn thêm đau
Con đi tìm mẹ ở đâu
Nghĩa trang khói lạnh thiên thu sương mờ
Con đi tìm mẹ đêm mơ
Cầm đôi tay mẹ nắm bờ hư vô.
Tháng 10 –
2008