Tuyển tập 7 - viết
về Cha Mẹ -
Thơ Mặc Giang
(Liên lạc : thomacgiang@yahoo.com.au)
Trang nhà : www.thonhacmacgiang.com
01.
Mẹ chờ con
02.
Ơn
Cha - Đức Mẹ
03.
Gợn sóng
tuyền đài
04.
Cuối
bờ rêu thiên cổ
05.
Nhớ mãi tình quê
06.
Cho trọn tình quê
07.
Quê hương chỉ
một
08.
Những cánh hoa rừng
09.
Xin Mẹ chờ con
10.
Nhớ bóng hình Cha
Mẹ chờ con
Tháng 4 – 2008
Mẹ đã chờ
con thuở mới đi
Thời gian mỏi
mắt bóng từ ly
Nhà tranh bếp lửa
tro than lạnh
Ngưỡng cửa
mòn trông biết nói gì
Mẹ đã chờ
con thuở mới xa
Con đi, như
thiếu chi trong nhà
Vườn sau ngõ
trước buồn hiu hắt
Rau cỏ cơm canh
bớt đậm đà
Mẹ đã chờ
con thuở tóc xanh
Mà nay mái trắng
phủ tơ mành
Tuổi già sức
yếu chân tay mỏi
Mẹ sợ dầu
khô bấc lửa tàn
Chờ con, mòn mỏi
mái tranh nghèo
Mưa gió bốn mùa
cố đẳng đeo
Một nắng hai
sương chùn tuổi tác
Biết đâu lỡ
sụp cuối chân đèo
Chờ con, mẹ
đã đẫm mùi sương
Tiếng nhớ
vờn quanh với tiếng thương
Thăm thẳm hai
bờ đôi mắt ướt
Đêm đêm còn
đếm mấy canh trường
Cuối nẻo,
mẹ đành nhắm mắt thôi
Con đau chỉ
một, mẹ đau mười
Đã xa núm ruột,
còn xa nữa
Trái chín rụng
rơi, chín cả người
Mẹ đi, không có
trách gì đâu
Mưa gió phong
sương nhuộm thẳm màu
Ái Tử buông dòng khua
sóng vỗ
Một mai con đến, ngó nương dâu.
Ơn Cha - Đức
Mẹ
Tháng 4 –
2008
Năm ngàn năm trước, nhớ Ơn Cha
Nguồn cội tình thương, nhờ Đức
Mẹ
Chỉ dạy khuyên lơn, trăm đầu con trẻ
Xuống biển lên
non, cần gọi nhau về
Năm ngàn năm
trước, thấm Ơn Cha
Máu chảy ruột
mềm, nhuần Đức Mẹ
Đất
nước Văn Lang, Hùng Vương quốc Tổ
Sông núi Việt
Ơn nghĩa Mẹ,
sâu hơn biển Đông
Công đức Cha, cao
hơn núi Thái
Chạy dài từ Nam
Quan cửa ải
Dọc Trường
Sơn đến mũi Cà Mau
Non xanh nước
biếc một màu
Cháu con gìn giữ con
tàu giang san
Không có gì dọc ngang
cách trở
Không có gì tan vỡ
ngược xuôi
Đan tay, miệng
thắm môi cười
Đan tâm, kết
nối tình người Việt
Thời gian dù có
đổi
Không gian dù có thay
Nhưng nòi giống
Rồng Tiên chỉ một
“Cây có cội
Nước có
nguồn
Chim có tổ
Người có Tông”
Mảnh quê
hương, xương máu cha ông
Bức dư
đồ, truyền trao thế hệ
Đàn cháu con
thương về nỗi nhớ
Cha - Thái Sơn - vò võ
canh trường
Mẹ - Biển
Đông - ấp ủ trùng dương
Dù cách xa đến
muôn hướng ngàn phương
Vẫn thắp
đuốc tìm nhau Nam Trung Bắc
Tình quê hương
mặn nồng thắm thiết
Dân tộc này là
giống Rồng Tiên
Nghe không tiếng
gọi hồn thiêng
Ơn Cha, Đức
Mẹ, trao truyền muôn năm.
Gợn sóng tuyền đài
Tháng 5 – 2008
Được tin
Mẹ nhắm mắt
Thôi, thế là cuộc
đời con đã hết
Được tin
Mẹ buông tay
Thôi, thế là cuộc
đời con không còn
Vuông đâu mà nói chi
tròn
Sắt đâu mà nói chi son úa màu
Thời gian, da
thấm thịt thau
Nỗi niềm đan
kín còn đau suốt đời
Vô thường
băng giá lên ngôi
Tình thương
nhớ mẹ, gởi đồi hoang vu
Một vài năm, còn
nay lần mai lữa
Mấy mươi
năm, còn gì lữa mà lần
Chín chiều rũ bóng
phù vân
Hoàng hôn khuất núi, treo
vầng trăng soi
Trèo lên trên đỉnh
chơi vơi
Nói lên tiếng Mẹ,
không lời vọng vang
Lặn sâu vào đáy
suối vàng
Âm linh dậy sóng mênh
mang vô bờ
Thôi hết rồi, mái
tranh nghèo vợn khói
Thôi hết rồi,
bếp lửa ấm hồng tươi
Muốn nghe tiếng
mẹ nói
Muốn nhìn mắt mẹ
cười
Đi vào cõi không
người
Bóng muôn trùng lan tỏa
Muốn nghe tiếng
mẹ thương
Muốn nghe tiếng
nếp một, mía đường
Đi vào cõi vô
thường
Bụi mờ phơi
sỏi đá
Tấm hình Mẹ, con
muốn nhìn thật rõ
Áng thờ Mẹ, con
quyện khói trầm hương
Ngày thì ẩn bóng nghê
thường
Đêm thì thấm
lạnh ngấn sương canh dài
Sờ lên ảnh
tượng thiên thai
Suối vàng gợn
sóng tuyền dài thiên thu !
Cuối bờ rêu thiên cổ
Tháng 5 - 2008
Xin dâng nén hương,
quì bên mộ mẹ
Nghe đáy lòng tan nát
cõi tâm tư
Đây là chỗ
mẹ nằm, giấc ngủ ngàn thu
Nghĩa địa vắng tanh, là da là thịt
Còn kia, là mộ
phần của Cha ngày trước
Hai đấng sinh
thành, bên cạnh song song
Thôi hết rồi,
hết cả những chờ mong
Tim quặn thắt
giữa lạnh lùng cố quận
Nước róc rách
ngập ngừng bên bờ suối
Sóng rì rào đập
vỗ bến ngân sương
Hoa trắng trôi chìm
nổi cuối sông Thương
Con chim nhỏ bơ
vơ về tổ Nhớ
Cả dĩ vãng xa
mờ đường quê cũ
Ký ức chìm hình
ảnh lối mòn xưa
Tiếng ve kêu còn sót
lại cuối mùa
Chưa đốt cháy
những ngày Hè oi ả
Nhìn hàng chữ trên
mộ bia lạnh giá
Mới biết
rằng đây là chỗ của mẹ cha
Cõi đi về
nhưng không phải là nhà
Không bếp lửa,
không tro tàn sớm tối
Khói hương bay
nhạt nhòa tan trước gió
Tìm mẹ cha trống
rỗng bóng hư vô
Càng hình dung, càng
mất hút xa mờ
Im phăng phắc
cuối bờ rêu thiên cổ.
Nhớ mãi tình quê
Tháng 4 - 2008
Quê tôi một xóm thôn
nghèo
Bốn mùa lam lũ
đẳng đeo
Dân làng đói no ấm
lạnh
Nhưng tình chan
chứa sơn keo
Quê tôi sỏi đá khô
cày
Mồ hôi, nước
mắt đắng cay
Một nắng, hai
sương, đãi gió
Gừng cay muối
mặn thương thay
Mùa lên, tay cày, tay
cấy
Đồng vàng, lúa
chín thơm bông
Ca vang, tay gặt, tay
hái
Thôn làng đẹp
dạ ước mong
Ngày vui, ngày hội,
vuông tròn
Người
người, già trẻ hân hoan
Nải chuối,
nồi cơm, thững nếp
Giàu nghèo nào có thiệt
hơn
Vậy mà, Biển
Đông nghĩa Mẹ
Vậy mà, Núi Thái
ơn Cha
Một trời quê
hương ta đó
Xa rồi, mới
nhớ thiết tha
Đi đâu, cũng
muốn trở về
Tình quê, không lỗi
ước thề
Đi đâu, ai không
thương nhớ
Ươm lòng, nhớ
mãi tình quê.
Cho trọn tình quê
Tháng 4 – 2008
Đây rồi, làng quê
yêu dấu
Đã từ bao
thuở chia xa
Mênh mang dâng tràn nỗi
nhớ
Hôm nay, về với
mái nhà
Em thơ, chờ mong
trước ngõ
Mẹ quê, ấp
ủ lều tranh
Bếp lửa
hồng êm sáng tỏa
Bừng lên một mái
an lành
Từ ngày cất
bước ra đi
Em thơ, không nói
năng gì
Mẹ quê, chìm sâu ánh
mắt
Bên cầu Ái Tử,
sầu bi
Từ ngày cất
bước ra đi
Cánh chim bạt gió Ba Vì
Ba tôi, sơn khê tóc
trắng
Phong trần chưa
thỏa, cứ đi
Đây rồi, làng quê
yêu dấu
Đồng vàng xanh
bóng mạ non
Bếp hồng nhà
tranh sưởi ấm
Đan tay nương
níu vuông tròn
Bao năm, quay gót chân
về
Sao dời, vật
đổi, nhiêu khê
Mất còn tìm quên
gởi nhớ
Ươm lòng cho
trọn tình quê.
Quê hương chỉ một
Tháng 4 – 2008
Quê hương chỉ
một nhớ nghe em
Dù Bắc Nam Trung
chỉ một dòng
Cha Lạc, mẹ Âu
đồng một bọc
Biển Đông, núi
Thái đứng chờ trông
Quê hương chỉ
một nhớ nghe anh
Văn hiến ngàn
năm rạng sử xanh
Tiên Tổ mở
nước, con giữ nước
Truyền trao thế
hệ giống hùng anh
Chữ “S” dư
đồ dệt gấm hoa
Nét sử huy hoàng thêu
dấu ngọc
Núi sông một dãi
đó, sơn hà
Việt Nam Dân tộc,
giống Rồng Tiên
Sừng sững
trời
Lẫm liệt
đường đường non nước Việt
Hồn thiêng sông núi
quyện thanh thiên
Quê hương chỉ
một nhớ nghe em
Khắp Bắc Trung
Thôn dã phố
phường đồng mở hội
Dân tình chan chứa
sống yêu thương
Quê hương chỉ
một nhớ nghe anh
Khí phách hiên ngang
vốn tỏ tường
Sóng vỗ trùng
dương reo biển Thái
Thành đồng vách
núi lộng Trường Sơn.
Những cánh hoa rừng
Tháng 3 – 2008
Giữa núi rừng có
những bông hoa kỳ lạ
Nở thắm
tươi, màu sắc tuyệt vời
Mỗi cánh hoa, có
một nụ cười
Tô nét đẹp cho
ngàn cây xanh lá
Sáng tinh mơ óng ánh làn
sương nhẹ
Từng cánh hoa đón
nắng đợi ngày lên
Nhoẻn nụ hoa
như nét đẹp thần tiên
Thoáng hương bay,
thơm núi rừng lộng gió
Vầng đông
hiện, giọt sương sa, bỏ ngỏ
Từng cánh hoa,
trĩu xuống, nhụy phô hình
Nhô lưng chừng,
trên đồi núi nguyên trinh
Giữa thiên nhiên
mở khung trời diễm ảo
Mỗi chiều
về khép nụ mơ nho nhỏ
Đỡ nắng
vàng, vén nhẹ ánh hoàng hôn
Mây lửng lơ, treo
chót đỉnh chập chờn
Gió ngưng
đọng, phủ màn đêm buông xuống
Những bông hoa kỳ
lạ
Diễm tuyệt
giữa núi rừng
Cho ngàn cây xanh lá
Cho nắng gió mưa
rừng
Những bông hoa kỳ
lạ
Bên dốc đá
lưng đồi
Trời xanh vờn
sắc thể
Mây trắng ngập
ngừng trôi
Giữa núi rừng có
những bông hoa kỳ lạ
Những bông hoa
đẹp nhất của loài hoa
Những bông hoa
đẹp nhất kết tòa
Hoa giữa núi rừng,
bồng lai hạ giới.
Xin Mẹ chờ con
Tháng 7 – 2008
Biết mấy năm
rồi mẹ nhớ không
Phương trời
cô đọng mãi hoài mong
Mong sao có một ngày
nào đó
Thăm lại tình quê
ấp ủ lòng
Những tưởng
ra đi dễ trở về
Nào ngờ một
chuyến vạn sơn khê
Đôi bờ ly cách
mờ sương gió
Núi gởi đồi
non vọng ước thề
Đêm trải
trường canh nhớ mẹ hiền
Cầu xin mẹ
sống được bình yên
Dẫu cho tuổi
hạc đèn leo lét
Le lói sao trời
rọi bóng đêm
Hình bóng mẹ hiền
mãi nhớ thương
Mai chiều nắng
sớm nặng tơ vương
Nhà tranh vách lá tình quê
đó
Đeo đẳng cùng
con khắp nẻo đường
Ráng sống an lành nghe
mẹ ơi
Dù cho sóng nước
vỗ đầy vơi
Bờ xa ấm
lạnh mòn mi mắt
Mẹ vẫn chờ
con dẫu cuối đời.
Nhớ bóng hình cha
Tháng 7 – 2008
Nhớ bóng hình cha
thuở ấu thơ
Tôi mang từ đó
đến bây giờ
Thời gian tàn úa mờ
sương lạnh
Năm tháng dày vò khép
mắt mơ
Bóng núi chiều hôm
nhạt nắng vàng
Rừng khuya kéo gió
lộng mênh mang
Cha ngồi ôm mảnh
dư đồ rách
Đá lở cát
bồi nát ruột gan
Cỏ cháy đồng
khô thương mạ non
Trơ vơ gốc
rạ mộng hao mòn
Gầy gò nhựa
sống tiêu sinh lực
Ruộng lúa cỗi
cằn lép ngọc son
Mấy đời
chồng chất của ông cha
Một gánh giang sơn
nặng nước nhà
Lệ sử đau
lòng con quốc quốc
Canh tàn non nỉ
tiếng gia gia
Tự thuở
đầu xanh đến lão làng
Thương cha lao
khổ lắm gian nan
Một đời gai
góc cùng non nước
Nước chảy vô
bờ non rẽ ngang
Tôi bước chân
đi khắp nẻo đường
Nhìn qua dấu vết
của quê hương
Đâu đâu cũng
thấy dày tang tóc
Ray rức cơ cùng
thương vẫn thương.