Tuyển tập 10 - viết
về Cha Mẹ -
Thơ Mặc Giang
(Liên lạc : thomacgiang@yahoo.com.au)
Trang nhà : www.thonhacmacgiang.com
01. Mẹ
về cửa tử
02. Hiểu
Đễ cho vừa
03. Hát Mẹ
bốn mùa
04. Cảm
ơn Cha Mẹ
05. Ân nghĩa
Song Đường
06. Mất
Mẹ là mất tất cả
07. Vời
vợi Công Cha
08. Hỏi
thăm Cha
09. Mỗi
năm Giỗ Mẹ
10. Trắng
một lần trắng cả thiên thu
Mẹ về cửa tử
Từ ngày đó,
Mẹ đi qua cửa tử
Vì xa xôi nên chưa có
trở về
Còn vượt trùng
trong biển mộng sông mê
Bao cửa ải
với quỷ ma âm giới
Cõi đi về, Mẹ
đi chưa hết lối
Dù thương con,
cũng đành đoạn vắng nhà
Nhớ nghe con,
biết sống với người ta
Lòng mẹ
được bình yên nơi chín suối
Khi nhớ Mẹ, con
ra cầu Ải Tử
Đứng trên
cầu, nhìn mặt nước chìm sâu
Trời lặng
băng, bổng đổ cơn mưa ngâu
Giọt rỉ rả
thấm sâu tình mẫu tử
Khi nhớ Mẹ, lang
thang trên đồi núi
Nghe rừng khuya vang
vọng giữa hoang vu
Nhìn ngàn sao le lói
khuất mây mù
Để biết
được, bóng hư vô bỏ ngỏ
Khi nhớ Mẹ, ra
biển đông vò võ
Sóng trùng khơi xào
xạc đẩy vô bờ
Nhìn xa xa những vành
đá xác xơ
Để biết
được, bọt bèo tan cát bụi
Khi nhớ Mẹ, ra
nghĩa trang vắng vẻ
Nhìn tro tàn giá lạnh
không khói hương
Nghe cỏ cây ủ
dột nhạt màu sương
Cõi đi về lung
linh nhòa vết tích
Nắm đôi tay
đếm những gì còn mất
Lục tâm tư tìm
dấu nét hư hao
Kiếp phù sinh gởi
bóng dáng chiêm bao
Tình mẫu tử
trơ vơ cành hoa trắng.
Tháng 11- 2008
Hiếu Đễ cho vừa
Em đã lớn,
tại sao tôi nhắc Mẹ
Bởi lớn mà còn
Mẹ
Là diễm phúc nhất
em ơi
Biết bao
người không còn Mẹ trong đời
Đốt
đuốc tìm khắp trần gian không có
Lòng Mẹ, không có gì
thay thế
Tình Mẹ, không có gì
sánh bằng
Trời cũng
chỉ là con số không
Đất cũng
chỉ là « zê – rô » vô nghĩa
Bởi còn mẹ, là em
còn tất cả
Vũ trụ kia, còn
chừa chỗ hư vô
Chứ mắt Mẹ,
không bao giờ tàn khô
Hai mắt Mẹ, sâu
hơn bốn biển cả
Bởi còn Mẹ, là em
còn tất cả
Đêm trăng kia, còn
chừa chỗ ngàn sao
Chứ lòng Mẹ,
không có chút hư hao
Đôi tay Mẹ,
thương em như trứng mỏng
Giữa quần sanh,
em là quan, quân, dân, tướng
Về bên Mẹ, em
một mực xưng con
Mẹ ơi Mẹ,
Mẹ có thương con không
Nếu có lỗi
lầm gì, xin Mẹ rộng lòng tha thứ
Trong thiên hạ, em
thẳng thừng từng chữ
Về bên Mẹ, em thưa
thốt lựa lời
Sợ Mẹ buồn,
tội Mẹ, chỉ thế thôi
Em ấp úng như còn
thời thơ bé
Vậy mà nhất, bởi
em còn có Mẹ
Mừng cho em, còn tiếng
Mẹ để thưa
Thể hiện tấm
lòng hiểu đễ cho vừa
Kẻo một mai nghẹn
ngào bên bờ suối.
Tháng 11 – 2008
Hát Mẹ bốn mùa
Bài hát về Mẹ,
khi mùa xuân đang đến
Như muôn hoa rạng
rỡ trổ màu bông
Bởi còn mẹ,
đời em tràn nhựa sống
Lớn bao nhiêu em
cũng có nụ hồng
Bài hát về Mẹ,
khi mùa hạ đổ nắng
Cảnh oi nồng
giảm thiểu những khô khan
Bởi còn mẹ,
đời em bớt cay đắng
Mắt thương
yêu chan chứa mọi con đường
Bài hát về Mẹ,
khi mùa thu tím ngắt
Lá vàng rơi, còn sót
chiếc cuối cùng
Bởi lòng mẹ, là
một trời cô đọng
Ôm cội cằn
để che chở cành non
Bài hát về Mẹ,
khi mùa đông lạnh giá
Rút tơ vương
sưởi ấm những giọt nồng
Bởi tình mẹ, là
biển trời cao cả
Bao đông tàn, cũng
trả lại mùa đông
Bài hát về Mẹ,
trải bốn mùa sương gió
Bóng thời gian còn
biết mấy đoạn đường
Và dù cho đất
trời kia nghiêng ngửa
Trong vô cùng, em còn có
mẹ thương.
Tháng 11 – 2008
Cảm
ơn Cha Mẹ
Cảm ơn Cha cho con
huyết thống
Cảm ơn Mẹ
cho con nên người
Giữa trần gian ta
xây sự sống
Giữa dòng đời
ta dựng an vui
Cảm ơn Cha cho con
dưỡng giáo
Cảm ơn Mẹ
cho con tình thương
Mang tâm từ gắn hàn
khổ não
Mang tâm bi rũ nước
cành dương
Cảm ơn Cha cho con
cơm áo
Cảm ơn Mẹ
cho con ngọt bùi
Xôi nếp một thơm
nồng mùa mới
Đường mía lau
ngọt lịm đầu môi
Nấm rốn, nằm
sâu lòng đất Mẹ
Nắm nhau, chôn
chặt đất quê Cha
Nước đầu
nguồn, vỗ về khe khẽ
Nước cuối
nguồn, ôm ấp phù sa
Tuổi trẻ, tiên học
lễ phải nhớ làm đầu
Lớn lên, lần hồi
là hậu học văn
Học lễ, bảo
tồn Ân Tông Tổ
Học văn, tinh luyện
Đức Nghĩa Nhân
“Đã đày vào kiếp
phong trần
Sao cho sỉ nhục mấy
lần mới thôi”
Can qua ngân ngã thế thời
Sao cho lấp biển
non dời mới yên
Quê hương gấm
vóc ba miền
Sao cho sắc thắm
hùng thiêng ươm màu
“Ra đi nhớ trước
nhớ sau
Nhớ nhà mấy cột,
nhớ cau mấy buồng”
Trở về, nhớ
cội nhớ nguồn
Nhớ sông mấy khúc,
nhớ đường mấy gang
Bước đi trên
mỗi đoạn đàng
Đoạn ngắn thêm
rộng, đoạn trường thêm sâu
Quê nhà, trắng mấy
mùa cau
Quê người, trắng
mấy dạ sầu kỷ canh
Cảm ơn Mẹ
cho con tóc xanh
Cảm ơn Cha cho con
tóc trắng
Xanh của Mẹ, tự
tình ấm lạnh
Trắng của Cha, sỏi
đá rêm mình
Cảm ơn Mẹ
cho con tình thương
Cảm ơn Cha cho con
dũng khí
Tình thương, mở
nguồn tâm của ý
Dũng khí, trau nghị
lực can trường
Cảm ơn Cha, kết núi liền non
Cảm ơn Mẹ, khơi sông liền biển
Biển ôm sông, tình sâu nghĩa nặng
Núi ôm non, hùng vĩ muôn đời
Người Cha nước Việt rạng ngời
Người Mẹ nước Việt tuyệt vời
ngàn năm.
Tháng 12 –
2008
Ân Nghĩa Song
Đường
Trên áo ai khi đã cài hoa trắng
Cài một lần, cài đến cả thiên thu
Trắng một lần, trắng đến cả cuộc
đời
Nghĩa Song Đường lung linh thềm băng giá
Bông màu hồng không còn mang trên áo
Bông màu trắng cũng phai nhạt từ lâu
Nên mỗi khi khơi động não tinh sầu
Con lạc lõng giữa cõi trần phiêu lãng
Nhìn bàn thờ, khói hương nhòa dĩ vãng
Ra nghĩa trang, ngọn cỏ ngậm sương pha
Con ôm tay, mơ tiếng nói Mẹ Cha
Chốn hoàng tuyền, suối vàng khua róc rách
Hình ảnh Cha, núi Thái mờ lau lách
Hình ảnh Mẹ, biển Đông bạc sóng triều
Con ơ hờ đếm nhịp bước cô liêu
Vạc áo bay, hỡi bông hồng, bông trắng
Ra bờ ao, lây lan thêm
rau đắng
Vào sau hè, rau má bớt
màu xanh
Khói cơm chiều
vẫn vờn vợn mái tranh
Nhưng lửa
hồng, hết rồi cơn ấm lạnh
Hỡi những ai
đang mang màu hoa trắng
Hỡi những ai còn
diễm phúc hoa hồng
Hiểu thâm sâu ân
nghĩa Đấng Song Dường
Kẻo một mai,
thềm hoang đong nỗi nhớ.
Tháng 12 – 2008
Mất Mẹ là mất tất
cả !
Từ ngày đó, xa
rồi, xa mãi mãi
Bóng mẹ hiền
biền biệt ở nơi đâu
Vũ trụ kia, sa số cõi tinh cầu
Có cõi nào Mẹ tôi đang ở đó
Tôi tìm mẹ, đèn khi mờ khi tỏ
Ngàn sao đêm vần vũ ánh trăng khuya
Đom đóm bay chớp nháy giọt chia lìa
Sương thấm lạnh trên đầu cây ngọn cỏ
Hỏi Thiên Thần,
thinh không reo tiếng gió
Hỏi Thổ
Địa, đất trống trải tịch liêu
Trông cửa sau, vợn
khói tỏa chín chiều
Nhìn cửa trước,
hương bay mờ lối ngõ
Mẹ ơi Mẹ, ra
đi từ ngày đó
Một ra đi, muôn
thuở chẳng trở về
Con gặp Mẹ lan
man trong cơn mơ
Choàng thức dậy, đôi
bờ lăn trên má
Muốn nhắm mắt,
để gặp Mẹ lần nữa
Nhưng dễ gì ru giấc
ngủ Mẹ ơi
Bóng thời gian lặng
lẽ thả buông trôi
Hình ảnh Mẹ mờ
xa ngàn thiên thể
Bổng văng vẳng
nỉ non vang tiếng dế
Thức đêm trường
nói gì đó dế ơi
Hay tiếng kêu đứt
quãng của cuộc đời
Mất Mẹ rồi,
nghĩa là mất tất cả !
Tháng 12 – 2008
Vời vợi Công Cha
Công Cha sừng
sững đất trời
Sắt son điểm
ngọc tuyệt vời minh châu
Một sương hai
nắng, dãi dầu
Ba mưa bốn gió,
nát tàu trầm kha
Năm mang quốc quốc
gia gia
Sáu vác kèo cột cửa
nhà non sông
Bảy mâu tám thuẫn,
tang bồng
Chín xuôi mười ngược,
lông hồng bụi bay
Ơn Cha, tột đỉnh
thương thay
Trèo lên Núi Thái tỏ bày
trời mây
Ơn Cha, sâu rộng
cao dày
Xuống biển tát cạn
mới hay nỗi niềm
Núi sông xanh ngát hồn
thiêng
Giang sơn thấm nhuận
mọi miền quê hương
Đèo cao, dốc đứng,
mở đường
Hố sâu, sông rộng,
thông thương bắc cầu
Đan tay gìn giữ bờ
lau
Đan tâm vá víu biển
dâu gập ghình
Ta đi trên nước non mình
Mới nghe rung động bóng hình quê hương
Ta đi trên khắp nẻo đường
Mới nghe biển rộng vấn vương sông dài
Công Cha vời vợi không phai
Vòng hoa tưởng niệm kết đài phụ thân.
Tháng 12 –
2008
Hỏi thăm Cha
Lâu nay không hỏi thăm cha
Ngồi trên Núi Thái, vậy mà buồn không
Mẹ thì ca ngợi luôn luôn
Hát hò ngâm vịnh muốn mòn âm thanh
Còn cha độc thọ trơ cành
Bà dày dưới đất, ông xanh trên trời
Một bờ tóc trắng đem phơi
Tang bồng hồ thỉ suốt đời xông pha
Trong thì, nào cửa nào
nhà
Ngoài thì, quốc quốc
gia gia nhuộm mình
Người thì mờ
khói anh linh
Người thì thương
tích phế binh lụn tàn
Không chân, lê lết lầm
than
Không tay, đưa miệng
cạp hàm mo cau
Phế nhân lây lất
cơ cầu
Lụn tàn cho hết
con tàu trầm kha
Một thời quá khứ
đã qua
Bụi tan cát đá,
sương pha đầu ghềnh
Biết bao chiến sĩ
không tên
Mồ hoang không có, thịt
xương không còn
Biết bao tử sĩ
xanh rừng
Đèo heo hút gió, điệp
trùng núi non
Thân cha tàn phế cõi còm
Chống đời để
ngó một vòm non sông
Cái thời khói lửa
đạn bom
Đại bàng gãy cánh
tang bồng hờn vong
Nhẹ thì, nhẹ tựa
lông hồng
Nặng thì, như núi
chất chồng non cao
Ngày xưa, không nát chiến
bào
Ngày nay, nát cả tơ
hào tâm can
Mắt mờ gởi
chốn quan san
Một bờ tóc trắng
gởi ngàn gió bay
Đêm dài cô đọng
giọt cay
Tháng 12 – 2008
Mỗi năm Giỗ Mẹ
Mỗi một năm
gần đến Ngày giỗ Mẹ
Sao có gì như nghèn nghẹn
Mẹ ơi
Đêm càng khuya lặng
lẽ dưới khung trời
Những vì sao khuất
mây mờ giăng lối
Con tìm Mẹ, như hoàng
hôn khuất núi
Sóng biển Đông, trùng
điệp đẩy bờ xa
Túp lều tranh, không ấm
nổi mái nhà
Bếp lửa hồng,
tan tro tàn khói lạnh
Con tìm Mẹ, đụng
bờ rêu hoang vắng
Sóng hoàng tuyền, lay động
tiếng thiên thu
Trăng sao kia, tắt
ngấm bởi mây mù
Vầng dương hiện,
lưa thưa hong giọt nắng
Không còn Mẹ, bông hồng
thành bông trắng
Mẹ ra đi, suốt
đời mang kiếp bơ vơ
Ước gì, còn bé nhỏ
như ngày xưa
Mãi ôm ấp trong vòng
tay của Mẹ
Vì còn nhỏ, nghĩa
là Mẹ còn đó
Bóng thời gian, không đập
vỗ đưa thoi
Thì hợp tan, đâu có
mặt trong đời
Bờ sinh tử, đâu
gập ghình còn mất
Con tìm Mẹ, đi khắp
vành trái đất
Vượt không gian, vào
vũ trụ hư vô
Mẹ biệt tăm,
trong giấc ngủ đáy mồ
Mặc phong trần xạc
xào lay bụi gió
Tiếng Ngày Giỗ,
nghĩa là Ngày Cúng Kỵ
Giỗ biệt ly, không
một chút để dành
Kỵ tuyệt kỳ,
hương khói vợn loanh quanh
Ngày giỗ Mẹ, con
thầm kêu tiếng Má
Có nơi thì, gọi Mẹ,
là tiếng “Dú”
Là U, là Mợ, hay là Me
Còn riêng con, từ ngày đó, im re
Chỉ gọi Mẹ trong thềm hoang ký ức
Người ta nói, cõi về là quy nhứt
Bao nhiêu người quy nhứt, thế ở đâu
Con chắp tay, khấn nguyện tiếng kinh cầu
Mắt nhắm lại, đụng vành khô sỏi đá.
Tháng 12 –
2008
Trắng một lần
trắng cả thiên thu
Từ ngày đó bông hồng không còn nữa
Cho đến nay, bông trắng, áo sờn vai
Bông trắng năm xưa, lệ ứa hoa cài
Bông trắng năm nay, tuyền đài băng giá
Có cánh hoa chết khô bên bờ đá
Có cánh hoa tàn tạ dưới sao khuya
Bên cầu Ái Tử, đọng giọt chia lìa
Lối ngõ đầu
thôn, trăng treo nửa mảnh
Mảnh cuối lưng
trời, hư vô lành lạnh
Mảnh vắt rèm thưa,
gác trọ cô liêu
Tìm cõi tình thương,
hỏi mấy chín chiều
Tiếng nói Mẹ Ơi,
ngàn thu vĩnh viễn
Đường Quê Ngoại,
bóng mẫu từ biền biệc
Đàn chim non, về
tổ ấm tiêu sơ
Đứng trên cành, nhìn
mái cũ trơ vơ
Ra nghĩa trang, mờ
khói hương nấm mộ
Một bông hồng, suốt
đời, em thương nhớ
Một bông trắng,
trọn kiếp, em đeo mang
Đốt đuốc
tìm trên khắp cõi trần gian
Hình ảnh Mẹ lung
linh ngàn thu tím
Từ ngày đó, bông hồng
thành bông trắng
Trắng một lần,
và trắng cả thiên thu
Trời xanh kia, bãng lãng
áng mây mù
Cỏ ngậm vành thấm
sương mờ Mẫu Tử.
Tháng 12 – 2008