Câu thơ :“tiền
thân gọi lại, lời Kinh đẹp” đánh thức, bừng tỉnh dậy sau cơn say
ngủ, như đi vào ngõ sâu của tâm thức, gọi lại một niềm nhớ nhung,
một ảo tưởng, một áng mây trời trôi vô định, hoang vu, hăm hở nào đó,
mà trong cuộc đời mưa gió, đôi khi ta lại bàng hoàng khám phá ra
rằng…các hình ảnh đẹp của đời sống, tâm tình, sự chân phương gieo
hạt giống vào tâm…đan kết lại. Mỗi một vấn nạn xẩy ra, mỗi cuộc đối
diện của tử sanh, mỗi một thăng trầm, sinh diệt của đời sống là mỗi
lần hoá thân xuất hiện như đã bao đời, để cho qua những cuộc rong
chơi, mà nhiều khi nhìn lại, nắm bắt lại… chỉ còn rơi là những giọt
hư không, bảng lảng như sương khói chiều về, có nhiều cánh cỏ dại
nằm yên lặng trên bước đường đi của con người..
người ngồi bao la,
giữa sóng bụi trần
khi vẽ tâm mình,
thấy những trời
mây
khi đời hoang vu,
cô đơn trên đời
bao giờ em hỏi,
đường đời ra sao …
ánh mắt vẫn buông
lơi
như dòng sông của
biển mặn
ngàn sao trời vẫn
nhảy múa
từ đầu ngày đến
thâu đêm
con chim vẫn reo
mừng
trong gió mùa
sương lạnh
có ngàn lời im
lặng
có trăm năm cuộc
đời
mà khi ôm tìm lại,
vỡ thành bóng hư
không...
Một ngọn
gió hiu hiu, kéo lơi những mảng tóc rối bời của đời phiêu lãng, ai
không là người đi tìm kho báu cho đời mình, nằm ẩn sâu sau những
vọng niệm, trong trái tim xanh tưoi của người lữ khách, mà ngàn năm
qua đã tưởng như khép lại tâm tình, thả trôi theo dòng thủy triều,
nương theo con sóng nhỏ.. Có phải ta là dòng sông của dĩ vãng ẩn
tàng trong hiện tại mênh mông của nước, hay là những đợt sóng vô
tình hiên ngang, vọng tưởng rời bến đi vào những ngách ngỏ của một
tương lai giả định, nhưng mà sao trong tâm của nước, nằm lắng sâu
trong con sóng lăn tăn, ta vẫn hoài thấy, cảm nhận được sự hằng lưu
của đời sống, để mỉm cười, cưỡi lên sóng, dầm mình trong nước, chép
lại lời Kinh.
Mỗi đời người là một
bài Kinh thật đẹp, dù đau khổ, dù hạnh phúc, dù thành hay bại, dù
cao sang hay thấp hèn, dù học thức hay vô tâm …cũng vẫn là sức sống
mãnh liệt, uy dũng, kỳ diệu của con người đối diện trước dòng sinh
mệnh của chính mình. Hãy chép lại lời Kinh bằng chính sức mình, với
những ước mơ, mộng đẹp, chân thành, mộc mạc, tâm tình... cho cuộc
đời, cho chính tâm mình và dù biết rằng đời sống là vô thường, huyễn
hoá, giả tạo...nhưng không đi vào, sống với, thì ta sẽ có bài Kinh
nào rõ ràng, sáng nghĩa, hiện sinh.. mở ra một bầu trời mênh mông,
chân thật nằm sau lớp sóng phù du, vô thường..
Cát trắng dậm trường
bên cõi vắng
Vai mang ngàn nổi,
kiếp long đong
Bóng trăng vẩy gọi
lời nhu nhuyển
mộng ờ trong tâm vẫn
bến chờ
rừng cây ngày tháng
nằm cô tịch
bỗng chốc mùa xuân
vội trở về
đem theo hương gió
sương thầm gọi
một cõi trời thương,
một cõi mơ
rằng ta hoá kiếp đã
bao đời
tử sanh phiêu lãng
cuộc rong chơi
bên bờ cỏ dại lời tơ
tưởng
gió về rũ sạch một
tâm hời
ta hoài đón gió, ngỡ
vấn vương
tóc rối phiêu bồng,
một sắc hương
ngàn năm khép lại
trời tâm tưởng
bên đảo vi vu, lúc
thủy triều
nửa chừng ánh mắt,
còn ngôn ngữ
phù vân từng giọt chở
hư không
tiền thân gọi lại,
lời kinh đẹp
chép lại tâm tình,
buổi sáng mai…
16.04.2010