Đi em
anh sẽ đưa em vào quán cà phê
có một chút Paris
để anh được làm thi sĩ
(Thanh Tâm Tuyền)
Nhân một buổi nhàn hứng, Nguyễn muốn viết đôi điều về
hương cà phê và nhân đó nói về thơ Tuệ Sỹ.
Nhớ ngày Mother’s Day năm nào, trời trở gió, Nguyễn đưa
bà xã đi uống cà phê -không phải cà phê có mùi vị và không
khí Paris đâu nhưng cũng tuyệt vời lắm lắm- đó là cà phê
Starbucks ở ngay phố Ga này. Một cappuccino, một café latté.
Mùi thơm theo về tận cửa.
Tim Nguyễn
Năm nay, không làm thế nữa mà ra Starbucks mua mấy gói
Starbucks’ VIA ready for brew, chế biến từ hạt cà phê của xứ
Colombia, uống thơm ngon tuyệt vời. Ấy cũng là làm theo lời
giới thiệu của bạn văn ở tận xứ Tara. Các bạn của Nguyễn thử
mua về ít gói uống chơi vào buổi sáng trước khi đi làm, sẽ
thấy tiện lợi và hạnh phúc vô cùng. Hạt cà phê của xứ
Columbia kia mà. Đây là xứ sở của nhà văn Gabriel Garcia
Marquez, Nobel 1982, tác giả Trăm Năm Cô Đơn (One Hundred
Years of Solitude) và Tình Yêu Thời Thổ Tả (Love in the Time
of Cholera).
Và để tăng thêm hứng thú cho các bạn khi
uống ly cà phê VIA Colombia, Nguyễn xin giới thiệu tài liệu
sau đây lấy từ báo mạng, nói về con đường đi của hạt cà phê,
từ khi vừa chin đỏ trên cây tới khi thành chất uống thơm và
lãng mạn này.
Đây, đọc chơi các bạn nha: Mỗi cân cà phê
(đã rang rồi) có 4000 hột (điều này không bảo đảm lắm vì
Nguyễn có đếm hột cà phê bao giờ đâu mà biết), mỗi hột phải
qua ít nhất là 40 bàn tay khác nhau và phải mất 9 tháng, từ
cái đồn điền xanh xanh trên các sườn đồi, cái chất “đắng
đắng” kia mới đến được tới cái ly của dân ghiền trong các
quán cà phê. Trong báo có in hai tấm ảnh hoàn toàn trái
ngược nhau: một bên là nhà chứa cà phê rộng 300,000
square-feet của Starbucks ở York, Pennsylvania, chất các bao
cà phê bạt ngàn, cao như mấy cái núi Phú sĩ, bên kia là tấm
ảnh các phụ nữ Colombia (ôi thương thay) bốc từng hột cà phê
để tướt lớp vỏ ngoài. Trời đất thiên địa ơi, họ bốc... từng
hột cà phê mỗi lần, chứ không có máy móc gì ráo trọi và
trước mắt họ là hàng tỉ tỉ hột như thế. Nếu lâm ly và cường
điệu một chút nữa, phải nói rằng mỗi hột cà phê là một...
giọt máu đấy, các chiến hữu ghiền cà phê ạ! Mà để hái hột
cà phê chín, người ta cũng chỉ dùng tay. Mỗi một bụi cà phê
cho ra chừng 1 cân cà phê mỗi năm. Đa số các loại cà phê
hiện nay trồng ở vùng Tây Bán Cầu đều phát xuất từ một dòng
cà phê duy nhất được một sĩ quan hàng hải người Pháp mang
tới đảo Martinique năm 1720. Một chi tiết cần biết là cà phê
không ưa khí hậu lạnh, tất cả cà phê trên cõi hồng trần này
chỉ được trồng từ 2000 miles của đường xích đạo tỏa ra hai
bên (nghĩa là mấy anh Pháp, Đức, Hòa Lan đừng hòng ngó thấy
cây cà phê trên đất nhà!). Ấy vậy mà mấy ông ở các nước ôn
đới và hàn đới này là chúa tể xơi cà phê. Một thí dụ: riêng
tại nước Huê Kỳ ta (nhận quàng vậy thôi mà cũng đúng vì các
bạn và Nguyễn hình như đã vào quốc tịch hết rồi!), nếu năm
1989 cả nước Mỹ chỉ có 585 tiệm bán cà phê và thức uống có
liên quan tới cà phê thì đến năm 2003 con số này là...
17,400 tiệm! Và mèn ơi, năm 2003, chỉ có 15% dân Mỹ là uống
cà phê expresso thì đúng 1 năm sau, tức năm 2004, con số đã
lên tới 25%, nghe kinh không, các bạn? Nay gặp hoàn cảnh suy
thoái, có thể những con số vừa nói có giảm đi, nhưng cũng
vẫn còn cao. Và còn hàng triệu người mỗi ngày phải bưng ly
cà phê ấm trong lòng bàn tay. Và mùi hương cà phê bay đi
cùng khắp
Vậy là các bạn cùng Nguyễn này đã thưởng
thức vị cà phê thơm ngon của xứ Colombia. Bây giờ đến thơ
thiền Tuệ Sỹ.
Từ cà phê, nhảy qua thơ Tuệ Sỹ, rõ ràng
là tâm viên ý mã (chữ dùng của Phan Lạc Phúc), nhảy chuyền
như vượn đu cây, từ cành nọ sang cành kia. Từ chất cà phê
đắng đẫm đam mê đến những câu thơ như gió rít qua đại ngàn,
rộng vô cùng mà sâu thăm thẳm của thầy Tuệ Sỹ, thật chẳng có
chút liên hệ gì sất. Một bên là Tây phương náo động, và một
bên là Đông phương trầm mặc. Tuy nhiên, như đã nói, trí óc
của kẻ này đôi khi lãng đãng như thế, nghĩa là “tư duy”
không theo một trật tự luận lý gì hết. Ấy vậy mà, cũng đôi
lúc liên tưởng -như ở đây, từ cà phê đến thơ Tuệ Sỹ- cũng
đem đến cho mình nhiều cảm hứng
Trước hết, xin nói để các bạn hiểu cho:
Nguyễn chưa gặp thầy Tuệ Sỹ bao giờ nhưng lòng kính trọng
Thầy thì đã có từ khi đi vào con đường làm thơ viết văn đầy
trắc trở. Chưa gặp, chỉ được nhìn thấy Thầy qua những tấm
ảnh đây đó. Hồi tháng qua, Đinh Cường gởi cho một tấm chụp
thầy đang ngồi đàn dương cầm –có phải những điệp khúc
Refrains pour Piano*?
Ảnh chụp có Đinh Cường và Dương Nghiễm
Mậu đứng lặng nghe, chìm đắm trong những âm thanh thánh thót
và mùi hương ngọc lan thoảng bay vào từ sân chùa Già Lam.
Về thơ Tuệ Sỹ thú thiệt Nguyễn chưa được đọc một tập nào,
chỉ loáng thoáng đâu đó vài câu vài đoạn, đặc biệt là trong
tập sách Thầy viết về thơ và từ của Tô Đông Pha. Chỉ bấy
nhiêu thôi mà đã thấy thơ thầy chứa đựng cả một không gian
của cảm xúc và suy tư. Đọc và bồi hồi xúc động. Nay, với
lòng ngưỡng mộ thầy, Nguyễn xin mượn lời của người viết nào
đó trên Việt Báo Online để nói lên cảm xúc của mình.
“Đó là những dòng thơ hiếm hoi viết cho
một thời đất nước tan tác, những dòng thơ của một nhà sư ưu
tư với sứ mệnh độ sanh, lo ngại về dòng sử mệnh của dân tộc,
và viết ra từ tấm lòng cực kỳ thơ mộng.
“Ngày mai sư xuống núi
Áo mỏng sờn đôi vai
Chuỗi hạt mòn năm tháng
Hương trầm lỡ cuộc say..”
Thơ mộng như vậy đó, cho một cuộc lữ của
nhà thơ vương chung một cộng nghiệp với đồng bào. Và vẫn hết
sức là thơ mộng, rất mực là thiết tha với chúng sinh... tập
thơ “Giấc Mơ Trường Sơn” của Thượng Tọa Tuệ Sỹ đã nhiều năm
được người yêu thơ và các Phật Tử yêu chuộng, phổ biến, cả
trong và ngoài nước, bất kể là những dòng thơ của thầy bị
cấm lưu hành trên quốc độ Việt Nam, nơi mà thơ ca cũng phải
có cục tình báo văn học nghệ thuật A-25 đóng dấu cho phép
lưu hành.”
Bây giờ, xin bạn hãy lắng lòng, nghe kỹ
lại đi, những dòng thơ của thầy Tuệ Sỹ viết từ trong tù mà
tưởng chừng như quyện vào tiếng dương cầm thánh thót với âm
thanh hồ cầm trầm thống:
“...Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại, bốn vách tường ủ rũ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn ..”
Thơ thầy Tuệ Sỹ cực hay. Một vài lời thô
sơ e không đủ để nói lên vẻ đẹp của hình ảnh và ngôn từ,
cũng như chiều sâu uyên áo của tư tưởng, cảm xúc. Ở trên có
nói Thầy -với tư cách nhà sư và nhà thơ - ở những năm tháng
của trung tâm cơn bão thời đại, đã cùng chung cộng nghiệp
với đồng bào: Người ở lại với bàn tay bạo chúa / Cọng lau
gầy trĩu nặng bóng tà dương. Con người ấy, thơ ấy xứng đáng
với lòng ngưỡng mộ của mọi người. Không như ai kia, trở về
thăm chùa lễ Phật, phải có lọng vàng và người đi trước rải
hoa cùng chuông trống bát nhã om sòm. Thầy Tuệ Sỹ luôn luôn
âm thầm lẻ bóng trên con đường từ hiện kiếp tới thiên thu:
Ta đi trong cõi vĩnh hằng / Nhớ tàn cây nhỏ mấy lần rụng hoa.
TN
* thơ Tuệ Sỹ , Dominique de Miscault dịch ra Pháp ngữ
Nguồn: Báo Trẻ