TỪ
BI VÀ KẺ THÙ
ĐỨC ĐẠT LAI
LẠT MA
(PHƯƠNG DUNG dịch)
Nguồn: Tuần báo Saigon Times
Thông thường khi tâm chúng ta không
đạt được điều mình mong
ước thì trở nên bực bội và
tự làm cho mình mất đi sự an lành.
Thất vọng và không toại nguyện sẽ
gây nên sự bất an và xáo trộn trong
tâm hồn chúng ta. Nhưng nếu chúng ta
hiểu rằng tất cả mọi việc trên
đời, khi đủ nhân duyên thì
thành tựu. Khi nhân duyên không hội
đủ thì chúng ta có mong muốn
đến đâu nó cũng sẽ không
thành. Đó là định luật của
tạo hóa. Dù muốn hay không muốn,
chúng ta cũng không thể nào ngăn cản
đừng cho chúng xảy ra. Vậy thì khi
không thể tránh được, chúng ta lo
âu buồn khổ hoặc thất vọng để
làm gì?
Khi không được toại nguyện tâm
chúng ta thường trở nên bực dọc.
Hoặc có người dùng gậy đánh
ta, phản ứng bình thường là chúng
ta nổi giận và lập tức muốn trả
thù. Nhưng Phật Pháp dạy rằng trong
trường hợp đó chúng ta nên
bình tĩnh và tìm hiểu tường
tận nguyên nhân của sự việc, là
người đó, tâm của người
đó hay cây gậy đã đánh ta?
Phân tích được như vậy chúng ta
sẽ nhận ra là chúng ta chỉ nên giận
cái tâm vô minh sai lầm trong con người
kia, vì nó chính là nguyên nhân
khiến cho họ hành động điên rồ.
Chúng ta nên quán xét như vậy
để ứng xử với các hoàn cảnh
khó khăn xảy đến cho cuộc đời
mình.
Nên nhớ tâm sân hận sẽ đưa
dẫn chúng ta gặp nhiều đau khổ hơn
trong kiếp sau. Vì thế, khi gặp cảnh thiệt
thòi và đau khổ chúng ta nên nhẫn
nhục và chịu đựng. Làm như vậy
có thể giúp chúng ta thoát khỏi
các hoàn cảnh khổ đau ở tương
lai.
Khi sân giận chúng ta dễ dàng đi
đến hận thù và có thể giết
hại cả những người đã từng
tử tế và giúp đỡ chúng ta,
hoặc chúng ta có thể gây nên những
điều độc ác làm hại đến
người khác. Như vậy sân giận
không bao giờ đem lại an lạc và hạnh
phúc cho mình và cho người. Chính
sân giận là một loại kẻ thù
vô cùng độc hại của tâm và
chúng ta cần quán chiếu để lánh xa
nó.Một điều vô cùng quan trọng mà
chúng ta cần ghi nhớ là khi tâm bị
sân giận, hận thù, độc ác dẫn
dắt chúng ta đến những hành
động sai lầm, bất thiện đối với
người khác. Những ác nghiệp đó
sẽ tàng trữ trong tâm thức của
chúng ta và khi chết chúng sẽ đưa
chúng ta đi tái sinh trong các cõi thấp
hèn cực kỳ đau khổ. Lúc đó bao
nhiêu công đức tu tập của chúng ta
cũng đều tiêu tan. Vì vậy để
đối trị lại tâm sân giận và
hận thù, chúng ta cần phải thực tập
hạnh nhẫn nhục. Mặt khác, khi có
người làm hại chúng ta, tâm chúng
ta sẽ dễ dàng đánh mất thái độ
từ bi đối với họ.Giáo pháp của
Đức Phật dạy chúng ta chịu đựng
và nhẫn nhục để có được tâm
bình an và sáng suốt. Nhờ vậy, khi
chúng ta phải va chạm với những năng
lực thù hận hay nghịch cảnh nào đi
nữa, tâm chúng ta vẫn có được
thái độ bình thản và an lành.
Ngoài ra sự nhẫn nhục chịu đựng
của một người tu tập tâm linh
trước các tình cảnh khó khăn
đau khổ, còn cho thấy giá trị của
sự kiên cường và dũng cảm của
họ, vì đó cũng là cơ hội
để chuyển hóa tâm thức để
đạt tới giác ngộ và giải thoát.
Bởi vì khi không khổ đau, chúng ta
sẽ không quyết tâm chấm dứt vòng
luân hồi sinh tử.Lẽ dĩ nhiên khi
chúng ta tuyên chiến với phiền não,
chắc chắn chúng ta sẽ phải gặp nhiều
nghịch cảnh, khó khăn. Đối với
cuộc sống của một con người ở
thế gian, đâu có ai đi đánh nhau mà
lại an lành, thoải mái. Bởi vì khi
chúng ta khai chiến với nghịch cảnh và
phiền não, đương nhiên các năng
lượng tốt lành trong chúng ta sẽ suy
yếu đi còn lo lắng ưu phiền thì
lại tăng trưởng thêm. Vì vậy trong
tình cảnh đó chắc chắn chúng ta
sẽ phải chịu đựng ít nhiều buồn
khổ. Điều quan trọng là chúng ta
hiểu được vấn đề sẽ là
như vậy, để có thể chấp nhận
và chịu đựng chúng một cách
dễ dàng. Khi chúng ta có thể nhẫn
nhục chịu đựng để chấp nhận
những nỗi khổ xảy đến cho chính
mình để vượt qua lòng thù hận.
Theo tôi, đó mới là người thắng
trận và thực sự là anh hùng có
sức mạnh nội tâm.Đối với người
ác tâm làm hại chúng ta, nếu
chúng ta tập quán từ bi và nhẫn
nhục, chúng ta có thể tiêu trừ
được nhiều ác nghiệp cũ. Kẻ
thù làm hại chúng ta là vì vô
minh. Nếu chúng ta cũng thù hận và
trả đũa lại, thì cả hai đều sai
lầm và có lỗi. Nếu chúng ta không
bị vô minh làm cho u tối, chắc chắn
chúng ta sẽ không hành xử giống như
người đã làm hại chúng ta.Tâm
sân giận và hận thù có thể
đưa chúng ta chịu cảnh khổ đau trong
địa ngục cả ngàn năm. Hiểu
được sự tai hại của tâm sân
hận, chúng ta phải cố gắng tự chủ
nơi bản thân và loại bỏ tính
xấu này. Nếu không, chúng ta cứ tạo
thêm ác nghiệp thì công trình tu
tập của chúng ta cũng tiêu rụi đi
như một đám lửa tàn.Bình
thường khi nghe người khác khen ngợi
về một người nào đó, chúng ta
thường khởi tâm ganh tỵ. Thái độ
này thật là sai lầm cần phải loại
trừ. Như vậy chúng ta thường cầu
nguyện câu “mong cho chúng sinh được
an lạc” để làm gì? Đó
chỉ là lời cầu nguyện suông của chúng
ta? Nếu chúng ta thật tâm mong ước cho
tất cả chúng sinh được an vui thì
lại sao người ta vui còn bạn thì bực
mình?Nếu chúng ta thường cầu nguyện
“mong cho chúng sinh đồng thành Phật
Đạo” thì tại sao bạn lại ghen
tức khi người ấy đến bờ giác
ngộ và được người đời
kính nể? Tại sao chúng ta lại sinh tâm
đố kỵ và cạnh tranh với người
được nhiều phước lành hơn
chúng ta? Khi món quà đó hay ân
phước đó không phải là của
bạn, thì tại sao bạn lại bực tức
và giận dữ? Nếu bạn không muốn
họ được phước lành và an vui,
thì bạn cầu nguyện cho chúng sinh để
làm gì?Những người có tu tập
tâm linh và làm các điều thiện
vì thế ngày nay họ được các
quả lành. Tại sao bạn lại ganh tỵ
với họ? Hãy thử nghĩ cho kỹ xem vì
sao bạn lại vui mừng khi thấy người
khác thất bại, và đau khổ? Ác
tâm đó sẽ đưa dẫn bạn
đọa đầy trong địa ngục tăm
tối chịu khổ đau trong nhiều kiếp.
Tiền tài, địa vị, danh tiếng của
kiếp người thật là phù du, ngắn
ngủi. Vì thế chúng ta cần có trí
tuệ để phân biệt được
điều gì nên làm và cố gắng
làm để mang lại lợi ích cho chúng
sinh. Còn những điều bất thiện có
nguy cơ làm hại, gây khổ đau cho
người khác và đưa chúng ta
đến chỗ thấp hèn thì chúng ta
nên dừng lại, trước khi chúng ta tạo
nên quá nhiều nghiệp ác. Theo giáo
lý của đạo Phật, đức nhẫn
nhục cực kỳ quan trọng trong hạnh nguyện
của Bồ Tát, và nhờ có kẻ
thù xuất hiện mà chúng ta phát
triển được đức hạnh này.Vì
vậy kẻ thù cho chúng ta cơ hội
để thực tập hạnh nhẫn nhục mà
không phải làm hại đến ai. Người
bị coi là kẻ thù vì họ có
ý làm hại chúng ta; nhưng chính họ
cũng là người giúp cho chúng ta cơ
hội thực tập hạnh nhẫn nhục của
các vị Bồ Tát. Nếu ai cũng tốt
bụng và từ ái với chúng ta thì
làm sao chúng ta có cơ hội để
thực tập đức hạnh này?Nếu
chúng ta là người tu tập tâm linh
và bị kẻ thù gây trở ngại,
chúng ta nên quán tưởng kẻ thù
như là một cơ duyên để chúng ta
tu tập nhẫn nhục. Vì vậy khi chúng ta
nuôi dưỡng được lòng thương
xót đối với kẻ thù thì chúng
ta cũng sẽ có được tâm từ bi
đối với tất cả chúng sinh. Đó
cũng là dấu hiệu cho thấy sự thành
công của chúng ta trên đường tu
tập tâm linh.Theo lý nhân quả, vì
nghiệp ác của đời trước nên
kiếp này chúng ta bị kẻ thù làm
hại. Còn kẻ thù của chúng ta vì
gây tạo ác nghiệp trong đời này
mà phải chịu cảnh khổ trong địa
ngục ở tương lai. Vì làm hại
chúng ta mà kẻ thù phải nhận lãnh
nghiệp quả khổ đau. Như vậy chính
chúng ta cũng có trách nhiệm về
những nghiệp bất thiện này của kẻ
thù. Hơn nữa, kẻ thù còn tạo
cơ hội cho chúng ta thực tập hạnh
nhẫn nhục và đạt đến giác
ngộ. Suy gẫm cho kỹ thì kẻ thù là
người mang đến lợi ích cho chúng ta
trên đường tu tập.Nhờ có kẻ
thù làm hại, mà chúng ta phát
triển được tâm nhẫn nhục và
đức tính vị tha. Vì vậy, cho dù
kẻ thù làm hại chúng ta, chúng ta
vẫn luôn cố gắng đối xử với
họ bằng tâm từ ái. Chúng ta hành
xử như vậy cũng là cách đền
đáp ân đức của chư Phật và
Bồ Tát vì các Ngài thương yêu
muôn loài với lòng Từ vô
lượng.Nếu chúng ta có lòng nhẫn
nhục, bao dung tha thứ những chúng sinh đã
làm hại ta, thì không những chúng ta
mang lại an vui cho chúng sinh mà chúng ta
còn làm đẹp lòng chư Phật.
Đây là phương cách tốt nhất
để tỏ lòng biết ơn quý Ngài và
tạo sự bình an hạnh phúc nơi tâm
chúng ta.Khi nuôi dưỡng lòng từ bi
chúng ta nên suy gẫm về những nỗi
khổ đau của chúng sinh và đó
cũng là động cơ thúc đẩy
chúng ta dấn thân giúp đỡ chúng
sinh giảm đi phần nào đau khổ. Bình
thường trong cuộc sống, chúng ta
thường bận rộn với những chuyện vui
buồn của thế gian và của chính
mình nên chúng ta thường bỏ quên
chúng sinh. Do đó tất cả phiền não,
khổ đau mà chúng ta gặp phải
thường là kết quả của lòng tham
đắm hạnh phúc cho riêng mình. Chính
lòng vị kỷ và sự nhận thức sai
lầm về tự ngã đưa chúng ta
đến bất an, khổ đau và độc
ác.Để tránh những điều tai hại
này chúng ta cần phải nỗ lực phục vụ
chúng sinh, làm cho chúng sinh được an vui
hạnh phúc như chư Phật đã làm.
Đó cũng là cách chúng ta báo
đáp ân đức sâu dầy của chư
Phật.Chúng ta cũng phải thành thật
nhìn nhận rằng chúng ta thường sống
ích kỷ, hay ganh đua với người bằng
sức và ghen tỵ với người hơn
mình. Vì vậy chúng ta thường tự
cảm thấy tại sao người kia được
mọi người kính nể còn ta thì
lại không? Tại sao người kia thường
được ngợi khen còn ta thì không ai
đoái hoài đến? Tại sao người kia
luôn sung sướng mà ta thì quá nhọc
nhằn? Tại sao người kia nổi danh khắp
nơi trong khi ta thì quá lu mờ chẳng
được ai chú ý? Đây là
những cảm thọ làm phát sinh phiền
não và đưa dẫn chúng ta vào
chốn sinh tử luân hồi khốn khổ.Nếu
từ bao lâu nay, chúng ta chỉ sống ích
kỷ lo cho mình và thường hay làm
hại đến người khác, thì ngay từ
bây giờ chúng ta phải suy nghĩ lại
và bắt đầu huấn luyện tâm thức
chính mình để quan tâm đến an vui,
lợi ích của chúng sinh. Khi nhận thức
được sai lầm của sự chấp ngã,
chúng ta phải cố gắng lìa bỏ nó
đi và tích cực đóng góp khả
năng của chúng ta vào việc mang lại
hạnh phúc cho muôn loài. Hãy trao tặng
chúng sinh khả năng, thì giờ và
công sức của chúng ta với tấm lòng
thành khẩn. Làm như vậy chúng ta sẽ
thực tập được sự lìa bỏ
vướng mắc của thế gian vốn là
nguồn gốc phát sinh mọi khổ đau.Tâm
tham đắm, sân si, ganh tỵ, ghét bỏ hay
thù hận chỉ khởi lên khi chúng hội
đủ điều kiện và vì vậy chúng
cũng có thể bị loại trừ. Bản
chất của tâm là trong sáng và tỉnh
thức. Cho nên chúng ta có thể tu tập
để lìa bỏ vọng tâm và phát
triển chân tâm.Cũng như vậy, khi tâm si
mê thì chúng ta bất an và đau khổ.
Khi thoát ra được cảm thọ của si
mê thì tâm được bình an hạnh
phúc. Chúng ta cần quán tưởng về
sự vướng mắc của chúng ta và
đối tượng của sự vướng mắc.
Hãy thử nghĩ xem chúng ta vướng mắc
với ai và vì sao ta lại vướng mắc.
Nếu chúng ta thực tâm hiểu cuộc sống
thế gian chỉ là giấc mộng thì
chúng ta có nên mù quáng si mê
và vướng mắc nữa không? Cũng như
bạn và kẻ thù; những người
làm tốt đẹp cho chúng ta thì gọi
là bạn, còn những người làm
hại chúng ta thì gọi là kẻ thù.
Như vậy chúng ta sẽ vướng mắc
vào người mà chúng ta thương...
và chúng ta cũng rất sai lầm khi nghĩ
rằng kẻ thù luôn luôn là người
xấu ác. Chỉ khi nào chúng ta hiểu
được mọi sự việc xảy ra trên
đời đều do nhân duyên kết hợp
và vì thế ló cũng là huyễn
mộng vô thường như giấc chiêm bao
thì chúng ta sẽ buông bỏ được
tất cả ngã chấp.Vì ngã chấp
mà chúng ta bị trôi lăn trong vòng
luân hồi sinh tử. Đức Phật dạy
chúng ta phương pháp thoát khổ là
quán chiếu về tính cách trống
rỗng, không có tự tánh của các
pháp. Nếu chúng ta đọc nhiều kinh
sách chỉ có kiến thức thôi thì
cũng chẳng ích lợi gì, chúng ta phải
chuyên cần tu tập theo các pháp Đức
Phật dạy, chắc chắn chúng ta sẽ
đạt đến bờ Giác Ngộ và
Giải Thoát.
(Từ Bi và Kẻ Thù,
Hồn Việt Publishing