Ông thổi
TÂM KHAI SƠN
A! Ông Thổi tới rồi! – Giọng
bé Tâm reo lên mừng rỡ. Đám
trẻ con ngưng lại trò chơi trốn tìm. Chúng quay ra, đổ dồn các cặp
mắt về phía ông lão vừa đến.
Ông xấp xỉ bảy mươi,
dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt đầy
vết chân chim, duy chỉ có đôi chân
thì nhanh thoăn thoắt. Bọn trẻ vây
lấy ông, hỏi han rối
rít. Ông đáp lại bằng nụ
cười móm sọm rồi nhanh nhảu dắt
chiếc xe đạp cũ kỹ
bước đi.
Xóm hẻm cụt này từ lâu
đã quen thuộc với hình ảnh một
ông lão bán bong bóng. Không
ai biết quê quán ông ở đâu.
Người ta chỉ thấy chiếc xe
đạp và hàng chục quả bóng
đủ màu đủ sắc là gia tài
bên mình ông. Gặp bọn trẻ xóm
hẻm cụt, ông thường tặng chúng
vài ba quả bóng, sau đó ông dẫn xe ra ngoài công viên đi bán
dạo. Tên họ của ông ư ?
Cũng không ai biết ! Người ta đã quen miệng gọi
“Ông Thổi”. Có lẽ điểm
đặc biệt của ông là không dùng
dụng cụ nào mà chỉ dùng miệng
thổi bong bóng nên cái tên “Ông
Thổi” nghe ra thật hợp lý.
Ở cuối con hẻm cụt có ngôi
chùa nho nhỏ, thầy Thiện Không là
trụ trì. Vào những dịp
lễ Đản sanh, thầy thường đặt
Ông Thổi làm thật nhiều bong bóng
để trang hoàng vườn Lâm Tỳ Ni. Mỗi lần như thế, Ông Thổi
đều không nhận tiền. “Làm
được việc gì có công đức
dù nhỏ thì cũng nên làm, nghen các
con !” – Bọn trẻ long lanh
đôi mắt nhìn ông nói.
Chiều chiều, bán
xong bong bóng, Ông Thổi lại đến với
bọn trẻ. Chúng
ngồi vòng tròn quanh ông. Ông Thổi
có rất nhiều câu chuyện hay và lạ. Bọn trẻ luôn tròn xoe mắt
trước mỗi tình tiết trong truyện mà
chúng cứ ngỡ như đang diễn ra bên
cạnh mình vậy. Có lần
ông kể chuyện Devadatta rắp tâm hại
Phật, bọn trẻ cứ tức anh ách.
Nhưng khi ấy ông lại ôn tồn bảo:
- Chính vì lòng từ bi của
Đức Phật mà Devadatta đâu thể
hãm hại Phật. Ông muốn các con nuôi
dưỡng lòng từ bi, thay vì cứ căm
giận Devadatta !
Câu chuyện hiếu
thảo của chim Oanh Vũ được bọn trẻ
nhớ nhiều nhất. Một
bữa nọ, Ông Thổi kể chuyện bà
lão cúng đèn. Sau câu chuyện,
thằng Bi buột miệng:
- Ông ơi ! Bữa kia có bà già nào đó
gặp con hỏi đường đến chùa.
- Sao nữa, con ? –
Ông nhìn vào mắt Bi.
- Con thấy bà già đó
rách rưới, dơ bẩn thì đến
chùa làm gì ? Bả
nói đến chùa đóng góp tiền
đúc chuông. Con bảo là bà
già xạo. Bà đến đó xin tiền
thì có, chứ làm gì có đủ
tiền để cúng chùa ! -
Thằng Bi im lặng hồi lâu rồi nó tỏ
vẻ ân hận:
- Con thấy bà già đó
buồn lắm ông ơi !
- Vậy à !
Ông Thổi mỉm cười hiền
hậu:
- Hình dáng bên ngoài không
đủ đánh giá con người đâu !
Bi ấp úng :
- Dạ... Hôm nay ông kể chuyện
bà lão cúng đèn làm cho con muốn
khóc luôn vậy đó ! Con
thấy hối hận quá ! Con... con… xin lỗi nha ông ?
Ông Thổi nhìn vào hai tròng
mắt đen lay láy của Bi:
- Ừ ! Con biết
lỗi vậy là tốt lắm đó
!
Chợt ông thở dài, nhìn xa
xăm:
- Làm công đức phải có
tấm lòng, con à ! Bà
lão tuy nghèo nhưng tấm lòng thì
giàu lắm !
Trước khi chia tay
bọn trẻ, ông thường giúi vào tay chúng
khi cái bánh tét, khi bánh đậu xanh,
lúc thì miếng kẹo dừa hay có lúc
là vài trái mận đỏ au. Bọn
trẻ thương ông. Chúng xem
ông như là người thân ruột thịt.
Hai ngày rồi sao Ông Thổi
không đi ngang xóm ? Bọn trẻ buồn thiu. Cái
vòng tròn thân mật mỗi chiều giờ
đây bỗng quạnh quẽ lạ lùng. Nét đượm buồn in thật rõ
trên gương mặt chúng. Bọn
trẻ rủ nhau tới chùa vì thầy Thiện
Không là người duy nhất biết nơi sinh
sống của Ông Thổi. Trước
đây, cứ tối đến là Ông
Thổi hay lên chùa tụng kinh. Bọn trẻ
thập thò ngoài cửa nhìn thấy Ông
Thổi và thầy Thiện Không ngồi nói
chuyện với nhau rất thân thiện và
gần gũi.
- Ông Thổi ngã bệnh rồi
tụi bây ơi ! – Thằng
Trí hớt hơ hớt hải từ vườn
chùa chạy ra – Thầy Thiện Không đang
hái cam ở ngoài vườn đó
!
- Tụi mình sẽ đi thăm ông
Thổi nghen. – Trí đề nghị.
- Ừ, đi ngay chứ !
– Dũng hưởng ứng.
- Mình đi cùng thầy Thiện
Không hả anh ? – Bé Tâm
ngước nhìn thằng Trí như đang
chờ đợi một sự đồng ý.
- Chứ sao nữa ? –
Dũng đáp ngay.
- Dạ, tụi em cũng đi luôn ! – Trí, Tâm và Bi
hồ hởi nhất.
Ngày xưa, có hai người
bạn áo Lam, sinh hoạt Gia Đình Phật
Tử từ những ngày đầu còn phôi thai. Miền Trung cằn cỗi
đã hằn sâu trong ý chí họ
quyết tâm dắt dìu tổ chức đi
lên. Tuổi hai mươi phơi
phới sức trẻ thì họ đã chọn
cho mình mỗi người một ngả rẽ.
Một người xuất gia, lấy
lý tưởng sứ giả Như Lai làm lẽ
sống. Một người vẫn
tiếp tục khoác chiếc áo màu lam,
làm nhịp cầu nối Đạo với
Đời. Cả hai đều tận tuỵ
với con đường mình đi tới. Vị tu sĩ trẻ ngày nào đã
trở thành một bậc tôn túc với
phẩm hạnh và uy đức cao tột.
Chàng áo lam kia cũng nở
một nụ cười kiên định khi gánh
vác một mái Gia Đình. Rồi
mùa xuân năm nọ, dông tố của
cuộc đời đã đẩy họ lưu
lạc vào
Nhà Ông Thổi
lụp xụp bên bờ kênh đen ngòm. Bọn trẻ cố nín thở nhưng
mùi tanh của bùn cứ vởn vơ
trước mũi chúng, như trêu ngươi,
như thách thức sức kiên nhẫn của con
người. Ông Thổi nghèo quá
! Trong nhà chỉ vỏn vẹn chiếc
chõng tre, cái kệ sách xiêu vẹo
đầy những sách và một bàn thờ
Phật nhỏ nhưng được lau dọn sạch
sẽ nằm chính giữa căn nhà. Tất
cả đều cũ rích, bụi thời gian
đã khảm vào đó một thứ
đồi mồi có một không hai: cái
nghèo cùng tận.
Ông Thổi lật
đật nhỏm dậy vái chào thầy
Thiện Không. Bọn trẻ ùa
quanh ông nhưng thầy Thiện Không khẽ
đưa ngón tay trỏ lên
miệng, ra hiệu giữ yên lặng. Thầy
Thiện Không nắm lấy bàn tay
gầy guộc của Ông Thổi:
- Huynh sao rồi ?
- Dạ... con… À ! Việc quyên góp đúc
chuông đã hoàn mãn chưa thầy
?
- Gần xong rồi, huynh
à !
- Mô Phật !
Bọn trẻ yên
lặng. Chúng nhận thấy Ông Thổi yếu
lắm. Mùi bùn xông lên ngột ngạt
khắp nhà. Nhưng lạ chưa, Ông Thổi
và thầy Thiện Không vẫn thản nhiên
như không.
- Mùi bùn khiến con
nhớ đến bài ca Sen trắng lắm,
thầy à !
- Lâu rồi huynh chưa
được hát bài đó thì phải
?
- Cả hai thầy trò
mình chứ !
- Ừ !
Ông Thổi quay xuống
bọn trẻ:
- Các con hát bài Sen trắng
đi !
Bài ca Sen trắng
mà Ông Thổi vừa dạy bọn trẻ
cách đây vài tuần, là một trong
nhiều bài ca ông dạy kỹ lưỡng
nhất. Ông đã tạo ra khung
cảnh có một không hai cho bọn trẻ
hoà mình vào bài hát. Đó
là cho chúng thử tưởng tượng
mình đang đứng giữa đầm sen thơm ngát. Khi tiếng ca cất
lên làm xuất hiện những làn gió
mát thật lớn nhưng mượt mà thổi
bay hương sen khắp nơi. Tiếng ca
không còn ngôn ngữ, không còn hiện
hữu người hát hay người nghe.
Tiếng ca là hương thơm
của sen, là hương thơm trong trẻo mùa
xuân tinh khiết. Sen trắng vang
lên, tất cả đang mang trong mình thiên
hình vạn trạng của đất trời bỗng
phút giây quyện vào làm một…
Nghe lời ông, bọn trẻ
đứng cả dậy, chúng đưa tay lên bắt ấn chào rồi
hát cho Ông Thổi và thầy Thiện
Không nghe. Thằng Trí đứng thật
nghiêm, bắt giọng:
- “Kìa xem ...” hai ... ba ...
- Kìa xem đoá sen trắng thơm,
nghìn hào quang chiếu sáng trên bùn ...
Bài ca được
cất lên, đứa nào cũng rạo rực
trong lòng. Có cái gì
đó thiêng liêng lắm chạy ngang con tim bọn trẻ mà chúng chưa
hề được lần nào như vậy.
Bài ca như át hẳn mùi bùn,
hương đạo thấm đẫm trong từng ca
từ của Sen trắng như
bung ra ôm chặt không khí nhà Ông
Thổi.
Ông vỗ tay khen
bọn trẻ hát hay, thầy Thiện Không
vẫn luôn giữ một nụ cười
đôn hậu trên môi. Ông
Thổi chỉ bọn trẻ vào bếp lấy
mấy cái bánh lá gai mà chia nhau ăn.
Nhưng chúng ngồi xuống, lặng
thinh. Đứa nào cũng muốn
ngồi bên ông và kết thành vòng
tròn nho nhỏ như mỗi buổi chiều ở
cuối xóm. Ông Thổi nhìn sang thầy
Thiện Không:
- Thầy à ! Việc
con bàn với Thầy mấy hôm nay, Thầy
tính chưa ?
- Xong rồi huynh ơi !
Tôi định chủ nhật tới sẽ chính
thức đưa bọn trẻ này vào chùa
làm chim Oanh Vũ. À ! Còn
chuẩn bị làm lễ quy y cho mấy chú chim
này nữa chứ !
Thầy Thiện Không
và Ông Thổi cười thật to. Bọn trẻ thì nhảy cỡn lên :
- Con thích chim Oanh Vũ lắm
!
- Con cũng thích nữa !
- Vậy là dòng chảy Lam này
đã bắt đầu được liên
tục rồi đó, phải không huynh
? – Thầy Thiện Không vỗ nhè
nhẹ vào đầu bé Tâm.
Ông Thổi nhắm
mắt lại. Mộng hay thực,
sống hay chết không còn là nỗi trăn trở của ông nữa. Ông
thấy màu lam là màu dễ hoà
đồng nhưng không dễ biến tan. Bấy
lâu nay, Lam sống ẩn tàng trong lòng dân
tộc. Vượt qua mọi gian nan
thời cuộc, mọi khốn khó dòng
đời, Lam tự trở mình đứng dậy
bước vào dòng chảy của vận
mệnh dân tộc và đạo pháp.
Ông Thổi nhắm
mắt lại, một hơi thở vụt bay. Trên môi, nụ cười
còn phảng phất.