|
Chia tay với Quảng Pháp,
Duyên, Phi Yến, Phi Vân khi trăng đã dấu mình
sau hàng cao ốc bên kia đường phố. Tôi ngồi nán
lại trên băng ghế trước cửa nhà hàng vắng người,
đốt thuốc thở hơi khói dài tản mạn hòa theo cơn
gió lạ thổi về mơn man sợi tóc ở một đêm hè oi
bức như bây giờ.
Tâm trạng tôi tối nay, có lẽ đúng là tâm trạng
của một lữ khách đơn độc đang muốn rũ bỏ mọi tân
toan hệ lụy của đời sống mong lui về với chốn
thiền am. Tôi chạnh nghĩ về những chia sẻ của
Quảng Pháp trong những ngày tháng gần đây qua
bao trôi nỗi lênh đênh cũng bởi đã tận lòng cho
bằng hữu, tha nhân cũng như đã trải đời cho
người tình trong từng sát na hiện hữu để từ đó
anh mang ưu tư đi vào với thơ văn cung nhạc bằng
tiếng lòng dang dở. Tôi đưa mắt nhìn một góc của
vầng trăng khuất sau đỉnh cây từ xa lắm để nhớ
về âm thanh tựa hương khói của Phi Vân, cô em
gái có cái nhìn thật sâu về cuộc đời như kẻ đã
chứng ngộ giữa có và không, đến và đi hạn hữu
của đời người. Bờ tóc dài, gương mặt gầy khả ái
với đôi mắt đen, sâu, đã cười nói líu lo, có đôi
lúc ngừng lại che dấu chút thổn thức khi lệ lưng
tròng rồi đốt lửa, anh em đã thở từng hơi khói
dài bay theo gió đêm. Tiếng nói của Vân có khi
tươi vui như tiếng chim ca thánh thót và cũng có
lúc ngừng chậm, pha chút đắng cay khi nhắc đến
một khúc quanh sầu héo trong cuộc đời. Cái hình
ảnh nhỏ nhắn của Vân hôm nay khác hẳn cái hình
ảnh tương phản, tươi sáng, sống động trong tiếng
hát huyền hoặc trên những sân khấu lớn dưới ánh
đèn muôn sắc. Tiếng hát vời vợi đã từng dẫn đưa
người nghe với cung giai phiếm mộng bây giờ ngồi
đây giản dị như gió sớm mây chiều. Người em gái
đang nhận biết và buông bỏ những danh vọng để tự
lui về với đời sống mà Phi Vân gọi là “êm đềm”
không tranh chấp ở tuổi hoa mộng nhất… “bỗng
đâu em đến từ bi, hiền như tiếng mõ kinh di bềnh
bồng…”
Tôi đứng lên, bước đi những bước thấp cao vô
định khi hơi men còn vương sót lại trong chút ý
nghĩ rời. Bên kia là công viên với mặt nước hồ
im vắng và dường như trên cao, cây lá đang tư
tình cùng mây gió…
20/08/2008
Source: hoadam.net |