Thöa baïn,

Tôi sẽ xin rằng: "tất cả"

Nhất Hạnh

 

nếu hỏi rằng: "người muốn bao nhiêu?"

tôi sẽ xin rằng: "tất cả"

tôi tham lam hơn ngày xưa, tham lam tột độ

cả ngài, cả tôi

cả người thiên hạ

xuôi về, sáng hôm nay, trong duy nhất nhiệm màu

ôi những mảnh rời nhau, khổ đau

tách ra ngoài đại thể

đã từ lâu, ngàn vạn đời

chúng tôi tự tìm, sờ soạng

trong ngục tù trả giá an vui

sáng hôm nay em tôi trở về quỳ dưới Phật đài

mắt đầm đìa lệ

ôi những linh hồn đi tìm bến đỗ

(hình bóng của tôi xưa

phiêu lưu ngàn năm, một hôm sầu khổ

khao khát bến bờ)

hãy để yên cho em quì lâu trên điện Phật

cho lệ em thầm lặng chảy

cho lệ em mặc sức tràn trề

hãy để yên cho em quì lâu thêm nữa

đủ thì giờ cho nước mắt ráo khô

bởi vì người ơi, một sáng mai kia

tôi sẽ đến châm lửa vào túp lều nhỏ của em ven đồi

túp lều duy nhất còn lại của đời em

cho lửa cháy lên cao

cho tan hoang tất cả

cho chỗ nương tựa cuối cùng tan rã

cũng như chiếc bè tan rã giữa đại dương

để vỏ cứng hồn em, trong hỗn độn nhiệm mầu

sẽ vỡ toang, tràn trề ánh sáng

tôi sẽ gặp em, bên ánh lửa hồng cháy rực của túp lều

tôi nhìn em

và khi cầm tay em, tôi hỏi rằng: "em muốn bao nhiêu:

em sẽ cười và sẽ xin rằng

"tất cả"