Thöa baïn,

 

 

            Trong cuộc đời, vô thường là những gì đẹp và thiêng liêng nhất. Nó không cho chúng ta dừng chân để nắm bắt một vật gì- dù là tinh thần hay vật chất.

            Như ánh trăng rơi trên sân cỏ, long lánh những nụ cười. Ta có biết nơi nào là trăng thật, nơi nào trăng ào ảnh, bóng trăng. Người con Phật không lấy niềm vui đùa trên trang thơ, trên những cảm xúc chợt đi đến của tâm, im lìm, sôi động, lẳng lơ, lắng đọng. Ôm đời trẻ thơ cho ra những nụ cười hồn nhiên, vang vọng trong cuộc chơi với bao sáng tạo, vô ngôn. Cho nên, nếu đem nổi lòng của người trưởng thành để đo luờng tâm, vô tình tạo ra nhiều cơn sóng, sóng ngầm, sấm dậy truờng giang, sóng trôi giạt cuộc đời qua bao nổi đoạn trường …nhưng lại để rơi mất một mỗi một giờ bên em- bên cái tâm thuần khiết, bên nụ cười bất diệt vẫn nở sáng trên ngọn núi Linh Thứu năm xưa, bên cái hồn của đất trời…ta đã làm cho khoảng khắc mầu nhiệm tan biến trong thiên thu.

            Để nhìn thấy nhau, đừng quên từng con đường đi lối nhỏ, đừng quên buớc chân mềm mại trên mặt đất Địa Tạng, đừng quên nổi hoang vu diệu vợi của cõi lòng…Diệu hữu tức là Chân không, con đường của trở về.

 

TÓC XOẢ TỪ BI-  MT  TING  RƠI

 

Trăng rơi sân cỏ

người đi tóc bỏ

vào trong cuối ngõ

để tâm sáng tỏ

thấy rõ đuờng về

 

còn ta,

ta qua xóm nhỏ

luợm tóc nguời bỏ

tâm lìa to nhỏ

tóc thời bay đi

 

tóc là hạt bụi

bụi kết thành hoa

tóc là hạt sương

sương rơi lóng lánh

tóc là nụ cười

rơi lời chân tình

ôm trọn cuộc vòng

mặt trời chiếu toả

sương nhẹ tan rơi

 

người bỏ trần gian

quên đời thế tục

người bỏ buớc chân

quên đất dại mềm

nguời bỏ con đường

theo bước chân  vui…

ta cười xóm nhỏ

con đuờng ngày đó

hạt bụi ai mang

trần gian còn nhớ

vang vang nụ cười

 

tóc bay làn gió

cuốn bay đời phiền

nguời đi nơi đó

ta dừng chân lại

ta ngừng cuộc đời

nghe tâm ấm lại

vỡ đôi một lời

qua đời vô tận

ta thấy mặt trời

mỉm cười cánh hoa....

 

10.08.06

Một thoáng cảm xúc