Tình xuân
Ưu Đàm
Một
ngày cuối tuần, trong cái se lạnh đầu xuân, em nhìn ra cửa
sổ - khoảng không gian duy nhất để nghe hương xuân về tràn
ngập. Thật kỳ lạ, cũng không gian hẹp của bốn bức tường vắng
lặng nơi mình em ngồi, mà hôm nay mọi thứ dường như đổi khác.
Bên ngoài, vạt nắng dường như trong hơn. Mảng tường rêu trầm
mặc bên hiên nhà cũng ánh lên một màu xanh biếc, lấp loáng
dưới ánh mặt trời. Làn gió dịu nhẹ mơn man quyện theo mùi
hương nguyệt quế nhà ai nồng nàn.
Vâng, mùa xuân đang đến gần. Mỗi độ xuân về càng khiến em
nhớ lại những khắc giây đầu tiên - ngày mình có nhau - Đó là
một ngày thu tháng Tám. Nhưng với em đó là khoảnh khắc xuân
bất tận đã kết nối tâm hồn chúng mình cùng nhau với bao ước
nguyện. Vậy là mình đã có bảy mùa xuân song hành rồi, phải
không anh?

Tỉnh xuân - Ảnh: Bảo Thiên
Bảy mùa xuân, cũng là bảy mùa của thương yêu và đong đầy
hạnh phúc. Có anh, em thấy mình từng ngày được lớn lên thêm
và trưởng thành, chín chắn trong nhận thức. Có anh, em từ
một cánh chim non nớt đã không còn sợ bay, sợ đường dài và
sóng gió ngàn trùng. Có anh, em thôi không còn ngại cảm xúc
đơn độc của khoảng thời gian không có nhau ngày càng như dài
hơn bởi tính chất công việc của anh - một tình nguyện viên
luôn dành hết chí hướng đời mình cho đạo và cho đời.
Có anh, từ những ngày dài chờ trông em đã biết tự gom mình
lại giữa ngập tràn nỗi nhớ, nỗi mong và cả nỗi cô đơn miệt
mài khi em chẳng thể nhận được sự sẻ chia kịp thời những khi
“anh đang bận”, “anh phải giải quyết một số việc...” cùng
hàng trăm lý do bận việc khác của anh... mà em gọi đó là
“khoảnh khắc mùa đông”.
Có anh, em biết tự dìu mình đi qua nỗi trống vắng giữa cái
nhộn nhịp của xuân về đầy các con phố, song vẫn mình em lặng
lẽ thả bước đón mùa xuân một mình. Bởi giữa chúng ta còn vô
vàn khoảng cách của công việc, của hai môi trường sống cách
biệt.
Vâng, đã sáu mùa xuân đi qua như thế và đất trời lại đang
khoác lên chiếc áo mùa xuân thứ bảy. Song em biết mình đã có
lựa chọn đúng khi gắn kết đời mình bên anh - người không
quản ngại thời gian và sức trẻ, làm giàu thêm tri thức cho
đời.
Vì có tận mắt chứng kiến những tất bật hàng núi việc tại cơ
quan anh, em mới hiểu hơn những gánh nặng của trọng trách mà
vốn người lặng lẽ, kiệm lời như anh chẳng bao giờ chịu bộc
lộ. Để rồi, yêu anh cũng đồng với nghĩa em phải học cách nén
lại nỗi buồn, học cách lắng nghe nhiều hơn cả khi anh trầm
tư không nói, vì em biết mình đang song hành cùng một trái
tim luôn đặt ở cung trầm dưới một vẻ ngoài năng động, nhiệt
tình.
Và, chút hờn giận thoảng qua nhanh, em lại quên hết mọi cô
lẻ, hiu quạnh của riêng mình những khi cùng anh đàm luận say
mê, sôi nổi về một chí hướng. Mà nơi đó, giữa khung trời đầy
ánh sáng ấy, anh không còn hiện diện cho riêng em.

Ảnh minh họa - Ảnh: Bảo Thiên
Đây là một thực tại. Một thực tại cho em nhiều hân hoan hạnh
phúc và cũng khiến em nhiều hụt hẫng. Một thực tại cho em
nhiều thử thách và cũng giúp em sự trưởng thành.
Bởi từ đây em đã thôi buông lung mình chạy theo lệ thuộc vào
hoàn cảnh, bám víu vào nỗi buồn mà tập nhìn sâu vào nó, nhận
diện nó để chợt nhận ra: nỗi buồn cũng chỉ là hư ảo.
Vì bên em luôn có anh.
Vì bên em đã có anh. Trên con đường dài, em luôn thấy bước
chân mình nhẹ tênh trên mọi gập ghềnh chênh chao của cuộc
sống, vẫn cảm nhận được sắc mai về rộ vàng dẫu có lúc lòng
em đầy cơn giông, đầy các “khoảnh khắc mùa đông”.
Anh đã chắp cho em đôi cánh của tin yêu để vươn lên hiện tại
đầy ắp cái tôi nhỏ bé của mình, và thầm nhận ra mùa xuân
vĩnh cửu đang hiện hữu và luôn có mặt trong sâu thẳm tim em
giữa những giai đoạn u tối nhất lòng mình.
Bên anh, em như được tiếp sức mạnh nhẫn nhịn mọi nỗi đau
trải đầy cùng nghiệp báo quanh năm tràn về như thác lũ. Tất
cả là vì em có anh. Từ một tâm hồn nghèo nàn ý sống em đã
biết vươn lên, vươn xa đến với khát vọng: sự an tịnh tâm hồn.
Hãy nắm chặt tay nhau anh nhé và cho em được cùng anh làm
cánh én nhỏ mang mùa xuân qua suốt bốn mùa, thắp sáng nguồn
yêu thương và yên bình đến với mọi nẻo đời đầy u mê tăm tối.
Vì anh bao giờ cũng là nốt trầm đáng yêu nhất giữa hàng vạn
cung bậc xôn xao của cuộc sống. l
Source: giacngo