|
TÌM HIỂU
ĐỜI SỐNG AN LẠC
Hàn
Lâm NGUYỄN PHÚ THỨ
Trước đây, tôi có viết bài CHỮ AN để góp
phần mọn cho đời sống hằng ngày, có đoạn về sự bất An của
cuộc đời con người tôi, xin nhắc lại như sau :
…..
« Nhớ lại thuở còn tuổi học trò ở quê nhà, tôi
cũng phải tranh đấu với bạn bè cùng lớp từ bậc tiểu học, rồi
trung học và đại học, cứ tưởng khi ra trường đi dạy làm thầy sẽ
thoải mái và sung sướng hơn tuổi học trò đầy mơ mộng. Nhưng than
ôi! khi đến tuổi lập thân, nên người và có sự nghiệp trong tay rồi,
thì tôi cũng tiếp tục tranh đấu vì sự sống hằng ngày, mà chẳng
thực hiện được chữ An, nhớ lại cái tuổi học trò, sống với
Cha Mẹ, thì thật là sung sướng vô cùng, mỗi ngày chỉ vui chơi, rồi
đi học, về nhà thì được Cha Mẹ nuông chiều, lo cơm áo đầy đủ,
duy chỉ có cái lo học cho được điểm cao ở nhà trường và mỗi lần
có cuộc thi làm bài trúng và được chấm đậu là xong, chớ nào có
hay biết Cha Mẹ phải tranh đấu để làm ra tiền của, để nuôi dưỡng
cho mình ăn học đâu? Thành ra cuộc đời tuổi học trò thật là
An vui, mà tôi không bao giờ hay biết, mà tôi còn cứ than
Khổ mỗi khi phải lo học hành, đến ngày nghỉ cuối tuần mới được
rông chơi với bạn bè hoặc vào dịp nghỉ hè được nhà trường tổ chức
đi thăm viếng danh lam thắng cảnh quê hương mình và nhìn lên bục
giảng bài của những vị thầy, những vị giáo sư, thì tôi cũng
không An, với tuổi học trò đầy mơ ước sau này sẽ trở
thành những vị ấy, sẽ sung sướng và hảnh diện và An vui
hơn cái tuổi học trò. Thế rồi, nước chảy ngày tới, thời gian cứ
trôi qua, tôi đã thật sự thành công cái mơ ước của mình, thì tôi
lại thấy cái tuổi học trò quả thật An vui hơn, mà tôi
không chịu An hưởng cái An hiện có của mình, cho
nên cái tuổi học trò tôi vẫn mất An là thế đó. Vì thế,
tôi mới tiếc rẻ cái An của cái
tuổi học trò, vì nhứt nhứt sự sống, từ cái ăn, cái mặc đều do
Cha Mẹ lo lắng đầy đủ cả, chớ đâu phải như ngày hôm nay… »
Nay, tuổi tôi trên đường đi đến thất thập niên,
nhìn lại quảng đời đã đi qua, mới thấy cuộc đời : « Khi
còn trẻ, đứng dưới chân núi nhìn lên thấy núi cao lớn, nhưng khi
leo lên đến ngọn núi, thì thấy ngọn núi kia nhỏ bé so với Trời
cao, Biển rộng không khác sự hiểu biết khi đến tuổi đã già vậy,
cho nên tôi thấy : <Càng
học lại càng dốt>.
Bởi biển học mênh mong vô tận, nhưng sức người hiểu biết rất hạn
hẹp không thể thấu hiểu biết hết được.»
Hôm nay, tôi xin mạo muội viết tiếp bài
TÌM HIỂU ĐỜI SỐNG
AN LẠC, để góp phần mọn cho đời
sống. Như chúng ta điều biết và thấy được
:
«Loài người sanh ra do vận hành của Trời Đất
tạo thành, không khác hột kim cương, có đủ loại,
đủ cở. Vì thế, mỗi người có mỗi ý và có số mạng khác nhau, cho
nên đã làm con người thì không bao giờ giống nhau hay toàn bích
hơn người khác hết được.
Do vậy, chúng ta đừng bao giờ lẩm cẩm hay khờ
dại bắt buộc người khác giống mình hoặc chỉ biết xét lỗi người
mà quên lỗi mình, làm cho tâm mình bất an không lợi lộc cho bản
thân mình, mà nên xét lỗi mình và nên có tấm lòng thường người
như thể thương thân ».
Quả đúng vậy : Con người chúng
ta do Trời Đất tạo thành không có người nào giống người nào,
mặc dù có sanh đôi cùng Cha Mẹ chăng nữa, bởi vì, mọi người có
đời sống riêng biệt và có phúc đức tiền kiếp ông bà, cha mẹ
không giống nhau. Do vậy, có cuộc sống về tương lai cũng khác
nhau.
Nhân đây, xin trích dẫn
trang 33 và 34 trong
quyển Tử Vi & Địa Lý Thực Hành của
Nguyễn Phú Thứ :
Tại sao hai người sanh
cùng : Giờ, Ngày, Tháng, Năm và cùng Quê
Hương. Nhưng Không
Giống Nhau về Tương Lai
Sự
Nghiệp
?
Khi nói đến trường hợp hai người sanh đôi,
chỉ khác giờ, tôi nhớ lại giai thoại diễn ra dưới triều Lê,
hai người không những giống nhau như sanh đôi, mà còn
sanh cùng giờ và cùng quê hương nữa, nhưng
tương lai sự nghiệp
lại khác nhau, xin trích dẫn như sau
: Khi Lê Thái Tổ thành đại nghiệp, lên ngôi vua, trở về
quê hương đất tổ, một ông lão người cùng quê hỏi Tướng Trần
Nguyên Hãn rằng :
Tôi với bệ hạ sanh cùng : Giờ, Ngày, Tháng,
Năm và cùng Quê hương,
thế sao bệ hạ làm vua, mà tôi thì vẫn là dân?
Tướng Trần Nguyên Hãn đáp :
Đó là Phúc cả, Cung Phúc của Chúa
tôi và ông đều có Thiên Đồng tọa thủ tại Hợi.
Nhưng ngôi mộ tổ ông lại không để trúng long mạch, ngược lại
ngôi mộ tổ Chúa tôi để trúng long mạch, nên được hưởng. Bởi
giống nhau, nên tướng mạo của ông và Chúa tôi giống nhau tương tự.
Tôi nghï rằng : Số ông cũng có phần nào giống Chúa tôi chứ! Ông
làm nghề gì?
Ông lão đáp :
Tôi làm nghề nuôi Ong, hiện nuôi được 9 tổ Ong.
Tướng Trần Nguyên Hãn nói : Đó, tôi nói có sai đâu? Bệ hạ
tôi làm Chúa 9 Châu, còn ông làm chủ 9 tổ Ong, tổ
nào cũng có vua, có tướng, có quan mà.
Do vậy, chúng ta có thể kết luận rằng : <Mỗi
con người đều có cái số riêng cả, không ai tránh khỏi vận mạng
cuộc đời của mỗi người, bởi vì, có người sao giàu sang quá,
trong khi có người khác lại nghèo nàn, khổ cực>
Hơn nữa, cuộc
đời khó ai biết
được tương lai, để
chọn sự sống
được sung túc
thoải mái về vật
chất lẫn
tinh thần suốt
đời.
Nhân nhắc đến <vận mạng cuộc đời của mỗi
người >, thì chúng ta đã thấy : Con người cũng bị chi phối
các vận hành trong Trời Đất tạo nên,
dù giàu hay nghèo,
cho nên không
thoát khỏi Sanh, Lão, Bịnh, Tử.
Bởi vì, mọi người đã hiểu biết và thấy được: <Cuộc đời vô
thường và đều có số mạng hết cả>.
Vì thế :
Số Không là số
trời ban,
Không ai
tránh khỏi bước qua kiếp người.
Quả đúng vậy, Số không là số thần kỳ.
Bởi vì, là số bắt đầu tức số không dương
khi chúng ta lọt lòng để chào đời và số chấm dứt tức số
không âm khi chúng ta nhắm mắt lìa đời, không một ai tránh
khỏi của cuộc đời Có Không, Không Có này.
Hơn nữa, khi chúng ta chào đời hay khi lìa đời
cũng trắng tay, mặc dù người đó có giàu sang, danh vọng như thế
nào cũng không mang theo hết được.
Từ đó, chúng ta mới thấy được tất cả đời sống có
được hiện tại chỉ là tạm bợ kể cả bản thân, chớ không phải của
riêng của ai mãi mãi và mỗi người có số mạng cả trong thời gian
nào đó.Do vậy, nếu chúng ta tự suy nghĩ sẽ thấy và nên làm ngay
: Không bao giờ tranh đua hơn nhau một lời nói hay ích lợi vật
chất vô ích nữa, đôi khi để đưa đến sự mất lòng nhau, mà chúng
ta nên thương yêu mọi người như thể thương thân, phải biết Nhẫn
Nhục, Từ, Bi, Hỉ, Xả với mọi người và nên cho những nụ cười với
nhau để có đời sống được An Lạc.
Trái lại, nếu chúng ta cứ không từ bỏ cứ tiếp
tục: ganh ghét, hơn thua, sân hận và hỉ, nộ, ái, ố…mỗi
khi khi thấy người khác hơn mình, thì phải nói xấu người cho
bằng được để triệt hạ và đôi khi phải bỏ ăn, mất ngủ làm hại sức
khoẻ mình để suy nghĩ rồi dựng chuyện hoặc làm những điều độc ác
để làm lợi cho mình mà không nghĩ đến sự đau khổ của người khác,
để rồi sẽ mang vào thân hậu quả khó lường về sức khoẻ và tuơng
lai sau này.
Ngoài ra, chúng ta cũng đừng bàn chuyện thiên hạ
để lãnh nợ, lọt vào Bốn Cái Ngu của người xưa đã từng
nói : «Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu », mà chúng ta
nên :
Tăng ái bất
quan tâm,
Trường thân lưỡng cước
ngọa.
Chuyện thương ghét chẳng
bận lòng,
Nằm thẳng hai chân mà
an giấc.
Viết đến đây, tôi nhớ
lại các trang phụ, xen vào sau khi hết tiểu mục của các quyển
sách của tôi, xin trích dẫn trang
132 quyển Tử Vi & Địa Lý Thực Hành
như sau :
Người xưa đã nói : "Ái Nhân như kỷ"
(愛
人
如
己)
tức "Thương người như mình"
hoặc là :
"Kỷ sở bất dục vật thi ư nhơn" (己
所
不
欲
勿
施
于
人)
tức "Điều mình không muốn, chớ làm cho
người"
Riêng
tôi,
Thương người như thể thương thân, xem mọi người như họ hàng thân
tộc từ đời đời kiếp kiếp luân hồi với nhau, cho nên lúc nào cũng
tận tình trợ giúp từ vật chất đến tinh thần và cũng đừng bao giờ
làm những gì mình không thích cho mọi người, mà nên làm những gì
mình thích cho mọi người. Có vậy mới chấm dứt sự đau khổ triền
miên ở trần gian này nữa. Mong lắm thay !
Một đặc điểm khác nữa,
Người ta thường ví : Cuộc đời giống như canh
bạc, có kẻ thắng người thua. Nếu quả thật vậy, thì tâm
của mình sẽ bất an, vì chỉ lo nghĩ đến sự thắng thua mà
quên đi hưởng an lạc cuộc đời.
Do vậy, nếu muốn hưởng được cuộc đời an lạc,
thì người ta nên nhứt quyết không thèm lo nghĩ sự thắng thua của
nó là quan trọng nữa.
Hơn nữa, nếu chúng ta thực hiện được Tri túc,
tri chỉ (Biết đủ, biết thôi) hoặc
là: Tri túc tiện túc, hà thời túc - Tri nhàn tiện nhàn, hà
thời nhàn (Biết đủ thì đủ - Biết
nhàn thì nhàn)
Và xin trích dẫn bài thơ dưới đây :
Biết đủ sẽ đủ
Các bình chậu hủ đựng lủ khủ,
Biết dùng chúng nó đời sẽ đủ,
Không tranh đủ thiếu được an ngủ,
Vui sống mọi người trong hoàn vủ
thì cuộc sống sẽ được An Lạc trên trần
gian này.
Ngoài ra, chúng ta đã từng biết,
mỗi người có mỗi ý
cho nên đừng cho rằng ý tôi là tuyệt
đối, là hay hơn cả, mà nên áp dụng câu : «Le moi est
haïssable» của Blaise Pascal (1623 - 1662) đã để lại
cho đời «Cái tôi thật đáng ghét» đáng suy ngẫm vậy.
Nhân nhắc, mỗi
người có mỗi ý, có cái nhìn khác nhau
xin trích dẫn chuyện xa xưa <hai cha con mua Ngưa trở về nhà
>
(Ngựa hay
Lừa?, nhưng tôi thấy con vật nào cũng không quan trọng, tuy
nhiên, tôi thấy con Ngựa có lý hơn con Lừa, vì nó
có sức mạnh để cho hai cha con cùng cỡi và nội dung cốt chuyện
mới quan trọng)
như sau :
Chuyện kể, có hai cha con người kia đi mua
được một con Ngựa, trên đường trở về nhà người cha bảo
người con lên cỡi con Ngựa, dọc đường bị người ở bên
đường quở rằng : « Người con bất hiếu, bởi vì người con còn
tráng kiện, trong khi người cha già yếu lại đi dưới nắng nóng
bức mùa Hè ».
Người cha nghe nói có lý, nên bảo người con
xuống và nhường con Ngựa dể người cha lên cỡi. Nhưng đi
được một khoảng đường, thì bị người qua đường lại quở rằng :
« Ông già này không biết thương con, trong khi trời nắng trưa mà
để đứa con đi bộ với con Ngựa như vây ? ».
Người cha nghe vậy, cũng cho rằng có lý, cho
nên ông bảo đứa con cùng lên ngồi trên con Ngựa để cỡi về
nhà. Nhưng đi được một đổi đường, thì bị người qua đường lại quở:
«Tại sao hai cha con người này rất nặng mà bắt con Ngựa để
cỡi, không biết thương thú vật »
Người cha nghe vậy, cũng cho rằng có lý,, cho
nên ông bảo đứa con cùng ông tuột xuống, không cỡi con Ngựa
nữa, từ đó hai cha con cùng đi bộ với con Ngựa cho chắc
ăn và tin rằng lần này đi đến nhà sẽ không bị thiên hạ phê bình.
Nhưng khổ thay, cha con ông chỉ đi được một khoảng đường, thì
cũng bị phê bình : «Tại sao hai cha con ông dạy dột, không
biết dùng con Ngựa để làm phương tiện cỡi con Ngựa đi về
nhà cho khỏe, mà phải đi bộ cực nhọc ?. Bởi vì, phàm ở đời
<vật dưỡng nhân>»
.
Qua câu chuyện này, tôi nhớ lại câu
chuyện Năm Người Mù Xem Voi, vì bị mù, cho nên mỗi người
rờ Voi và cho rằng con Voi hình dáng khác nhau, nào là Voi giống
như : Cái Quạt, tấm thớt, vòi nước….
Ngoài ra,
tôi còn nhớ một người kia mới dự định cất một ngôi nhà ở bên
đường cái, thiên hạ đi ngang qua, bảo nên cất quay về hướng này,
người thì bảo hướng khác, phải làm cửa chánh và các cửa sổ như
thế nào? để sau này làm ăn được sung túc, hạnh phúc, giàu có….
Nhưng nếu Ông Bà chủ nhà cứ theo ý của mọi
người, thì tôi tin rằng việc cất nhà sẽ không bao giờ thực hiện
được một căn nhà.
Do vậy, chúng ta muốn
hiểu biết tường tận một vấn đề gì cần phải là người trong cuộc
hay chúng ta đã từng thực hành rồi, thì mới có một kết luận
chánh xác, chớ nên tin tưởng
qua sách báo hay lời nói của người trọn vẹn, để
đánh giá vội vàng hư thực của mọi vấn đề, để rồi đưa đến sự thật
hiểu lầm đáng tiếc sau này.
Nhân đây, xin kính chúc mọi nhà được An Vui và thân tâm
An Lạc.
Hàn Lâm NGUYỄN PHÚ THỨ
Mùa Vu Lan Báo Hiếu
2008
|