Tiếng đàn của vị tu sĩ
Lam
Khê
Thầy Minh
Ký là một người lập dị khác đời. Mọi người đều nói về thầy như
vậy, dù chẳng ai biết nhiều về thầy. Hai năm trước khi Hoà
Thượng Viện Chủ về tịnh tu và cho tu bổ lại ngôi Bảo Điện trên
núi, thì thầy cũng tìm đến xin tá túc trong hang đá ngay dưới
chân núi.
Thầy sống
đời ẩn dật lặng lẽ giữa chốn non xanh nước biếc, quanh năm chỉ
áo vải nâu sòng, đầu trần chân đất. Và hầu như không giao thiệp
tiếp xúc với ai, nên chẳng mấy ai quan tâm đến sự có mặt của
thầy ở đây. Hằng ngày thầy giam mình trong ngôi thạch thất, mọi
người qua lại chỉ nghe tiếng gõ mõ tụng kinh. Có khi thầy ra bên
ngoài ngồi tham thiền nhập định trên mấy ghềnh đá cheo leo bên
sườn núi. Thỉnh thoảng thầy cũng lên chùa phụ làm những công
việc lặt vặt như bửa củi, trồng cây, hái thuốc….và ở lại dùng
ngọ với các chú Tiểu. Đôi khi Thầy cũng có công việc phải đi đây
đó vài ngày, hoặc ra ngoài Thị Trấn cách vài cây số. Khi về thì
quãy đầy tay nãi nào là gạo muối lương khô…
Xung quanh
ngôi thạch thất, thầy có trồng dăm loài hoa kiểng, ít cây ổi mận,
đu đủ…. Ngày tháng trôi qua, cây trái đã trở nên xum xuê tươi
mát, những chậu hoa cũng lấm tấm điểm một vài bông đỏ vàng rực
rỡ. Mấy chú tiểu đi qua cứ tấm tắc khen. Thế là Thầy gọi vào hái
trái cây xuống cho. Khi mấy chú ngỏ ý muốn gởi tiền cho Thầy
uống trà, thì Thầy khoát tay nói:_ Mấy chú cứ tự nhiên… thầy
trồng cây trái cho vui, chứ đâu phải thiếu thốn hay cần bạc tiền
gì!
Nghe nói
Thầy là người Thành Phố, từng là sinh viên một trường Đại Học
Kinh Tế có tiếng. Đẹp trai, con nhà giàu học giỏi….không hiểu
sao tự dưng lại từ bỏ tất cả để sống khắc khổ tu hành, an bần
lạc đạo. Và cũng nghe đâu hồi trước Thầy thường thích sống đời
nghệ sĩ lang bạt kỳ hồ, không chịu sự câu thúc bó buộc. Tuy vậy
từ ngày về núi, Thầy chỉ chuyên tu mà không màng đến những
chuyện thị phi nhân ngã bên ngoài.
Nhưng rồi
…một hôm Thầy bất ngờ đem về một cây đàn tranh treo trước cửa
Tịnh Thất. Mấy chú Tiểu đi ngang qua tò mò xúm lại xem, Thầy bèn
lấy đàn xuống gảy cho nghe. Có chú thích quá xin theo học đàn
thì thầy chỉ cười. Chuyện đến tai Hoà Thượng, người gọi Thầy lên
bảo:_ Thầy là người tu hành sao lại còn chơi đàn…nhất là ở chốn
núi non yên tịnh này, quả là điều không thích hợp chút nào.
Bạch Hoà
Thượng… con đem cây đàn về với mục đích là tạo nhân duyên để
hướng dẫn các em nhỏ đến chùa. Dân ở đây dù lam lũ, nhưng đôi
khi rảnh rỗi họ cũng muốn đến chùa nghe kinh cho thư thả tâm hồn.
Con thiết nghĩ…mình mượn tiếng đàn để dạo lên những bài nhạc đạo,
những câu niệm Phật cũng là giúp mọi người thông hiểu giáo lý
Phật Pháp, xây dựng cho họ một đời sống tâm linh tốt đẹp, đó
cũng là một phương cách hoá duyên.
Trước
những lập luận nghe có vẻ hợp lý của Thầy, Hoà Thượng chỉ nói:
Thầy có ý như vậy cũng được, phương tiện hoá sanh thì có nhiều,
cũng chẳng thể câu thúc vào một việc gì. Duy có điều không nên
cho mấy chú Tiểu sa đà theo học đàn hát. Hơn nữa thầy cũng đừng
quá chủ quan, nếu chuyển hoá đời không khéo thì sẽ bị đời chuyển
lại đó.
Thế là
hằng đêm đám trẻ con quanh vùng tụ tập lại quanh tịnh thất để
nghe thầy nói đạo, giảng pháp. Rồi thầy gảy đàn, dạy cho chúng
hát và niệm Phật theo tiếng đàn. Chúng thuộc nhanh các bài nhạc
đạo, yêu thích câu niệm Phật qua tiếng đàn lảnh lót nhịp nhàng.
Lâu ngày tiếng đàn và phong cách sống cởi mở của Thầy lan xa đến
cả xóm chợ. Thỉnh thoảng nhiều thanh niên thanh nữ trong Thị
Trấn rủ nhau đến để cùng thầy đàn hát nói chuyện. Ngôi Thạch
thất im vắng bỗng trở nên sinh động vui tươi giữa những câu
chuyện đời đạo thân tình ý vị.
Bạch Hoà
Thượng! Người cho gọi con lên có gì dạy ạ?
Vẻ mặt Hoà
Thượng trông nghiêm nghị khác thường, nhưng người chỉ từ tốn
nói: Có Bà Tư đây muốn nói chuyện với Thầy.
Bà Tư -
chủ hãng nước đá ngoài Thị Trấn - Một Phật tử thuần thành vẫn
hay lui tới cúng dường chùa. Thầy Minh Ký chỉ biết vậy thôi chứ
chưa từng nói chuyện tiếp xúc với Bà. Thầy ngồi nghe Bà nói
chuyện… tưởng chừng như câu chuyện về một ai khác. Nó giống như
một pho tiểu thuyết mà hồi xưa Thầy đã từng đọc qua đâu đó. Cô
Trâm- con gái rượu của Bà được coi là hoa khôi ở vùng này. Thời
gian gần đây có nhiều người thuộc hạng danh vọng giàu sang đến
dạm hỏi. Nhưng cô Trâm một mực cự tuyệt hết thảy. Gia đình bắt
ép. Thế là cô bỗng phát bịnh không chịu ăn uống thuốc thang gì
cả. Tra gạn mãi, Cô mới thú nhận. Gần một năm nay cô cùng chúng
bạn đến Tịnh thất của thầy để học đàn hát theo các em nhỏ. Cô
thích hát, mê mẩn trong những cung bậc du dương trầm ấm. Tiếng
đàn trong những đêm trăng huyền ảo, đã thổi vào tâm hồn Cô biết
bao mộng tưởng xuân thì. Cô yêu trăng, yêu đàn và mến mộ luôn
người đánh đàn. Sự thương kính tưởng chừng như trong sáng ấy đã
dần dần đổi màu…khi trái tim Cô bắt đầu tấu lên những tình khúc
lạc điệu. Cô yêu dáng vẻ phong sương, yêu cả nụ cười hiền từ mà
đạo mạo của thầy. Cô biết như thế là tội lỗi. Thầy là người tu
hành. Thầy cũng chẳng có tư ý gì với cô. Thầy chỉ đàn cho mọi
người hát. Những lời hát mang ý nghĩa thanh cao, chứa đựng bao
điều hay, bao lý tưởng đẹp trong cuộc sống. Vậy mà từng đêm…từng
đêm… lòng Cô cứ ray rứt khổ đau trong nỗi niềm đơn phương lặng
lẽ. Cô thầm trách người, rồi lại trách trời cao dun rũi. Nếu như
không thoát khỏi lưới tình, thì sao lại buộc Cô vào chốn thâm
nghiêm này.
Bà Tư thở
dài: Cả tuần nay nó không chịu ăn uống gì, cứ vật vã khóc lóc.
Lại còn đòi tự tử nữa. Chính tiếng đàn của thầy đã làm hại nó.
Dù mục đích của thầy có tốt đẹp như thế nào, nhưng hậu quả thì
gia đình Tôi phải chịu. Chuyện đã như thế này thì Thầy không thể
không có trách nhiệm.
Hôm sau
Thầy Minh Ký xuống núi tìm đến nhà thăm cô gái đang lâm bịnh.
Không hiểu Thầy đã nói những gì với Cô, nhưng được một lúc sau
thì thầy trở về đập gãy cây đàn… thu xếp hành lý rồi từ giả núi
rừng ra đi biền biệt.
Cuối năm,
Cô Trâm đi lấy chồng. Chồng Cô là một Kỹ sư địa chất đang làm
việc trong Thị trấn. Mọi người rồi cũng quên đi câu chuyện một
thời đó. Nhưng Cô gái ngày xưa thì dường như không quên được.
Nhiều năm sau này, Cô vẫn thường hay dắt đứa con nhỏ của mình
lên núi, vào tận nơi hang đá… nhện giăng bụi bám để tìm lại chút
dư âm cũ. Cây đàn bị đập vỡ nằm lăn lóc trong góc xó chẳng ai
buồn đụng đến. Cảnh vật đìu hiu cũng khiến lòng người ai cảm
bâng khuâng. Không ai biết được vị Thầy của ngôi thạch thất này
đã đi đâu và làm gì? Có người bảo Thầy trở về tu trên Thành Phố.
Cũng có người nói gặp thầy ở một ngọn núi xa tít tận cùng Đất
Nước. Dù gì thì Thầy cũng đã dứt tình ra đi, để cho người ở lại
tìm quên trong hạnh phúc của đời mình. Cô vẫn còn nhớ như in
những lời Thầy đã nói: “Tôi vì không muốn buộc ràng trong đường
tình lụy mà từ bỏ gia đình, sự nghiệp để được sống đời tự tại
giải thoát. Còn Cô thì có biết bao nhiêu mộng đẹp đang chờ đón
phía trước… mà chắc chắn là Tôi sẽ không mang lại cho Cô những
hạnh phúc đó được. Chúng ta là hai ranh giới không thể cùng hoà
hợp trong một ngôi nhà Thế Gian. Có chăng là cùng hướng đến một
thứ tình cảm cao thượng tốt đẹp để còn giữ cho nhau niềm thương
kính như sơ. Cô hãy vì bản thân vì gia đình… mà sống xứng đáng
với những gì mình đang có, đừng quá mơ mộng viễn vông. Chuyện
tình cảm không thể gượng ép van xin và hạnh phúc không thể có
khi mà hai trái tim không đồng điệu. Hơn nữa tôi vì lý tưởng, vì
mục đích cao cả nên không bao giờ từ bỏ con đường mà mình đã
chọn….”
Núi rừng
đã bao mùa thay lá, cảnh cũ rêu phong càng in đậm vẻ tang thương
biến đổi. Dù tiếng đàn không còn, người khởi xướng đã như chim
trời cá nước; nhưng thỉnh thoảng vào những đêm trăng rằm…đám trẻ
con vẫn quay quần bên chân núi cùng hát vang những câu hát, câu
niệm Phật ngày xưa mà Thầy đã dạy. Hạt giống lành Thầy gieo
trồng nay đang vươn mầm trổ nhụy. Có biết bao niềm tin được thắp
sáng lên kể từ khi thầy rời bỏ ra đi.
Khi nghe
tiếng hát vọng lên từ vùng ký ức xa xôi, người thiếu phụ chợt
thấy lòng nhẹ khuây trong nỗi niềm sám hối chân thành. Tiếng hát
từ lâu đã giúp cô cảm nhận ra một điều: -Hạnh phúc và khổ đau
luôn đan xen như hình với bóng… để muôn đời trói buộc kiếp sống
nhân sinh. Chỉ có người liễu ngộ được đạo lý chơn thường thì mới
trở nên bất biến ngay trong vòng cương toả của thế gian.
Source: phatgiaovnn.com
|