|
Lá Thư Huynh Trưởng 8. THỬ
SUY NGHĨ VỀ MỘT HƯỚNG SINH HOẠT THÍCH HỢP CHO GIA ĐÌNH
PHẬT TỬ VIỆT Trần
Kiêm Đoàn Thư
gởi các em: Đoàn
sinh Gia Đình Phật Tử Việt Các
em thân mến,
Đã lâu, chúng ta không còn tiếp tục chia sẻ và thảo
luận về những đề tài liên quan đến sinh hoạt tuổi trẻ
và GĐPT Việt
Sau
bảy tuần lễ đi bằng Honda, xe nhà, taxi, tàu bay, tàu lửa,
tàu thủy… và đi bộ từ vùng đất mũi Cà Mâu ra tới
miền non xanh nước biếc Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh, anh càng
thấy được thiên nhiên hoa gấm và sự chuyển mình của đất
nước một cách thực tiễn hơn.
Đồng thời, anh cũng có nhiều cơ hội tham dự và tận
mắt nhìn thấy được sinh hoạt Phật giáo và hiện trạng
của Gia Đình Phật Tử Việt Mặc
dầu sự phát triển và biểu hiện chưa đồng đều và đồng
bộ giữa ba miền Bắc, Trung, Nam; nhưng ảnh hưởng Phật
giáo qua lễ nghi và cung cách được thể hiện rõ nét trong đời
sống tâm linh của đại chúng từ thành thị đến nông thôn.
Người ở xa trở về trong mùa Phật Đản, cứ tưởng
không khí đón mừng Phật Đản chỉ nhen lên trong những vùng
quanh Huế. Nhưng rõ ràng
là hình ảnh Phật Đản nhẹ nhàng và an lạc nở rộ, hay hé
nở từ Riêng
đối với sinh hoạt của GĐPT Việt Nam tại quê nhà, trong
vòng 40 năm qua, nếp sinh hoạt truyền thống vẫn không có gì
thay đổi nhiều. Anh đã
có dịp đến thăm, lễ Phật, và cùng tham dự sinh hoạt với
các em trong nhiều đơn vị GĐPT ở Vâng,
các em, ráng giữ cho chúng ta hình ảnh ấy.
Bản chất có sẵn của GĐPT giữa cuộc đời không bị
thô nhiễm như hoa sen giữa ao hồ.
Thế nhưng trước sức công phá dập vùi của gió chướng,
của ảnh hưởng ngoại cảnh, của môi trường sống… sẽ
làm cho hoa sen bị ảnh hưởng biến chất.
Tùy theo sức sống bên trong và tác động bên ngoài,
những đóa sen tinh khiết ấy sẽ nở thành đại đóa thơm
tho hay co ro cằn cỗi phong trần. GĐPT
chúng ta giữa cuộc đời cũng có thể ví von bằng hình tượng
của hoa sen như thế các em ạ.
Khi thế giới xung quanh, đất nước, xã hội và hoàn
cảnh sống thay đổi, chúng ta không chạy theo đuôi; nhưng
phải tự điều chỉnh và cải thiện để sống còn mà không
sống mòn. Khi
anh có dịp đi từ -
Sự chuyển mình theo hướng toàn cầu hóa:
Theo dõi lượng thông tin trên báo chí và các trang
website độc lập từ trong nước cũng như ngoài nước, người
ta thấy rõ là Việt Nam đang bung ra khỏi vỏ ốc của một
vị trí ưu thế nhưng chỉ có giá trị trang trí và văn bản
như “cửa ngõ chiến lược vùng Đông Nam châu Á” để đi
vào thực tế. Thực tế
hôm nay là Việt -
Kinh tế thị trường: Bên cạnh lượng sản phẩm vật thể
và phi vật thể xuất nhập khẩu đang luân lưu trao đổi
trên thị trường, cái não trạng kinh tế thị trường
(marketing mentality) – cách nhìn, cách nghĩ và cách trao đổi
trong mối quan hệ song phương: Mua/bán, nói/nghe, trao/nhận,
qua/lại, cho/nhận… – đang được thể hiện thường xuyên
và rộng khắp trong quan hệ chính trị, xã hội, văn hóa, kinh
tế hàng ngày. -
Nếp sống tâm linh: Trở
thành một nhu cầu tất yếu khi các yêu cầu cơ bản của đời
sống vật chất đã tạm ổn định hay thỏa mãn.
Hiện tượng cúng tế rầm rộ, làm đám chay, trai đàn
giải oan, lễ hội chiêm bái, thờ phụng thần linh, đốt
vàng mã… đang diễn ra một cách khá phổ biến khắp nước.
Hiện tượng thể hiện niềm tin tâm linh nầy đang mang
theo cả hai mặt mạnh và yếu, sáng và tối của nó. Nếu
vắng bóng những hình thức tôn giáo có tín lý và tổ chức
nghiêm túc, nếp sống tâm linh sẽ chuyển biến thành hình
thức mê tín dị đoan tiêu cực.
Hậu quả của sự mê tín, phiếm thần là làm nghèo
nàn, trì trệ nếp sống tinh thần lành mạnh và văn hóa
truyền thừa phong phú của dân tộc.
Ngược lại, khi đời sống tâm linh có cơ sở tín lý
và thực hành có tổ chức và quy cũ, nó sẽ làm giàu đẹp
thêm cho sức mạnh tinh thần của người dân. Các
em thân mến, Trước
sự chuyển biến chung của xã hội rộng lớn, riêng hệ
thống GĐPT chúng ta đã chuyển biến như thế nào?
Thông
thường, nếu chuyển biến quá nhanh để vượt lên hay bắt
kịp mạch sống chung, chúng ta vừa có cơ may là hiện đại
hóa được tổ chức của mình. Nhưng đồng thời, cũng rất
có thể bị chệch hướng hay lạc đường vì thiếu một
bản đồ cập nhật có ghi tên những con đường mới mở.
Trái lại, nếu không có sự biến chuyển thích nghi thì
chúng ta sẽ rất dễ đi đến tình trạng bị lỗi thời, lão
hóa, tụt hậu. GĐPT
chúng ta đang ở đâu giữa hai tình huống có vẻ như cực đoan
nói trên? Theo
sự quan sát, tìm hiểu, phân tích và thỉnh ý với một số
quý Thầy, Sư Cô và một số các anh chị huynh trưởng và đoàn
sinh GĐPT VN các cấp, anh có một vài nhận định sơ khởi như
sau: -
Tổ chức và sinh hoạt GĐPT
hiện nay tại quê nhà không tách rời tình hình sinh hoạt
chung của các khuynh hướng đạo Phật (anh cố ý tránh nhắc
đến khái niệm Giáo Hội) trong nội bộ.
Nghĩa là “Thầy nào, trò nấy”.
Nói rõ hơn là hầu hết các em đoàn sinh và phần đông
các anh chị huynh trưởng đang sinh hoạt trong một ngôi chùa
nào đó đều nhất tâm theo Thầy của mình.
Thầy, thường là vị trụ trì của chùa và đồng
thời cũng là thầy cố vấn giáo hạnh cho GĐPT nơi đó. -
Hình thức sinh hoạt nói
chung là tiếp tục duy trì nếp sinh hoạt cũ, chú trọng trên
bốn mặt chủ yếu là: Phật pháp tu học, hoạt động thanh
niên, văn nghệ thể thao, từ thiện xã hội.
Đây rõ ràng là một cái khung sinh hoạt cơ bản cho
lớp Phật tử tuổi trẻ. Trong
cái khung cổ điển nầy, không sinh hoạt tuổi trẻ Phật tử
không lo bị chệch hướng, lạc đường nhưng rất dễ bị
lão hóa, cứng nhắc, thiếu sự khai phóng và hết hấp dẫn,
níu kéo tuổi trẻ. Được
tiếp cận nhiều đơn vị GĐPT trong nhiều khung cảnh thành
thị và thôn quê khác nhau, anh rất xúc động trước cung
cách lễ độ, nhu hòa, ngoan đạo của các em.
Nhưng đồng thời, nỗi ưu tư trong anh cũng dấy lên khi
cảm nhận khuynh hướng già nua trong khung trời tuổi trẻ.
So với nếp sinh hoạt thanh niên cởi mở, sáng tạo, độc
lập và hồn nhiên của tuổi trẻ Âu, Mỹ trong các sinh hoạt
đoàn thể trẻ như Hướng Đạo (Boy scouts, Girl scouts); YMCA
(Young Men’s Christian Association – Thanh Niên Tin Lành);
UNYA (United Nations Youth Associations – Tuổi Trẻ
Liên Hiệp Quốc)… thì nếp sinh hoạt của GĐPTVN chúng ta đang
đứng sững lại ở ngã ba đường của “sinh hoạt tu học”
hơn là hoạt động thanh niên. -
Những cái bóng nặng nề của thế hệ đàn anh vẫn còn là
những di lụy, những ám ảnh, những ngăn trở trên đường
bay của tuổi trẻ. Được
tiếp xúc riêng với một số anh chị Huynh Trưởng, anh hiểu
được rằng, mỗi đơn vị GĐPT có riêng những nỗi khó khăn
và thuận lợi. Tuy nhiên,
có một sự phàn nàn tỏ ý quan ngại khá tiêu biểu cho hướng
tiến của GĐPT trong bao năm qua và đang kéo dài đến hiện
tại. Đấy là thực
trạng về một số anh chị Huynh Trưởng ở cấp lãnh đạo
cao hơn là đơn vị GĐPT đã áp đặt ảnh hưởng, khuynh hướng,
danh chức, sức mạnh của cá nhân mình lên sinh hoạt chung
của tập thể GĐPT, bất chấp hậu quả pháp lý và tâm lý
tác động tai hại cho tổ chức chung như thế nào.
Anh
còn nhớ trong thời Phật giáo tranh đấu 1963 – 1966 ở Huế,
khi anh còn là liên đoàn trưởng của GĐPT Liễu Hạ, một
lần bị rượt đuổi và ăn lựu đạn cay gần chùa Từ Đàm,
phải chạy qua núp ở chùa Châu Lâm.
Ôn Châu Lâm (bổn sư đã ban pháp danh Nguyên Thọ cho anh)
cho uống ly trà nóng và dặn dò: “Con phải biết tách bạch
huynh trưởng Nguyên Thọ ra khỏi sinh viên Trần Kiêm Đoàn đa
nghe!” Thuở ấy, anh chỉ ngoan ngoãn thưa: “Dạ, bạch ôn,
con nghe lời ôn”; nhưng chưa hiểu hết.
Mãi hơn 40 năm sau, khi đã qua nhiều cơn gió bụi của
lịch sử, mới thấm thía lời dạy về sự rạch ròi cần
thiết giữa đời sống tâm linh và nhân sinh; giữa thế
quyền và giáo quyền; giữa tạm thời và xa thẳm; giữa
giới hạn và vô cùng. Đầu
tháng 5 – 2007, trong dịp anh được mời thuyết trình về đề
tài “Ảnh hưởng Phật giáo trong đời sống tâm linh của
giới trí thức Mỹ” tại trung tâm văn hóa Phật giáo Liễu
Quán tại Huế, có một đạo hữu đến hỏi: “Tôi có đọc
cả bảy Lá Thư Huynh Trưởng của anh đăng trên Văn Hóa
Phật Giáo. Lá thư cuối
cùng anh có hứa hẹn là sẽ viết và đề nghị một cách
sinh hoạt tương đối hợp lý cho GĐPT trong hoàn cảnh mới.
Nhưng sau đó, anh không viết nữa.
Tôi rất thông cảm là anh cũng bị ‘bí’ như chúng
tôi ở đây thôi…” Lúc đó anh chỉ cười mà không nói gì,
nhưng thật lòng muốn nói: “Dạ, bí thì cũng chưa bí mà
thông thì cũng chưa thông. Nhưng
tôi cần tìm hiểu và suy nghĩ thêm, trước khi đóng góp vài
ba ý kiến nhỏ với tuổi trẻ Phật tử Việt Hôm
nay, anh muốn hâm nóng lại không khí trao đổi chân tình và
thẳng thắn giữa anh em chúng ta trong chiều hướng bàn về
con đường trước mặt của GĐPT.
Và thư nầy mới chỉ là một bó củi ướt vừa được
phơi khô trở lại để đun vào bếp tư duy.
Anh chị em chúng ta sẽ quây quần quanh bếp lửa Nhà Lam
để nói cho nhau nghe như những đêm lửa trại họp bạn, đón
Phật Đản, Vu Lan… vẫn còn cháy mãi bập bùng trong ký ức.
Mong đón nhận ý kiến của tất cả. Vì
mỗi thư viết từ bên nầy biển chỉ giới hạn dưới 2000
chữ, nên anh tạm dừng đây. Hẹn
các em thư sau. Thân
chúc các em tròn đầy pháp lạc. Nguyên
Thọ Trần Kiêm Đoàn email: Doantran@sbcglobal.net
|