Trong ánh nắng xuyên qua cửa,
tôi chợt nhìn thấy bụi nắng,
lung linh, lảng vảng. Trong tâm tôi cũng
bắt chợt nhìn thấy hình em như
một thánh tích còn lưu lại,
mời gọi. Đã bao lần tôi
đến viếng nơi đó, chỗ em
ở cứ ngỡ rằng đã
xa xưa hay vời vợi đâu
đâu. Cho nên, cũng có lúc
tôi cho rằng nơi đó không
còn một bóng người lai vãng.
Cố tìm thánh tích ở ngoài,
bới mòn, lục lọi như là
tìm đến chốn lạnh lùng hoang
vắng. Phải chăng em là sự tỉnh
lặng hay là sự rã rời, tan
nát của mọi tưởng tượng
và niềm vui là nơi chốn
đó.
THÁNH TÍCH
ĐẦY BỤI NẮNG
Rằng
xưa em ở nơi nầy
nên
tôi tìm đến bới mòn
dấu xưa
vết
chân không dấu lưu tình
làm
sao tôi biết hình hài nơi
đâu?
Gặp
nhau nên chút ân tình
dù
cho gió thổi đưa về cố
hương
từ
khi em bỏ ra đi
vành
trăng đơn chiếc lửng lơ
giữa trời
Con
đường ngày đó em đi
bóng
người thưa thớt, quạnh hiu
nỗi lòng
chợt
nghe gió thoảng qua cây
lá
rừng xào xạc réo từng
nhớ thương
Bóng
em hoang dã mịt mù
bởi
cơn trống vắng tự thân trở
về
trần
gian giờ mãi an vui
bóng
em linh ảo, tượng hình trong tôi.
27.11.2000