Thu
đến - đúng với qui luật của đất trời vốn luân hồi thường
chuyển. Bánh xe thời gian chở cuộc sống đi qua rồi cũng đến
tháng bảy. Sang thu, khí trời dịu mát, mọi vật dường như
chuyển màu. Cây xanh lá sau mùa hè chói chang, đoá cúc tần
vàng rộ sau cái nóng oi ả, con nước lại đầy và trong xanh...
tất cả những màu sắc ấy hoà thành một màu lam của bầu trời -
của lòng người.
Tháng
bảy với nhân gian là mùa đoàn tụ "Ngưu Lang - Chức Nữ".
Tháng bảy với con người Quảng Trị là mùa "cò về". Còn với
những người con Phật, tháng bảy là mùa báo hiếu.
Lúa ngoài đồng đã khéo chín thoảng đưa mùi sữa thơm ta lại
nhớ đến những ngày thơ dại được ấp ủ trong vòng tay mẹ và
tận hưởng dòng sữa ngọt lành để mỗi ngày khôn lớn. Gió thu
về miên man bao kỉ niệm người cha, về cánh quạt mo ngày hè
đã ru con vào giấc ngủ. Ai lại chẳng nao lòng khi một mình
hoài niệm về thuở ngày xưa. Ở đó có cánh võng và những lời
ru ầu ơ, có bát canh rêu ngọt ngào như tình mẹ. Ôi tháng bảy
nào có của riêng ai mà sao cứ khư khư giữ kín không nói nên
lời. Tháng bảy có gì mà chứa chất nỗi niềm nhiều đến thế?
Thôi cứ để tháng bảy ở trong lòng mọi người tự chín và kết
thành hương hoa dâng mùa báo hiếu.
Hỡi
mọi người, tháng bảy đến rồi đấy!
Ai còn cha mẹ thì lấy sự phụng dưỡng làm đức hạnh, lấy hiếu
thảo làm niềm vui mà sống! Ai thiếu may mắn mất cha, mẹ thì
hãy thắp nén hương thơm nhớ người quá cố.
Hãy nhận từ tháng bảy một đoá hoa hồng và một chiếc nơ xanh
cài lên áo để biết rằng ta thật hạnh phúc bởi còn cha mẹ.
Với ai không may mắn thì hãy để tháng bảy đơm lên một đoá
hoa trắng trung trinh làm lời an ủi.
Để rồi giữa cái không gian dường như nhuốm màu lam ấy đã mọc
lên những đoá hoa hồng, hoa trắng. Nhưng hãy nhìn kĩ mà xem.
Ôi! Cả trời hoa là hoa. Hoa của lòng người hiếu hạnh đang
cùng nhau đua nở.
Tháng
bảy - mùa vu lan gọi người hãy tĩnh tâm nguyện cầu muôn nơi
an lạc. Cầu cho thế gian thanh tịnh, cầu cho tất cả các chốn
địa ngục mau mau được siêu thanh thanh tịnh độ.
Một giọt nắng khẽ rơi vào tháng bảy thắp sáng lên những tâm
từ!