|
THA THỨ
Tác giả: Hoài
Niệm
Thử một
lần trượng phu
Một giai thoại kể rằng, chú tiểu nọ có tật xấu hay ăn cắp vặt và
lúc nào cũng cãi chối. Nhiều lần các huynh đệ trình báo cho sư
phụ biết nhưng không thấy sư phụ nói năng gì cả. Một hôm bắt gặp
quả tang, các sư huynh đệ liền áp giải chú đến trước sư phụ và
đều cùng quỳ xuống thưa: "Nếu sư phụ không đuổi sư em này đi thì
chúng con sẽ bỏ đi hết". Nhìn qua một lượt thấy nét nặt người
nào cũng rất căng thẳng vì ấm ức còn riêng sư em thì rơm rớm
nước mắt vì lo sợ, vị sư phụ liền ôn tồn nói: "Ta thấy các con
đã đủ khôn lớn để chọn lựa việc phải trái nên các con muốn đi
đâu thì đi, ta không ngăn cản vì không phải bận tâm nữa. Riêng
sư em này còn nhỏ dại quá, chưa biết tội phước là gì nên phải
cần ở lại với ta". Khi ấy chú tiểu bật khóc nức nở và các huynh
đệ kia ai nấy cũng đồng cảm kích trước tấm lòng vị tha cao cả
của sư phụ. Các huynh đệ đó đã hiểu ra rằng nếu có người phạm
lỗi là đón nhận bản án bị đuổi đi ngay lập tức thì chắc chắn
trong tương lai sẽ khó có ai được ở lại để tu tập bền lâu với sư
phụ vì ai mà không có những giây phút lỗi lầm. Về sau, chú tiểu
kia trở thành một thiền sư lỗi lạc và danh tiếng.
Sống mà chỉ biết dựa vào những nguyên tắc cứng nhắc thì làm sao
điều phục được con người, vì nguyên tắc vốn cố định còn bản chất
con người thì muôn hình vạn trạng và liên tục đổi thay.
Phải có một nhận thức thấu đáo và nội lực vững vàng thì ta mới
làm được cái quyết định sấm sét như vị sư phụ đó. Ông đã không
ngại người đời hiểu lầm ,chê trách cũng không sợ các môn đồ bất
mãn bỏ đi. Ông thà chịu mất lòng người khác chứ không chịu làm
trái với đạo lý từ bi mà ông đang sống và giảng dậy cho môn đồ.
Mà cũng không phải vì đạo lý hay nguyên tắc nữa, đó chính là
tình thương vô điều kiện của một người đã vuợt thoát ra ngoài sự
khống chế và trói buộc của phiền não.
Ta có làm được như vị sư phụ đó không? Chỉ cần một nhận thức
đứng đắn về nguyên nhân sâu xa của kẻ gây ra lỗi lầm, có một
trái tim đủ lớn để chứa đựng thì tha thứ sẽ không còn là sự thực
tập khó khăn nữa vì bản chất của nó tùy thuộc rất ít vào đối
tương. Biết đâu nhờ vào lòng vị tha của ta mà kẻ kia tỉnh ngộ và
thay đổi cuộc đời, đó chẳng phải là việc làm cao cả của một bậc
trượng phu sao?
Lỗi lầm này của ai?
Đời sống với khuynh hướng hưởng thụ đã khiến cho ta không có
nhiều cơ hội để nuôi dưỡng và bảo vệ những đức tính quý báu
trong tâm hồn, thậm chí ta còn liều lĩnh chấp nhận chịu hư hao
những hạt giống tốt đẹp ấy để đổi lấy những thỏa mãn, tiện nghi.
Khi đời sống tinh thần trở nên yếu kém thì chắc chắn ta sẽ gây
ra ít nhiều những vụng về trong cách hành xử với người chung
quanh hay lỡ chân trượt vào cạm bẫy.
Lúc đầu ta hay có thói quen đổ thừa cho hoàn cảnh, trách đời
trách người nhưng khi tâm tư lắng đọng ta mới thấy rõ chính nhận
thức sai lầm và nội lực yếu đuối của ta mới là nguyên nhân gốc
rễ gây ra tất cả những vụng về, lầm lỡ đó.
Vừa mặc cảm ăn năn, vừa hốt hoảng lo sợ, tâm tư vốn sa sút giớ
lại càng sa sút hơn. Nếu không có cánh tay hết lòng nâng đỡ của
người thương yêu đưa tới, mà còn phải chịu thêm áp lực của những
người chưa hiểu, chưa cảm thông thì có thể ta sẽ lún sâu vào
vũng lầy lầm lỗi hay sẽ chọn giải pháp tồi tệ nhất để mong tìm
một lối thoát thân.
Tôi được nghe kể về một em sinh viên vì không được toại ý về kết
quả điểm thi, cho rằng các thầy cô đã cố tình chèn ép mình nên
đã đối xử rất hung bạo với Ban Giám Hiệu nhà trường. Sự việc
đáng tiếc này đã gây xáo trộn rất lớn trong dư luận. Thầy cô và
bạn bè gần như tẩy chay em, gia đình đã trách giận và không muốn
nhìn mặt em, những người chung quanh đã không tiếc lời cay đắng
buộc tội và háo hức muốn trừng phạt em với một bản án tù xứng
đáng. Kết quả là vài tuần sau đó, em đã lâm vào khủng hoảng trầm
trọng và trở thành bệnh nhân tâm thần cho đến nay.
Đúng là em đã phạm sai lầm, em đã từng là người của công chúng,
là học sinh gương mẫu, đại diện thế hệ trẻ năng động và sáng tạo
qua cuộc thi tài năng trẻ... Nhưng nếu nhìn cho thấu suốt, ta sẽ
thấy hành động sai lầm của em hôm nay không chỉ của riêng bản
thân em thôi , nó còn liên hệ sâu xa đến nhiều đối tượng đã và
đang ảnh hưởng đến đời sống của em. Ta không thể nào nói em là
một cá thể biệt lập, không có liên can gì tới ta. Không đâu, tất
cả chúng ta đều có một phần trách nhiệm trong đó hoặc trực tiếp
hoặc gián tiếp.
Nếu gia đình chăm sóc đời sống tinh thần của em kỹ lưỡng hơn,
bạn bè và môi trường chung quanh tiết chế được những năng lượng
tiêu cực hơn, tôn giáo kịp thời đem tới cho em những phép thực
tập có khả năng chế ngự những cảm xúc trong lòng hơn, học đường
trao truyền cho em đầy đủ vốn liếng đạo đức và có tình thầy trò
hơn, an ninh xã hội quản lý chặt chẽ hơn các nguồn phim ảnh hay
trò chơi điện tử có tính chất bạo động, kinh tế phát triển cân
đối hơn để con người bớt bận rộn, có nhiều cơ hội tìm hiểu và
thương nhau nhiều hơn... thì chắc là em không dễ lạc vào nẻo
đường tăm tối như vậy.
Ta nỡ đổ hết trách nhiệm này lên vai em thì sao em gánh nổi. Em
sẽ gục ngã và mất hết tương lai và ta cũng sẽ mất dần những
người em tiếp nối ta đi về tương lai. Những người em đó là tương
lai của chúng ta. Em đã mắc phạm sai lầm và em cần được cứu giúp,
đó là con đường thoát cho em và cho cả chúng ta. Ta đừng nên để
sự giận hờn và thất vọng quá mức khiến ta trở thành kẻ thờ ơ, vô
trách nhiệm, để rồi ngoảnh mặt quay đi hay thẳng tay trừng trị
hết những người em nhất thời non dại.
Xin cho một con đường
Ta cũng chớ nên cho mình cái quyền lên án, buộc tội kẻ khác. Nếu
chúng ta vẫn còn có những vụng về, mắc phải những lầm lỡ, dù
người đời chưa biết đến thì chúng ta cũng không thể nào tự cho
mình là trong sạch mà tùy tiện dán nhãn hiệu xấu xa lên đầu kẻ
vừa phạm lỗi. Hãy cho người kia một cơ hội để chuyển hóa, vì như
vậy cũng chính là ta đã tự cho mình một con đường thoát trong
tương lai.
Vậy nên tha thứ là chất liệu quan trọng của bản chất thương yêu.
Khi thiết lập bất cứ một liên hệ tình cảm nào, nếu ta ngây ngô
nghĩ rằng người kia chắc chia từng lầm lỗi thì ta sẽ khổ và sẽ
làm người thương của ta khổ. Đời sống còn chìm trong vô minh thì
không thể tránh khỏi hành vi không tự chủ. Vấn đề là ta có khả
năng chấp nhận và tha thứ rồi tìm cách giúp họ vượt thoát tình
trạng hay không chứ không phải mong muốn người kia toàn hảo thì
ta mới co thể yêu thương.
Tất nhiên là tùy vào mức độ sai lầm của người kia mà ta nên thể
hiện cách tha thứ nào hiệu quả nhất, tại vì điều đó cũng có tính
chất quyết định cho sự chuyển hóa hay khinh lờn của đối tượng.
Cho dù cách thức nào đi nữa, thậm chí ngay cả sự lựa chọn không
tha thứ ngay thì ta cũng đừng quên tự hỏi mình một câu hỏi quan
trọng: Ta làm vậy vì người kia hay vì chính ta? Coi chừng ta
đang bị thúc đẩy bởi sự tự ái hay tổn thương của bản ngã ích kỷ
mà cứ ngỡ là vì người kia.
Nếu thật sự vì tương lai của người kia thì ta phải đủ sáng suốt
và can đảm để thu gọn cảm xúc buồn giận trách móc của mình, tìm
cách ứng xử với người kia như thế nào để họ sớm hồi phục. Chỉ
cần kiểm tra lại tâm ý, lời nói và hành động của mình có xuất
phát từ tình thương hay không là ta đủ yên tâm để làm quyết định.
Cho dù người kia có đứng ra bày tỏ sự ăn năn hối cải một cách
thành khẩn hay không thì ta cũng nên nhớ rằng đó chỉ là hình
thức để ta thấy được thái độ muốn sửa chữa sai lầm và cũng nên
xem đó là một biên bản ngầm ký kết cho sự hợp tác giúp đỡ nhau.
Ta đừng để mình bị kẹt vào những hình thức thể hiện bên ngoài mà
không thấy được trái tim của người kia. Ta đã từng chứng kiến có
rất nhiều người sẵn sàng buông xuôi tất cả nếu kẻ phạm lỗi chịu
quỳ xuống cầu khẩn thiết tha, nhưng họ lại sẵn sàng đóng chặt
trái tim khi người kia không biết đem sự hối cải trong tâm ra
trình diễn cho đẹp lòng họ.
Khó vượt qua chính mình
Ta có thể đặt cho mình câu hỏi tại sao ta khó có thể tha thứ cho
người kia? Ta chỉ thường chỉ nghĩ một chiều là do mức độ vi phạm
của họ quá lớn nhưng tại sao cũng có trường hợp như vậy mà có
người lại hành xử khác ta?
Có khi ta chịu nhiều áp lực từ những khó khăn trong cuộc sống
hoặc đang bế tắc khổ đau vì những phiền não trong lòng, nên ta
không còn đủ năng lượng để ngồi xuống lắng nghe hay không còn đủ
thiện chí để tìm hiểu về lỗi lầm của người kia nên ta đã có
những phán xét rất vội vàng. Trường hợp này do ta sa sút về nội
lực.
Có khi người kia đã cố gắng hết sức nhưng vì còn thiếu kinh
nghiệm và chưa đủ cứng rắn nên để điều đáng tiếc phải xảy ra.
Trong khi đó, ta lại tưởng là người kia đã không nhiệt tình;
hoặc người kia do họ vụng về nhất thời mà buông ra những hành vi
thất lễ nhưng ta lại cho rằng người kia đang rất khinh thường và
có ý muốn loại trừ ta. Trường hợp này ta bị vướng vào trí tưởng
tượng sai lầm.
Có khi người kia vì u mê dại dột hay vì yếu đuối nên không thoát
khỏi vũng lầy đam mê để cho lỗi lầm cứ lập lại nhiều lần như một
điệp khúc; hoặc ta chưa từng chứng kiến một người có thể gây ra
lầm lỗi tày trời như vậy; hoặc ta chưa có thói quen tha thứ cho
kẻ có quá nhiều ân tình với ta như vậy mà lại đang tâm phản bội
ta. Trường hợp này, khả năng chứa đựng tình thương của trái tim
ta còn quá nhỏ, chưa có cơ hội mở rộng ra.
Có khi người kia mắc những sai lầm không đáng kể nhưng vì tính
ta vốn quá chỉnh chu, đòi hỏi mọi việc phải hoàn hảo nên lúc nào
cũng canh chừng lỗi lầm của người khác để kết tội; hoặc do ta
không hề quan tâm đến hoàn cảnh hay trình độ nhận thức của người
khác, chỉ muốn áp đặt theo hình thức của riêng mình. Trường hợp
này, ta bị kẹt vào sự cố chấp và định kiến, đó một loại bản năng
tự vệ rất cổ hủ.
Có khi sự việc diễn ra ta đã liền bực tức và vội vàng tuyên bố
đoạn tuyệt, sau khi điềm tĩnh nghĩ lại thì thấy mình cũng hơi
quá đáng, nhưng muốn kẻ phạm lỗi kia phải thành khẩn biểu lộ sự
ăn năn thì ta mới chịu bỏ qua. Lỡ như người kia thiếu ý thức hay
cứng đầu thì lỗi lầm ấy sẽ biến thành bản án treo không rõ ngày
kết thúc. Trường hợp này, ta là kẻ yếu đuối, hành xử theo cảm
tính.
Có khi người ta phạm những lồi lầm với ta vô cùng nghiêm trọng,
hay có ảnh hưởng đến danh tiếng và uy tín của ta; hoặc ta đã
muốn tha thứ rồi nhưng lại sợ người khác cười chê ta thiếu kỷ
cương nề nếp hay dung túng cho kẻ làm điều xấu; hoặc ta e ngại
nếu tha thứ quá dễ dàng thì người kia sẽ ỷ lại, chẳng coi ta ra
gì.Trường hợp này, ta bị kẹt vào danh dự, thực chất cũng là một
loại nghiện cảm xúc, một loại tôn thờ chủ nghĩa cá nhân.
Tất cả những trường hợp không thể tha thứ vừa nêu đếu có cùng
một nguyên do chính là sự vướng kẹt vào bản ngã. Vì quá nâng niu
bản ngã nên ta chỉ nghĩ đến những điếu có thể đem lại lợi ích
thiết thực cho chính ta thôi. Đó chính là căn bệnh vị kỷ truyền
kiếp, hành tung của nó hết sức tinh vi và phức tạp, nếu thiếu
quan sát tinh tế thì ta rất dễ bị nó đánh lừa là ta đang vì kẻ
khác.
Càng vị kỷ thì càng không thể vị tha trong khi tình thương phải
bắt nguồn từ trái tim biết buông bỏ bớt những cái riêng của mình
để chia sẻ đến tha nhân, vì tha nhân cũng chính là một phần đời
sống của ta. Không có tha nhân thì không có tình thương, làm sao
ta sống nổi khi đời sống không có tình thương?
Thà là ta cứ tha lầm thì mức độ hối tiếc sẽ thấp hơn nhiều so
với chấp lỡ. Bởi khi nhận ra chính thái độ cố chấp của ta ngày
ấy đã đẩy người kia rớt xuống vực thẳm của khổ đau thì ta sẽ
gánh chịu mặc cảm ăn năn suốt đời. Còn khi phát hiện ra quyết
định tha thứ của ta đã không mang tới hiệu quả thì ta vẫn còn
nhiều cơ hội để cứu được, vì trái tim ta đang trong chiều hướng
nở ra và mạnh mẽ chứ không co rút lại.
Điều đáng sợ nhất là trong quá trình thương yêu, ta đã để cho
trái tim mình trở nên bé nhỏ và không còn là vật rung cảm linh
thiêng nữa.
Này bạn! Tôi không có ý khuyên bạn hãy trở thành bậc thánh để
sẵn sàng tha thứ hết mọi lầm lỡ của con người. Nhưng nếu trái
tim bạn còn sức chứa đựng thì đừng suy tính gì nữa, hãy tha thứ
cho nhau đi. Tha thứ luôn là linh dược màu nhiệm có thể trị liệu
mọi nỗi khổ niềm đau cho người được tha thứ và cho cả người tha
thứ.
Mắm muối không hề mặn
Với lượng cả dòng sông
Lỗi lầm kia bé nhỏ
Với cõi lòng mênh mông...
|