Tâm sự nầy dành cho
người bạn, người mà
tôi đã quen biết trong thời gian
khá dài. Từ trại ty nạn qua
đến bờ tự do, anh và tôi
trong cương vị của mình đã
đang làm những gì mình
đã cùng tâm sự nơi cảnh
núi rừng âm u. Bài thơ nầy
kính tặng anh như một chút nhắc
nhở khi nghe tin anh bệnh nặng.
TÂM
SỰ
Anh
hãy mở lòng ra cùng tôi tâm
sự
tôi
muốn nghe anh nói
dù
thời gian có là một giờ hay
nhiều hơn nữa
tôi
vẫn lặng yên, lắng nghe
vì
có nghĩa gì đâu chỉ một
khoảnh khắc nầy
tôi
cảm nhận được sự đau
đớn cùng tột của anh
khi
những tế bào trườn mình,
lan rộng, cào xé trong cơ thể
rướm máu
trên
thân phận làm người, anh cũng
biết
chúng
ta cùng như nhau
khổ
đau, vui buồn theo dòng sống
may
mắn hơn đời, chúng ta có
nụ cười
chỉ
có thế thôi
dù
rằng bao cơn gió trần gian thổi
đến
phong
sương mấy độ cũng đã
xoay vần
như
cơn ma sát làm mỏng dần bản
ngã
đã
bao lần tôi vấp ngã
và
cũng đã bao lần, nụ
cười vẫn còn hiên ngang
đứng vững
vì
tôi biết rằng
có
bao giờ sự việc ngẫu nhiên, đơn thuần
xẩy đến
và
vũ trụ nầy với anh và tôi
hay tất cả mọi loài
đã
có lúc nào là biên giới
ranh ngăn.
26.06.00