THÂN PHẬN CON
NGƯỜI
Những giọt
nắng nào
đã
đưa em đi qua thân phận con
người
giọt thủy tinh
nào nối kết
chiếc cầu
xưa để cho em còn mãi hôm nay
tiếng thở
hiền hòa nào
đã xua tan bao
hình bóng cũ lung linh
trên bờ
ảo giác, trên những lối mòn
để cho em
rời những đam mê.
Em ơi! Tình
là những bài thơ
tình là
những mộng mơ
cho ta trẻ
thơ, bé nhỏ
trước cơn mơ
để rồi
tháng ngày xưa quay mình, trăn
trở
bùng vỡ
trên bờ môi, trong làn gió
lướt
đem cuộc
đời nào, mối tình nào
đã lặng
câm, vội vỡ tan khi vừa muốn
nói
làm lòng
buốt tái tê
để cho
ngày dài lê thê
như cơn sóng
vỗ, mênh mông theo bờ cát
nóng
như cơn nắng
hạ nằm dài trên mặt biển
cơn sóng
ngày nào cố vùng vẫy
cuộn tròn
tóc rối, xoáy mòn hơi thở
cũng đến
từ vùng tâm điểm của
đại dương
vẫn chỉ là
một thoáng
của niệm suy.
17.03.03