Sống là
không chờ đợi
LƯU ĐÌNH LONG
Tôi đã nghe triết lý sống ấy nhiều lần, nhưng chưa thấm,
cho đến khi tiếp xúc trực tiếp với những người trẻ, những
vị “cắt ái từ thân”, xả bỏ những giá trị của thế gian để tìm
cầu đạo giải thoát và cả những người trẻ dấn thân vào cuộc
đời mới thấy châm ngôn ấy là “câu thần chú” thúc giục những
đôi chân tình nguyện, những hành động vị tha, cao cả…
Hơn hai tháng qua Giác Ngộ đã khởi đăng hai loạt bài
về người trẻ, về những người tuổi đôi mươi phơi phới biết từ
bỏ những cái không dễ bỏ đối với nhiều người, biết sống trẻ,
hòa mình vào cuộc đời để lắng nghe tiếng khổ, giúp cuộc đời
bớt khổ. Sau bài báo là những phản hồi đầy trân trọng, thán
phục về hạnh xuất thế gian và dấn thân cho lý tưởng, đi vào
những ngóc ngách khổ đau của cuộc đời ngõ hầu đem ánh sáng
tình thương, hiểu biết đến số đông đã minh chứng cho một
triết lý khác, đó là sống tận tụy bằng trái tim thì sẽ đến
được với trái tim của nhiều người. Những lời cổ xúy, động
viên và tán thán từ bạn đọc về những việc làm thiện lành của
những người trẻ trong hai loạt bài “Chọn con đường… từ bỏ”
và “Con đường dấn thân” cho người viết nhận ra rằng: một khi
tiếng chuông chánh niệm được gióng lên thì sự tỉnh thức cũng
hiện hữu.
Tôi nghĩ đến “truyền đăng tục diệm”, việc thắp lửa trong mỗi
người cũng như sự truyền trao ngọn lửa mầu nhiệm từ cuộc
sống. Để có được cái duyên cạo đầu đâu phải dễ, để sống và
tu tập vững chãi, có niềm an lạc, truyền sự an lạc cho nhiều
người lại càng cần thêm những thử thách. Biết vậy, nhưng
những người trẻ đã chọn là sẽ đi, đi như một dòng sông để
không bị hóa hơi trong những lúc cam go, gian khổ. Đó cũng
chính là hành động sống không chờ đợi.
Tôi lại nhớ đến những người trẻ khác với những câu hẹn hò:
“Mai mốt già rồi hãy đi chùa, niệm Phật”, và họ chưa bao giờ
nghĩ về sự thật “Mồ hoang lắm kẻ tuổi xuân xanh”! Chỉ có khi
nào nhận diện ra điều đó thì người trẻ mới biết sống là
không chờ đợi!
Đồng thời, cũng phải nhận ra sự thật về nỗi khổ niềm đau của
con người và muôn loài thì người trẻ mới có thể trải lòng,
sẻ chia. Những nghĩ suy xuất phát từ tình thương, lòng nhân
ái đã thôi thúc những dấu chân tình nguyện đi đến khắp các
nẻo đường, trao gửi thông điệp sẻ chia không phân biệt đến
nhiều người. Và khi ấy hạnh phúc không chỉ hiện diện nơi
người nhận mà cả người cho cũng có hạnh phúc. Vì vậy, nói
rằng ngay khi cho là lúc ta nhận rất nhiều để chỉ cho kết
quả này. Đấy là hiệu ứng về sự trao truyền hạnh phúc mà có
trải qua mới thấy, mới nghiệm được nó là chân lý, là một
cách thực tập cần thiết để nuôi dưỡng bi, trí giữa cuộc đời.
Tôi nhớ thầy tôi từng chia sẻ với những người trẻ về sự sống
hiện tại mầu nhiệm, về lý tưởng của tuổi trẻ… và thầy định
nghĩa: “Trẻ là khi con người ta còn muốn cống hiến, muốn
sáng tạo và sống vì mọi người”. Với ý nghĩa đó, thầy bảo
thầy còn trẻ dù tuổi đời của thầy đã 80. Bởi vì chạy theo
những danh lợi, đua theo những phù phiếm, chất chứa tiền của
rồi cũng gửi thân về cát bụi mà thôi… Cứ đi rồi sẽ tới!