Tôi gào thét quá khứ
hay gọi đến tương lai, thì chỉ
là những bóng mờ không
hiện hữu khi hiện tại mù lòa.
Ôi giấc mộng nào đã làm
tôi trở mình thức giấc
để thấy em trước mặt,
không là giấc mơ u hoài tiếc
nhớ. Một chút nắng thôi có
thể là nhân tố để khai quật
lên mọi ánh sáng ẩn hiện,
để ánh sáng chan hòa, hiện
rõ hình em là bông hồng đơn
sơ. Làm sao tôi có thể nói
hết được sự vô cùng
vô tận nầy. Một kỳ hoa dị thảo
có phải chăng là loại hiếm
quí, hay đó chỉ là làn khói
hương xoa dịu lòng người
hở em?
SEN
HỒNG
Cây
xanh từng lá nhỏ
điểm
xen những chấm hồng
lời
nói nào cạn hết
cuộc
đời nào chơi vơi
tôi
réo gọi quá khứ
gào
thét đến tương lai
từng
thời gian trôi qua
hiện
tại vẫn mù lòa
Tìm
em trong giấc mộng
tìm
em trong mê say
em
là quả bong bóng
giữa
đất trời lênh đênh
Bổng
giật mình thức giấc
tôi
thấy mình đơn côi
giữa
bao người nhộn nhịp
mà
lòng đầy lôi
thôi
Xin cho
tôi chút nắng
để
ánh sáng chan hòa
trong tim
tôi nuôi dưỡng
một
nụ hồng đơn sơ
25.09.00