|
Quyền Hạnh Phúc
Trích: TRÍ HUỆ VÀ ĐẠI BI
Tenzin Gyatso Đạt Lai Lạt Ma
thứ 14
Dịch Việt:
Thiện Tri Thức

Thế hệ
hiện đại biết đến một sự phát triển lớn lao, đặc biệt trên
phương diện vật chất, nhưng đồng thời, xã hội chúng ta đang lâm
vào khủng hoảng và chúng ta phải đối mặt với những vấn đề nghiêm
trọng.
Có
những vấn đề mà nguyên nhân nằm ở ngoài tầm của chúng ta, như
những thiên tai chẳng hạn: chúng ta không thể tránh chúng. Ngược
lại, nhiều vấn đề khác có thể dành cho chúng ta bởi vì chúng ta
phải chịu đựng chúng chỉ do những tính khí khuyết điểm của chúng
ta, do sự thiếu sót bi thảm ở nơi chúng ta: tôi đánh giá chúng
là dư thừa. Nguyên nhân của chúng là do động lực của chúng ta,
chỉ cần chúng ta sửa đổi lại thái độ của chúng ta thì
chúng không còn lý do để tồn tại.
Những xung đột này do cái gì?
Thông thường nhất là do những sự dị biệt ý thức hệ, tiếc thay
đôi khi được nuôi dưỡng bởi những niềm tin tôn giáo khác biệt.
Nghĩa là hoàn toàn quan trọng cần có một thái độ đúng đắn.
Có nhiều triết gia đã ra đời. Về
phần tôi, tôi xem lòng từ bi là nền tảng, chỗ nương
dựa tối thượng của nhân loại. Phẩm chất trỗi vượt này có
khuynh hướng thương yêu người lân cận, giúp đỡ họ khi họ đau khổ,
tự quên mình vì họ, là một thái độ mà chỉ có con người mới có
biện pháp đánh thức. Khi con người vận dụng nó thì lòng tốt,
cách cư xử nồng nàn và những phẩm chất của tâm biểu lộ. Anh ta
là người được hạnh phúc trước tiên. Những người chung quanh, cảm
thấy bầu không khí an vui và thiện cảm mà anh ta làm ngự trị
quanh mình, cũng được lợi lạc biết bao. Nhưng loại kinh nghiệm
này có thể không dừng lại ở đó mà trải rộng khỏi vòng tròn này.
Như thế, người ta có thể tương thông từ cá nhân đến cá nhân,
giữa những người công dân, từ xứ sở này qua xứ sở khác, từ lục
địa này sang lục địa khác.
Phương pháp cho phép khuyếch
trương cách thế tương thông dễ chịu này cần đến sự tư duy phân
tích lẫn thiền định. Nó đặt nền tảng trên một nguyên lý căn bản:
lòng bi mẫn, sự chăm sóc đối với người khác.
Nhưng người khác không phải là
không có “cái tôi”, và theo quan điểm quy ước, cái tôi này không
thể chối bỏ được. Chúng ta đều có một cảm giác đích thực, neo
sâu vào chỗ sâu thẳm nhất của chúng ta, nó diễn dịch thành:
“Tôi muốn điều này”, “Tôi không muốn điều kia”. Cảm
thức là mình biểu lộ một cách tự nhiên nơi chúng ta và cũng rất
tự nhiên đi kèm một ước muốn hạnh phúc và một từ chối khổ đau;
điều không chỉ là tự nhiên mà còn đúng đắn. Chúng ta mong muốn
được hạnh phúc, chúng ta không muốn khổ đau: điều ấy hoàn toàn
chính đáng. Chúng ta khỏi phải cần biện hộ.
Với tư cách đó, chúng ta có quyền
được hạnh phúc và không bị đau khổ.
“Vậy tình cảm tự nhiên này, quyền
hạnh phúc này thuộc về tôi hay là cho tất cả?” Các bạn hỏi tôi
như vậy. Có một sự khác biệt: khi bạn nói “tôi”, điều đó chỉ
liên quan đến một người, còn khi là “tất cả”, thì có nghĩa là
đang nói đến vô số người.
Để điều ấy không trừu tượng, nên
tư duy bằng cách phác họa trong trí bức tranh sau đây. Hãy tưởng
tượng ở một bên là cái tôi của bạn, cho đến lúc này nó chỉ lo
lắng cho những ích lợi riêng của nó. Bên kia là một đám đông
sinh linh đầy mút tầm mắt. Ở giữa là bạn, nhân tố thứ ba quan
sát hai bên.
Có phải cả hai bên có cùng một
nguyện vọng được hạnh phúc? Một sự ghê sợ khổ đau ?
Cả hai đều có quyền được mãn
nguyện, có phải thế không? Chắc chắn không chối cãi được! Nhưng
khi người ta bị điều động bởi tình thương chính mình, thì người
ta thấy rằng không có gì quan trọng hơn chính mình cả. Tuy
nhiên, dầu giá trị mà lòng ích kỷ tự nhận có lớn đến đâu, nó
cũng chỉ đại diện cho chỉ một người, và dầu giá trị nó nhận ra ở
người khác có ít đến đâu, thì những người khác ấy là vô số.
Người quan sát vô tư không thể
nói ngược lại một điều rõ ràng như thế. Nhận biết dễ dàng số
đông lớn lao nhất thì vô cùng hơn chỉ một người, anh ta hiểu rõ
giá trị của người khác trong tương quan với chính mình.
Rồi đến câu hỏi sau: tôi có
nên dùng những người khác để họ phục vụ cho những mục đích của
tôi? Tất cả làm lợi cho chỉ một người, điều đó sẽ không công
bằng, và cho dù nó có thể thực hiện được, nó không đủ làm cho
tôi sung sướng. Điều đúng đắn là đem những khả năng và cái tốt
đẹp nhất của mình để phụng sự cho tất cả. Đó là cội nguồn của
niềm vui lớn. Nếu các bạn kiên trì trong thái độ này, với tư
tưởng hợp lý này, các bạn sẽ thấy rằng lòng bi, tình thương
người khác sẽ lớn mạnh. Các bạn còn có thể trải rộng từ bi đến
với những kẻ thù của các bạn. Điều mà sự chấp thủ bình thường
không thể làm. Bởi vì, đối với những người thân cận, cha mẹ, con
cái, chắc chắn các bạn có tình thương, nhưng đó chỉ vì họ là mẹ
“của bạn”, cha “của bạn”, con cái “của bạn”, và vì bạn quý họ.
Khi tình thương liên kết với chấp thủ, người ta không thể
thương yêu những ai tỏ ra nghịch lại với quan điểm của chúng ta.
Chúng ta còn quá chấp dính vào lợi ích riêng tư của chúng ta.
Thật khác với tình cảm nảy sanh
từ sự biết ơn trong sáng về cuộc đời trong mọi hình thức của nó,
về cái mà nó chịu ơn. Khởi từ đó, tình thương là khá rộng để
không loại trừ một ai, ngay cả kẻ thù.
Trong sự tiến bộ này, cần thiết
phải phát triển lòng khoan dung và nhẫn nhục. Và ai khác nếu
không phải là kẻ thù có thể ban cho chúng ta dịp may để biểu lộ
chúng? Cha mẹ chúng ta ư? Các vị thầy của chúng ta ư? Họ không
phải là những gì tốt nhất cho điều đó. Đối thủ của chúng ta,
chính họ, mới làm cho chúng ta khắc ghi điều đó được. Chúng ta
hãy chấp nhận cho họ vinh dự ấy: về vấn đề này, không có vị thầy
nào tốt hơn! Bạn bè, vị thầy đặc biệt nhất cũng không sát cánh
bằng, cũng ít sốt sắng bằng.
Nhiều lần, tôi đã có thể nhận ra
rằng những thời kỳ nặng nề nhất của cuộc đời cũng là những
thời kỳ phong phú nhất, về hiểu biết cũng như kinh nghiệm.
Khi nào cuộc đời không dẫn chúng ta đi lạc lối, sự tiến bộ dễ
dàng, tất cả đều êm dịu, và điều đó rất tuyệt. Nhưng có những
ngày xấu, và người ta rơi vào thất vọng và tuyệt vọng. Tuy
nhiên, chính là trong sự đối nghịch mà cơ hội đến cho ta để học
hỏi. Chính lúc đó sức mạnh bên trong, sự quyết tâm, lòng can đảm
được trui rèn để đối mặt với thử thách. Ai đem lại cho chúng ta
dịp may này? Kẻ thù của chúng ta.
Điều đó không có nghĩa là người
ta phải cúi rạp mình trước họ. Thật vậy, tùy theo những cách
thức mà người ta dùng, người ta có thể được dẫn đến một thử
thách sức mạnh. Nhưng, ở trong sâu xa của mình, người ta phải
không mất sự bình an cũng không quên lòng bi mẫn. Điều ấy hoàn
toàn có thể!
Có lẽ các bạn nghĩ : “Chà, Đạt
Lai Lạt Ma nói quá!” Hoàn toàn không phải thế. Các bạn có thể
kinh nghiệm về chuyện đó và tự phán xét nó. Không gì xứng đáng
cho những nỗ lực của các bạn bằng sự phát triển năng lực của
tình thương. Tôi đã nói và tôi lặp lại, đó là thông điệp chính
của tôn giáo. Trong lãnh vực này, hơn là dấn thân vào những
tranh luận triết lý, hãy thâm nhập vào lòng bi mẫn này, nó là
tinh túy thực sự của chúng. Người ta có thể tự cho mình là Phật
tử khi người ta cố gắng làm tăng trưởng sự mở rộng này, khi cố
gắng thực hành đức hạnh này, dù người ta không đặt đức Phật lên
đài thờ. Quả thật là vậy. Dầu cho tôn giáo bạn là gì, chớ
dừng lại vì những vấn nạn triết lý. Tôi nói điều đó theo ích
lợi của các bạn, chấp nhận tính ưu thắng đối với cái thực sự là
chính yếu trong cuộc sống hàng ngày của các bạn. Về phương diện
này, Phật giáo, Thiên Chúa giáo và những tôn giáo khác không
khác nhau mấy. Tất cả đều có cốt lõi là sự tiến bộ của con
người, tình anh em và tình thương. Những chủ đích ấy là chung
cho các tôn giáo. Hãy nắm lấy cái chính yếu của chúng và các bạn
sẽ nhận ra có rất ít bất đồng giữa chúng.
Về Niết bàn mà đôi khi người ta
thường tự hỏi, cảm tưởng của tôi là câu hỏi ấy không phải là
khẩn thiết nhất. Nếu các bạn theo dòng những tháng ngày của một
đời lương thiện và biểu lộ lòng tốt, tình thương, tử tế, quên
mình, thì điều ấy sẽ tự động đưa bạn đến Niết bàn. Trái lại, nếu
các bạn kèn cựa về những chủ đề triết lý mà không cẩn trọng
trong cái hàng ngày, bạn dám đạt đến một thứ Niết bàn xa lạ lắm.
Nếu sự thực hành hàng ngày của các bạn là không có gì, chắc chắn
đó là điều không thích hợp.
Áp dụng trong đời sống mỗi ngày,
những lời khuyên này tỏ ra tuyệt diệu. Bất kể người ta tin hay
không vào Thượng Đế, bất kể người ta tin hay không vào đức Phật,
bất kể – ngay cả khi người ta là Phật tử – người ta tin hay
không vào sự tái sanh! Điều quan trọng là sống một cuộc đời tốt
đẹp. Một đời sống tốt đẹp không chỉ tạo bằng thức ăn ngon, áo
mặc đẹp và một mái nhà xinh xắn, mà cũng được sinh động bởi
những ý định trong sạch, một lòng từ bi không giáo điều cũng
không triết lý bác học. Đó là hiểu rằng những người khác,
đàn ông, đàn bà là những người anh và những người chị của chúng
ta, đó là kính trọng quyền lợi và phẩm giá của họ. Khả năng giúp
đỡ lẫn nhau thuộc về con người một cách tuyệt diệu. Người ta cần
phải cứu giúp những người trong cơn tuyệt vọng khốn cùng. Không
có sự giúp đỡ vật chất, thì bày tỏ sự quan tâm, cho một nâng đỡ
về đạo đức, biểu lộ thiện cảm đã là quý giá. Thái độ sống này
phải thống lãnh toàn bộ hoạt động của chúng ta.
Trong thế giới hiện đại, theo một
số người, tôn giáo chỉ có lý do tồn tại đối với những người ở
những chốn xa xôi tận cùng, trong khi trong thế giới của công
việc và của chính trị, người ta không biết nó để làm gì.
Tôi không đồng ý. Tôi đã nói với
các bạn, niềm tin của tôi thì đơn giản: động cơ chủ yếu là
tình thương. Mọi hành động hợp lý và thung dung – đặc biệt
những sự việc nhỏ nhặt – đều từ một động cơ. Trong lãnh vực
chính trị, nếu các bạn có những ý định trong sạch và với chúng
các bạn cải thiện xã hội, lúc ấy bạn là một chính trị gia tốt và
lương thiện. Chính trị không có gì xấu trong chính nó. Đôi khi,
người ta đổ lỗi cho nó, người ta nói nó “dơ bẩn”: không đúng
đâu! Đó là một sự cần thiết, một dụng cụ được tạo ra để giải
quyết những vấn đề con người, những khó khăn xã hội. Nó không
phải là một sự xấu, nó đáp ứng cho một nhu cầu. Trái lại, khi
những cá nhân mập mờ, thiếu cẩn trọng và động cơ chân chính
chiếm lấy quyền hành, lúc đó chính trị có thể trở nên “dơ bẩn”.
Chúng ta có thể làm một xét
nghiệm như vậy trong lãnh vực tôn giáo: nếu tôi giảng đạo với
một động cơ xấu, bài thuyết pháp của tôi trở nên xấu và có hại.
Nhưng đó không phải là một lý do để đổ lỗi cho tôn giáo cũng
không phải để xem nó là xấu xa.
Vậy thì động cơ là chính yếu.
Thế nên tôi đơn giản đặt niềm tin của tôi nơi tình thương, sự
tôn trọng người khác và sự ngay thực. Tôi không dành riêng những
giá trị này cho lãnh vực tôn giáo. Chúng rất phù hợp với chính
trị, kinh tế, thương mại, với khoa học, pháp luật, y khoa, với
những kỹ thuật tâm linh có nhiệm vụ trợ giúp nhân loại và chúng
có những phương tiện đạt đến để ít ra là lòng tử tế làm sinh
động những lãnh vực đó. Nếu không, thay vì đem lại một sự khả
quan hơn, chúng lại trở thành một đe dọa cho thế giới, một mối
lo sợ cho tất cả. Nhân loại có một nhu cầu sinh tử về lòng bi.
Nhìn gần hơn, thế giới này ít hạnh phúc hơn nó có vẻ thế. Khi
tôi đến một xứ sở mới, thoạt tiên tất cả có vẻ rạng rỡ. Những
người tôi gặp bắt đầu nói với tôi rằng tất cả mọi thứ đều tốt
đẹp, họ không có chút gì để than van. Rồi theo dòng ngày tháng,
tôi lắng nghe. Tôi nghe họ nói về những vấn đề của họ, chúng rất
nhiều, rõ ràng là rất phổ biến. Xã hội đang lâm vào một sự khó
chịu sâu xa. Người ta than phiền nhiều về sự cô đơn và sự kiệt
sức. Thất vọng, lo âu và khốn cùng về đạo đức là những tình
trạng càng ngày càng phổ biến. Công lý và ngay thẳng không tương
hợp với mưu mô và ma mãnh. Tự cho là hành động vì lợi ích của
những người khác bằng một hậu ý ích kỷ, nói đến hòa bình, tình
thương mà chẳng để ý gì đến chúng khi những sự việc hư hỏng, có
thể tiến đến những cực đoan như áp bức hay chiến tranh: đó là
những dấu hiệu không che dấu được. Chúng nói lên một sự thiếu
sót.
Cái khí hậu lo âu này từ nay là
tấm màn phông cho cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Kinh khủng
thật, nhưng đó là sự thực. Có thể người ta sẽ nghĩ giải pháp
khác, giải pháp chuyển hóa bên trong mà tôi đã đề cập ở trước,
là lý tưởng và không thích hợp với hoàn cảnh chúng ta ở đây và
trong thế giới hiện giờ. Tuy nhiên, tôi kiên trì nghĩ rằng nếu
người ta tiếp tục đồ lại trên một kiểu mẫu xã hội hoàn toàn bị
điều kiện hóa bởi tiền tài và quyền lực, ít chú ý đến những giá
trị thực của tình thương – kiểu mẫu trong đó nhân loại mất mọi
cảm thức về công lý, về lòng tốt và lương thiện – thì những thế
hệ tới có thể sẽ làm mồi cho những khó khăn tệ hơn, và những đau
khổ còn kinh khủng hơn.
Như thế, mặc dầu một thay đổi nội
tâm có vẻ khó khăn, trò chơi đáng được mở màn. Tôi có tin tưởng
chắc chắn: phải thử nghiệm điều không thể.
Người ta thành công hay không là
một vấn đề khác: cho dầu nếu chúng ta không đạt đến mục đích mà
chúng ta đã chỉ định cho mình trong đời này, thì chẳng quan
trọng gì. Ít ra chúng ta đã thử xây dựng một thế giới tốt đẹp
hơn, đặt nền tảng trên tình thương đích thật và không phải trên
lợi ích cá nhân.
Những nhà điều hành bận rộn hàng
ngày sắp xếp những vấn đề rõ ràng chỉ nhắm vào những thứ cấp
bách nhất. Nhưng điều đó không ngăn được họ đồng thời biết đến
những nguy hiểm về lâu về dài mà xã hội và loài người phải chuốc
lấy.
Lấy một ví dụ: chúng ta cần một
thân thể lành mạnh và khỏe để tránh những bệnh nhỏ nhặt thông
thường. Nếu lỡ mắc phải, cơ cấu thân tâm tốt cho phép chúng ta
chữa lành nhanh chóng. Cũng thế đối với xã hội. Đầu tư toàn
triệt một cách “hiện thực” vào những giải pháp ngắn hạn, vì
những lợi ích nhất thời thì giống như uống một viên thuốc vào
ngày bệnh. Trong khi cùng lúc lo chăm sóc cho tương lai nhân
loại tương tự với việc trau dồi một thân thể lành mạnh. Người ta
không thể miễn trừ những biện pháp dự phòng, phải thấy những vấn
đề tức thời và những vấn đề dài hạn.
Đã nhiều năm nay, tôi quan sát
thế giới, tôi suy nghĩ những vấn đề của nó, như những vấn đề của
xứ sở tôi là Tây Tạng. Tôi gặp những người có thiên chức khác
nhau từ mọi chân trời. Từ nền tảng, tất cả đều giống nhau. Tôi
đến từ Đông phương, các bạn phần đông là người Tây phương. Thoạt
nhìn, chúng ta khác biệt nhau. Tôi càng nhấn mạnh những khác
biệt của chúng ta thì khoảng cách càng lớn dần giữa chúng ta.
Nhưng nếu tôi nhìn các bạn như những người cùng giống loại với
tôi, những con người, những đồng loại, với một cái mũi, hai con
mắt, khoảng cách tự nhiên sẽ biến mất. Chúng ta được tạo ra từ
cùng máu thịt. Tôi muốn hạnh phúc, các bạn cũng thế. Khởi từ sự
hiểu biết, nhận ra lẫn nhau này, một sự kính trọng, một sự tin
cậy thật tình có thể sinh ra giữa chúng ta. Sự giúp đỡ nhau và
hài hòa sẽ tự chúng hiển lộ ra. Đó là cái có thể chấm dứt những
khó khăn không cùng.
Trong thế giới ngày nay, tất cả
liên hệ chặt chẽ với nhau. Không có một xứ nào, một lục địa nào
tự là chủ của vận mệnh mình. Số phận của mỗi cái không thể tách
lìa với số phận của tất cả. Vậy thì cái chính yếu là thiết lập
giữa chúng ta một sự cảm thông đích thực, với những ý định trong
sáng. Như thế chúng ta cùng thành công giải quyết tốt những vấn
đề.
Đó
là một niềm vui sướng khi tương thông bằng trí tuệ và trái tim
từ người này sang người khác, và điều ấy cần thiết biết bao! Một
động cơ trong sạch là mấu chốt
Source:
tinhdo.net
|