Quê hương tuổi thơ tôi

Nguyễn Mai

 

Thi thoảng khi bắt gặp đâu đó một hình ảnh quen thuộc của quê nhà, tôi hốt hoảng giật mình "sao lâu nay mình không nhớ tới nó?". Bắt gặp một vài bông hoa nhìn quen quen tôi lại ứa nước mắt nhớ nhà.

Nhà, cái từ làm cho người ta liên tưởng phần nhiều đến một khối vuông vuông, tường xanh ngói đỏ.

Riêng tôi, nhà là cha, là mẹ, là ông bà ngoại, là anh hai, là con mương, là cây khế, là hàng dừa, là hàng lan đất trên lối đi, là bụi tre, là đám dừa nước, là con diều xấu xí, ...

Đôi lần tôi thấy mình cháy bỏng vì cái khát khao trở về. Không phải là chạy gần 100 cây số để về mà là quay về cái thời đen nhẻm, tóc cháy, chạy lăng quăng như vịt với mấy đứa nhóc trên cái sân đất mọc toàn rau má.

Mà sao tôi quên cây lan đất? Cái loại cây nhỏ nhắn, mong manh nhưng sức sống mãnh liệt. Luôn xanh tươi và nở đầy những bông màu tím vui tươi vào mùa mưa, nắng hạn đến thì gần như chết héo hết, mưa xuống tất cả lại trở nên xanh mướt và tím vui tươi. Tôi thích trồng dọc lối đi vào, tôi thích dậy sớm để ngắm cái màu tim tím nhưng không buồn, ngắm nước mưa đêm qua còn vương lại trên cái lá như cọng hành, nắng lên là long lanh những giọt kim cương.

Mà sao tôi quên hàng dừa? Hồi nhỏ nhà ngoại vẫn có cả hàng dừa mé sông sau nhà. Hàng dừa rủ bóng mát, để mỗi khi nóng bức tôi lại chạy ngồi trên chiếc xuồng nhỏ ngoài bở sông, thả chân mình xuống, dòng dòng rợp bóng dừa mát rượi. Hồi nhỏ mấy anh tôi có tài làm kèn bằng bất cứ vật liệu gì, từ lá mãng cầu, lá chuối, lá khế, ..., và cả giấy nữa. Nhưng đặc biệt nhất thích làm kèn bằng lá dừa, lá dừa non to và giòn nên tiếng kèn sẽ lớn và trong trẻo hơn rất nhiều. Lần nào tôi cũng được mấy anh ưu tiên cho cái to nhất.

Còn nhiều, nhiều thứ mà một khoảng thời gian chạy theo cái gọi là "tiền" nên quên mất. Con diều xấu xí mà mấy anh em tôi hì hục làm xong chỉ bay nổi tới ngọn dừa. Cái bụi tre mấy anh hay đốn để làm lồng đèn cho tôi, sau này nhìn đèn điện tử khắp nơi, nhưng tôi chỉ thích chơi bằng đèn nhà quê.

Còn nhiều và nhiều thứ nữa mà mỗi lần nhớ đến tôi đều nôn nao khó tả. Dẫu biết không thể trở về ngày hôm qua, dẫu biết tất cả chỉ còn là ký ức nhưng sao tôi vẫn mơ, mơ về cái thiên đường ngày ấy.

Nguồn: Ngẫu Hứng

 

Bài Tháng Mười Một. 2010


Biên tập: Cư sĩ Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày : Diệu Tịnh | Sửa văn bản tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com


You are visitor number since January 24, 2005