Một người lãng tử đã rời xa quê hương yêu dấu, nơi ngút ngàn
núi rộng biển dài. Có những lúc lắng nghe lại tâm tư mình
thấp thỏm, mắt sâu đêm dài, đợi chờ như nắm bắt được tất cả
những chất mầu lý niệm trong tâm thức, thấy ta có mặt nơi
chốn địa cầu, thấy đời phù du tựa áng mây lơ lửng trên cao,
thấy mặt mũi muôn đời sau những biến đổi, vô thường.
Có phải vô thường, em có mặt
thấy nhau, núi biếc đổ mưa nguồn
vắt tay nắm lại hư không đó
chợt thấy luân hồi đã khác xưa
ta tìm ký ức còn hoang vắng
đổ bến phương trời man mác non
ví von từng khúc đời xa lạ
mảnh ước muôn đời vẫn sắc son…
ngày mai, mặt nhật còn soi chiếu
vỡ bóng trăng vàng, mây ngát hương
miên trường ngôi đốt bao sầu vắng
có cánh chim non vỗ cánh về …
Một mẩu trăng xưa đổ dồn lai láng, để ánh trăng chảy dài
theo năm tháng, một tâm tình cũ vắng bóng luân hồi, có khi
nghe lại mình sao vẫn thấy chơi vơi trên bước đi tìm… Quán
chiếu lại, nhìn lại chính mình là nét đẹp của bước chân đi
để về, tìm trong gió lộng phương xa, thấy trong biển thở rộn
ràng, những hăm hở thuở đầu như đã đầm lại, lòng có sắc son
hơn, những lời nói bị chẻ đôi để tìm lời vào chân ngử, để
bước trên đường về dù là ngày tháng có rong rêu, thấy lại
chính mình vẫn là đoạn đường phải qua..
Hãy để mặt nhật chiếu vào tâm để tâm hoang vắng, trơn tru
không tình mộng, như miên trường đốt sầu, đốt mơ, đốt lòng
mời gọi, xốn xang..tựa ngủ trong thể thanh tịnh tâm, tựa như
bắt từng giọt hư không trên bầu trời, cho rơi vào không tịch,
để cho trăng có mặt, để cho cánh chim tự do vỗ cánh bay về.
Anh có thể vẫn nằm dài theo suối mộng, lưng dựa vào núi, đầu
gối vào hư không, chạy bắt hoa bướm bên đường, chắt chiu lại
những dòng ký ức, hoài niệm và tháo gở những vấn vương, nghe
lại tâm mình đang thở theo dòng tư tưởng…
Em có thể đang hoà mình trong mây ngàn, vô vàn không phương
hướng, nơi đâu ở trên bước đường trần, có thể thấy nơi đó có
trăng rơi rụng, có mắt sầu vương, có trái tim mở rộng bên
lưng đời, có từng vần thơ toả ngời chân chất. Bàn tay năm
ngón đã từng vẽ nên cảnh đời, vân mây của các ngón đã từng
tô những thăng trầm, luân chuyển và mảnh tâm vẫn như thuở
nào trong vắt mầu đại dương, để cho lòng thanh thản trên
bước đường dấn thân, nơi biết là huyễn nhưng vẫn đi vào vì
đó là tấm lòng..
Gọi nhau trong gió lộng
gọi tên trong biển rộng
Tìm nhau rồi tìm nhau
Tìm nhau và tìm nhau
mắt xanh non ban đầu
lời nói sao ngọt ngào
trên đường về ngày tháng
ngàn đời còn vắng xa
ta gom mây để hỏi
ta vờn gió để nghe
đường trần sao mỏi mòn
dừng chốn ở chốn nao....
Người nào gom được mây, ai người hỏi được gió..mây
gió đi vào tâm để tâm nở hoa, để bước đi có chỗ dừng chân.
Người lãng tử sẽ cười vang dậy hư không, biết bước chân đã
vẫn còn đi từng bước trên màu đất hoàng thổ của cõi tâm, mở
tâm để thấy rộng, mở mắt để nhìn hư không, và mở dài tấm
lòng chân chất thương con người..
Phải chăng đó là bước đường phải đi, đang đi, và đó là cuộc
gọi vô tâm của dòng sanh mạng của con người, khi dẫn dắt cả
bầu trời theo từng hơi thở, cho tam mật tương ưng, và ngôn
ngữ đoạn diệt và từng mảng vô ngôn bật dậy chan hoà trong
tâm...Tiếng đó, lời đó, tâm tình đó, chơn ngôn đó, âm thanh
đó.. giữa đời và đạo, giữa phàm phu và cõi tâm Bồ tát Quán
Thế Âm, có nơi nào cách biệt..
Ghi lại những dòng tư tưởng tràn mật trong tâm, chợt nắm
bắt, thở lại...vì e rằng sẽ tan biến vào hư không..
Ngày tháng năm 2010.