|
qua suối mây hồng
phạm thiên thư
Nguồn: Art2All

ngã pháp mây nổi
Tôi đang
ngồi trên một chiếc ghế, một chiếc bàn
viết gỗ nâu đặt ngay khung cửa sổ nhìn
xuống khu đất cỏ xanh nằm xuôi hai bên con sông
đọng nước tịch mịch.Khung cửa này là
lối ngõ của hoàng hôn, của trăng sao, hoa cỏ và
cả những tiếng chim lạnh buốt hắt vào tâm
thức tôi mỗi chiều.Tất cả thế giới
đó kết lại làm huyết bào nuôi dưỡng khí
chất, nuôi dưỡng mảnh thân thể hiu hắt,
rừng núi của những dù nấm hóa thân làm tinh tú
mỗi đêm.Tôi , nuôi dưỡng tạo vật trong
mình, cưu mang tất cả nhật nguyệt mất máu
...Tôi tựu thành con xoáy khủng khiếp của vô
lượng hành tinh lấp lánh trong dòng ngân hà xa xăm.Tôi
là một kết hợp dồn nén của tinh lực
vũ trụ, của những dải mây huyền bí
nhất, những mạch nguồn sâu thẳm nhất
như bầy ngựa xanh chuyển vó, như ngàn ngàn con
sông mang hoa lá dồn về.Tôi là đại dương
nơi bão gío hát ca, nơi tụ đọng lớn lao
của nước mắt loài người.
Những ống máu trong tôi cuồng nộ như trăm
ngàn dòng Hồng Hà mang cát đỏ nuôi dưỡng hình
hài.
Trái tim tôi: Một nửa là cao nguyên Tây Tạng, nơi nghi
ngút tuyết bay, nơi tím ngắt mặt trời, và
một nửa là vực sâu của đại
dương. Mỗi nhịp đập là lãng đãng mây
bay, là gầm gừ biển lớn, là muốn xô nghiêng
cánh cửa Âm, Dương, là vẫy gọi mặt
trăng đầu thai vào mặt trời để
trần gian chìm toàn thể trong bóng tối thân mật,
vắng vẻ, vĩnh cửu của mọi nhãn pháp so
đo.
Bây giờ thỏi nến vàng ệch lù mù trước
mặt, chỉ đủ sức quyến rũ những
con dế lang thang, những cánh bướm bỏ
sương mù vào sưởi ấm.Tôi rất quý những
bạn láng giềng này, những khúc ca, những cuộc
chơi rong trọn kiếp, mà không bao giờ tìm thấy
giữa loài người.Tất cả mọi tiếng ca
chỉ còn lại trong tiếng rú thống thiết
của ý thức thất bại.Tất cả mọi
bước chân rong ruổi là những bước
chạy trốn tù ngục tự thân.Cũng dưới
ngọn lửa này, những trang kinh càng trở nên héo úa,
những trang giấy nghi ngút tà dương.Mỗi
phiến giấy thơm trở nên một chiếc lá khô
xào xạc, những chiếc lá cuối mùa của một
cồn rừng gìa thâm u vắng vẻ.Những nét chữ
cổ hiện thân từng đốt xương mục,
từng nhành củi đeo đét thì thào, từng cỗ
xương chim rã nát, từng mảnh sỏi vô hồn
...Tất cả chỉ còn là bèo bọt lênh đênh trên
cơn hồng thủy ý niệm dâng ào ạt trong tôi.Tôi hú
gọi mật nghĩa về nhập xác.Tôi chuyển tinh
năng vào từng ngữ ngôn hồi sinh.Tôi kết tinh tú
lại làm dòng kinh thơ nhật nguyệt.Tất cả
bừng sáng trên một tâm địa huy hoàng.Mỗi dòng
kinh Kim Cương là một suối tóc biêng biếc hiu
hiu, là sợi mưa thu lãng đãng, là một lấm
chấm hoa đào, là sợi hương thơm tan loãng
từng mây, là dế đá ngủ giữa mặt trăng
và đàn ca não nuột, là Nhị tướng giao nhau
đẻ ngược ra Đấng vô cùng.Tôi gọi
hồn thiên thu nhập với gang tay.Tôi chiêu vía vô cùng
hiện giữa sương bụi.Tôi đốt xác hoàng
hôn làm triêu dương mở mắt.
Mỗi dòng kinh thơ, là một mạch máu.Mỗi
mạch máu là dòng tinh khí mặt trời, là một hơi
thở bão tố.Tôi thở bằng kinh thơ, cưu mang
từng túi phổi.Tôi đâm nổ ý thức tôi cho
những dòng kinh vọt ra như vô vàn cây mống
trời.Nút xoáy tinh lực không còn, tôi vỡ tung như
trăm ngàn mảnh mây hào quang kiêu ngạo vỗ cánh vào
vũ trụ.Mỗi chữ, mỗi nét mực xanh là
mỗi cô đọng tinh lực vũ trụ.Sức
mạnh của một biển cả thu gọn trong nét
chữ bùa chú ngàn cân dưới cán bút ấn quyết
xẻ núi.Tôi chỉ còn là kết hợp tạm bợ
của sa mạc ý niệm, nằm chờ tiếng réo
huyền bí của gío rừng tóc vô lượng dòng kinh.Tôi
còn vô lượng chiếc kén tơ của con tằm
đang mọc cánh thoát hình vỗ cánh ra đi làm trăng
sao vằng vặc.
Bây giờ đúng ba giờ đêm.Mỗi vị sư là
mỗi thế giới tịch mịch, mà mỗi gian phòng
là những cảnh giới vũ trụ riêng biệt.Quí
thầy ngủ yên ấm như một bóng trăng hiền
từ trong giọt sương.Chỉ còn tôi và dòng sông
dưới kia vẫn tỉnh thức cô quạnh.Tôi
phải thức với dòng sông, thức vĩnh cửu cho
dòng sông chảy mãi, tôi chợt bâng khuâng trước
một bóng bóng dáng trên tường.Không đó chỉ là
chân dung của tổ Bồ-Đề vác thuyền
trượng khai thị trên vai, treo chiếc giầy
cỏ vi mạt vô minh như một chấm than chênh vênh
cuối cùng; chiếc giầy duy nhất đạp lên
Nhị tướng để lìa cả sự ra
đi.Trở về và ra đi cũng chỉ là sự
gỉa danh, chỉ sự lênh đênh của cuộn mây
trắng.Trở về chỉ là sự ra đi trùng sinh,
sự ra đi nhập diệu, vì hoàng hôn bên này là triêu
dương bên nọ, cũng như lá cờ vĩnh
cửu chỉ tung bay trong nhận thức, dòng sông chỉ
chuyển dịch trong huyết mạch, bia mộ chỉ
là bia mộ của ảo tưởng thường
tại; ảo tưởng này là biến chứng của
tâm bệnh tham chấp và mê loạn.
Sự chết không phải là sự trở về mà là
sự ra đi đột biến, sự vượt
cầu vào mây khói.Cây cầu lửng như là dấu
nối ngắn ngủi giữa hai đầu của
sự vô cùng - là một ảo giác hiện nổi lên
giữa vô cùng tím ngắt cỏ hoa.Cỏ hoa là hiện
thân của vô cùng vi diệu.Kẻ yêu cỏ hoa là kẻ
đi vào vô cùng.Tình yêu là chân tướng của vô cùng -
chim non trong hốc cây - Mẹ dậy tiếng hót trìu
mến - Ngụ từ bất tuyệt thiên thu.Ngụ
từ là liếc mắt mầu nhiệm.Ngụ từ là
ngọn tóc bâng khuâng.Ngụ từ là tiếng em
nước suối.Ngụ từ là tiếng bồ câu gù
nhau trong hốc cây.Ngụ từ là con chim nho nhỏ tha
cỏ lên cành.Ngụ từ là câu hỏi vu vơ:Sao em áo xanh
đã vàng lệ đợi.Ngụ từ là muôn về
trong một.Ngụ từ là ngôn ngữ tinh nguyên.Ngụ
từ là nụ cười mầu nhiệm.Ngụ từ
là ẩn tích của ngôn ngữ.Ngụ từ là ngụ
từ.
Kẻ lữ thứ qua cầu, muốn mau qua cầu
như một cơn mưa thu, vì đường còn xa,
còn bao nhiêu núi cao mây trắng cám dỗ, còn bao nhiêu cồn
hoa suối mát đợi chờ, rồi đến
một thị trấn nào đó ít lâu lại làm lại
cuộc ra đi.Vì máu huyết thường hằng sôi
động ra đi.Tôi rất thèm những chuyến xe
chợ xọc xạch, vừa mang tôi đi, vừa
dằn vặt tôi, cũng như tôi vừa ra đi
vừa dằn vặt mình trọn kiếp.Tôi chán ngán
hết mọi tỉnh lị.Tôi thèm một chỗ
ngồi bên cửa xe, hút một cối thuốc, nhìn lên
cây cao lãng đãng sương dài theo cỗ xe dongduổi
tìm kiếm mảnh mặt trời vàng cuối núi.Tôi
chỉ thèm chuyển dịch.Khinh thị những phố
núi, đèo mây, những viện rượu ven rừng
ngừng nghỉ.Nhổ nước bọt vào những ga
mưa, chợ phố, những hang hốc cư
ngụ.Tôi sống trọn vẹn bằng máu huyết ca
hát lên đường.Chỉ có ra đi mới giải
thoát.Giải thoát sự giải thoát mới giải
thoát.Ra đi là bản chất của dịch hóa vũ trụ.sự
ra đi cuối cùng, sự ra đi tột đỉnh là
ra đi của sự ra đi, ra đi trong nỗi không
tịch sấm sét.
Một chiều, có lẽ vào một mùa hạ thật xa,
ngày ấy như một cánh chim biếc đã rụng
xuống ven núi rũ xương.Tôi cắp tấm
nhựa về một ruộng lúa ngoại ô, nằm hút thuốc
nhìn trời, việc nhìn trời cao đối với tôi
cũng cần thiết như đóa hoa, sách quý, trông cây và
như hai bữa cơm rau thanh đạm.Tôi chợt thích
thú đón xe đi Vũng Tầu và tìm được
chuyến xe cuối ngày lưa thưa hành khách.Thế
rồi cỗ xe chợ gìa cũng vừa kịp thả tôi
xuống thành phố cùng với vừng sao đêm chi chít
trên bãi biển.Tôi vời khung xe gỗ ngựa chất
đầy bóng tối về phía bãi sau.Vó ngựa lọc
cọc rơi mưa trên con đường cheo leo lưng
núi.Tôi bỏ xuống chọn một quán ăn có cây
đèn gío vàng ệch trên tường.Gọi một phần
ăn, một ly rượu nâu đậm, một phin cà
phê rồi ngả lưng nhồi cối thuốc hút nhìn
biển.Biển đêm trở thành cây dương cầm
gỗ huyền hoặc.Những ngọn sóng rì rào trong
hốc đá, những ngọn gío hú vi vu cuồn cuộn
chung quanh.Những bờ cây nào rũ tóc.Những
đỉnh non nào le lói trăng sao.Biển chỉ còn
những tiếng khóc, những tiếng thổn thức,
tiếng nấc nghẹn thống thiết, tiếng
nguyền rủa thì thầm, tiếng hát ca man
rợ.Biển là hiện thân của sự đau khổ
chất chứa;nơi tụ đọng tất cả
nước mắt loài người và trùng thú.Biển là
dấu chấm hết vĩ đại nhất của
thiên thu, cũng như giếng mắt huyền nhiệm
của xử nữ, nơi vắng bặt sau cùng của
mọi bản anh hùng ca chuyển núi.Biển là
nướcmắt kết thành tiếng khóc, tiếng khóc
tự kết thành nước mắt. Nướcmắt
tự vỡ ra âm thanh não nuột.Biển là vũng máu
thiên thu, vũng máu vô ngàn năm tím ngắt.Biển là
giọt máu duy nhất còn lại, chứng tích của
cuộc ám hại, sau khi tên sát nhân vĩnh cửu xa
bay.Biển là cỗ trống đồng meo mốc thúc
giục mây xám lên đường.Biển thường
xuyên tung tín điều cho loài người man rợ.Biển
quyến rũ máu huyết hát ca.Biển là thông
điệp thăm thẳm của thông điệp và
sấm dậy; vắng vẻ ghê rợn và bùng nổ kinh
hoàng.Hỡi con nước bất mãn kia.Ta vứt
xuống ngươi một cọng râu khinh thị.Hỡi
dấu chấm câu hun hút kia.Ngươi nhỏ xuống
lưng chúng đời sống như một dòng văn
ngô nghê.Hỡi thông điệp mê hoặc kia.Ngươi
chỉ cần thiết cho những ngọn núi rầu
rĩ.Hỡi thủy huyệt huyên náo kia, hãy trả mây
trắng hồi sinh, hỡi bầy ngựa thiên thu kia.Hãy
hò hét lên đường.Hỡi trùng dương
sương muối kia hãy đổ xuống nụ
cười thêm mặn.
Tôi ngạo
nghễ đứng lên trong những cử chỉ và khuôn
mặt thật thô, bỏ xuống bãi cát theo dấu chân
một suối tóc thủy quái về cuối bãi.Thân lau
sậy đó đã mất hút từ khi cây đèn bão vàng
ệch tắt phụt trên cột quán lần thứ
nhứt, cũng như viền trăng lúc đó mất
hút trong cơn mây đen ào bay.Một con chim nào mất
dấu trên bầu trời, một tiếng chim nào
chết đuối trên biển động.Dấu chân
thứ nhất.Dấu chân thứ hai.Dấu chân thứ
ba.Dấu chân thứ tư.Dấu chân thứ năm,
thứ saú....Dòng chân hiện ra cùng với mảnh trăng
trên bãi cát, tôi gián tâm thức vào cuộc truy tầm dấu
tích.Dòng chân hút dài về cuối bãi.Tôi mãi theo và phát
hiện thêm một dòng chân đậm hơn ngược
chiều.Những dấu chân đực cái giao nhau
chần chừ, rồi trở thành những xoáy cát sâu
hoẳm.Tôi ngồi xuống nhìn đôi chân mình, đôi chân
như hình ảnh cuộc sống, những dấu chân,
những biểu tượng rơi rớt quẩn
quanh.Hồi nhỏ, trước mỗi lần chui vào
tấm phản gỗ hoàng tâm, đặt sau lưng khung
cửa đất nhìn ra những tháp núi un sương
ảo nghiệm, nghe tiếng dế gáy bùi tai, nằm
thở hiu hắt với mảnh nguyệt đầu
giường, mẹ tôi lại đem soi chân ra ánh
trăng, nếu còn cát bụi là bế tôi ra con suối
nhỏ đầu nhà, đem khỏa chân con xuống dòng
nước róc rách, cho cát bụi xuôi theo con suối
với sao đêm.Có lẽ từ những ngày mất hút
đó cùng với ánh trăng nơi trang trại Đá
Trắng; một cõi sương khói tít mù.Tôi đã lớn
lên và đã bao lần rửa chân mà thật ra chưa
một lần nào sạch cát: cát hồng, cát tía, cát xanh,
cát bẩn tưởi, cát hào quang ... tất cả mọi
thứ bám đầy chân và lấp dần huyết
mạch, đóng sạn trong tim, tụ lại nếp óc
làm nên sa mạc, một thứ sa mạc đầy bão
nổi và xương ngựa khô.Tôi đã gián bao nhiêu
dấu chân trên mảnh đất này.Những dấu chân
thèm đất, hút nhựa sống từ lòng đất
nuôi dưỡng tâm linh, chuyển vào đất những
thất bại tức tưởi, gõ trên đất
những âm động lao xao.Dấu chân đuổi theo
những dấu chân.Dấu chân chạy trốn những
dấu chân.Dấu chân khoan thai phỉnh gạt.Dấu chân
sợ hãi chù chừ.Mỗi bàn chân là một ngọn cây
cằn cỗi, một loại hoa xương rồng ngát
hương.Mỗi ngón chân là một nụ sinh lực
hồng hào, là một nhành hoa ngà ngọc.Mỗi
người là một thân cây mọc ngược; gốc
từ không trung, hấp thụ thanh khí nhật nguyệt,
tinh chất cỏ hoa máu huyết biển núi.Mười
nhành rễ chim bay, hút mật hoa hồng, uống suối
ngọc thạch, hứng nhụy thông cao, mang thể
chất vũ trụ vào sinh trưởng.
Tất cả mọi con đường đều hình
thành bằng những dấu chân.Những dấu chân ngàn
xưa còn nạm đá cẩm tỏa sáng.Nhũ+ng dấu
chân hôm nay đặt lên con đường rêu phong đó;
những phiến đá kết tinh nô lệ, những
dấu chân hôm nay ra đi chẳng tự tại chút nào, dù
mỗi người đều có ý thức rằng mình
tự do một cách tù túng, mơ ước tự do
một cách nô lệ.
Những dấu chân mờ dần trên bãi biển, rồi
vô tăm tích dưới những đợt sóng đen
tối.Cơn thủy triều đã dậy như
một hàng dừa xanh.Dòng chân trên cát biển bây giờ
hiện rõ trong tôi như một dòng mực, như
những nét chữ kỳ diệu của trang kinh Kim
Cương.Tất cả mọi con đường,
mọi ước vọng, mọi vóc dáng, mọi khuôn
diện chợt vắng lặng trong tôi như một con
chim bay tấp vào cơn mây đen, như một lòng
suối cát biếc không vẩn gợn mây đục,
như giọt nước ôm trọn vầng trăng.Trong
giếng khơi thanh tịnh đó chợt hiện lên
một bông hoa tím ngắt, nhỏ như đầu kim,
một đóm hoa rơi, một chấm hoa mùa thu của
ký ức.Không đó chỉ là một bọt nước
nổi lên, phản ảnh chùm sao ly ti, chùm Bắc
đẩu le lói biến hiện.
Tôi chợt khinh thị tất cả tư tưởng,
phẫn nộ với tất cả vách đá chiếm
hữu mặt trời, độc quyền mặt
trăng, ăn cắp tinh tú nghìn xưa, đè nặng bóng
tối huyền nghĩa xuống tâm thức con
người.Tôi muốn chẻ tất cả tượng
gỗ xuống nhóm lại bếp lửa nhân gian cho
mọi sự sống hò reo lên đường, cho nghìn
suối mang hoa xuống non, cho trăm sông mang máu hồng
về biển, cho trùng dương thả mây trắng
phiêu bồng, cho rừng già thố lộ với núi
cỏ, cho sỏi đá tình tự với chim muông, cho tinh
tú nhào vào mạch máu, cho em hong tà dương từng
ngọn tóc, cho anh vợi hoàng hôn trong mắt xanh, cho mùa
đông cất cánh, cho thung lũng thay mầu, cho xuân thu
đổi áo, cho tất cả chiến tranh, tất
cả hình thái phơi sương nhòa lệ thực
sự vắng lặng nơi mỗi người.Mặt
trời phải sống dậy nơi mỗi
người.Mặt trời không còn là xác chết, không là
vụn đá, không là sa mạc ứ đọng huyết
mạch.Mặt trời trùng sinh.Mọi con
đường nổ tung.Mọi dấu chân tỉnh
thức.Mọi bàn tay mọc cánh thăng hoa.Tôi đọc
được mật nghĩa từ một dòng chân
mất hút trên bãi biển.
Tôi đứng dậy bâng khuâng, và trọn đêm bới
cát, đắp mũi tên vàng từ bờ xa cắm
phập xuống biển xanh.
Sáng hôm sau tôi từ bãi biển thức dậy với
mặt trời.Một con chim xanh đậu trên đầu
mũi tên như một cầu lửng cát vàng bắc
xuống biển.Con chim ca hát hiu hiu, rồi lao cánh mất
hút trên sóng biếc như một mũi tên bích ngọc.Tôi
tiểu tiện vào biển và nhặt một vỏ sò
trắng, ôm giọt nước xanh trong kẹt đá
với mặt trời rực rỡ ly ti.Tôi bỏ lên, tìm
vào quán ăn rồi đáp xe về tỉnh.
Qua một
kiếp sống nổi nêng, mỗi người đã
vượt qua bao nhiêu cây cầu;một cây cầu trúc
vàng, một cây cầu đá xám, một cây cầu tre La
Ngà, một cây cầu ván thiên, một cây cầu sắt
rỉ ...Bao nhiêu con cầu dựng lên để tiếp
nối những dòng chân, những bước đi không
bao giờ ngừng nghỉ, vì tư tưởng là ra
đi, ra đi từ bản chất, ra đi trên
những dấu chân, trên những nẻo đường
ảo tưởng, những lối quạnh tàn
trăng.Giấc mơ cũng là sự ra đi, ra đi
trong dấu chân hoài niệm và thao thức.Chỉ có
giấc ngủ say, giấc ngủ mệt thiếp,
giấc ngủ chết lịm, giấc ngủ của
Đạo gia, giấc ngủ của kẻ đau
nhừ thất bại, và hoan hỷ trong sự thành công
mĩ mãn nhất, tột đỉnh nhất của ý
thức thất bại, đồng nhất trong sự
thất bại ném tung gỉa ngã xuống cỏ, một
giấc ngủ không lo nghĩ, không tham vọng, không
chấp nhặt vì tất cả đều thất
bại, vì nhất tức nhất thiết, vì nhất
thiết tức nhất, vì cỏ hoa cũng là tứ chi,
vì nước mắt tha nhân cũng làm mình rướm máu,
mình khóc bằng máu, thở bằng nhịp tim, ăn
uống bằng nhật nguyệt, cưu mang sự
đau khổ loài người trên mỗi sợi tóc, trong
mỗi chân lông, trên mỗi tế bào, trên mỗi vó
ngựa ý thức trong rừng rậm tịch mịch, vượt
qua khỏi bờ Nhân Ngã, nhẩy vọt vào đồng
nhất với đại đồng.Chỉ còn lại
một vầng trăng giữa thiên thu, giữa rừng
tóc bồng bềnh mây nổi.Vừng trăng là nụ
cười, nụ cười là con mắt, con mắt
tịch mịch nhiệm mầu, con mắt nuôi nấng
hào quang, con mắt cửa ngõ vào đại thể, con
mắt cuối cùng của một nhân sinh xao xuyến.Con
mắt đó vẫn ngủ êm trong mỗi
người.Đó là giấc ngủ thanh tịnh
nhất.Giấc ngủ cuối cùng ra đi, ra đi
cả sự ra đi;mọi dấu chân xoáy tròn làm tinh tú,
mọi tinh tú nổ tung làm mọi cõi giới châu ngọc
lưu ly.Một giấc ngủ Không Tịch, gối
đầu, duỗi chân trên hai đỉnh tuyệt vô song.
Nụ cười của Phật Thích Ca là thông điệp
của sự thất bại ý thức.Tất cả
quyền uy điện ngọc, và lòng thương yêu
rộng lớn và trí sáng suốt vô cùng, và lòng dũng
cảm vô biên và nỗi đau nhức vô lượng
của chúng sinh, những bước chân lênh đênh
cầu giải thoát những đạo sư ngủ
gật trong rừng tối siêu hình ...Tất cả
những tương quan hiện tượng đó,
tất cả những cung bực mê loạn đó đã
đưa Phật đến cuối cùng của sự thất
bại và nhẩy vọt vào Tự Tánh Không của vạn
pháp, nổ tung mọi thức tướng sai biệt,
dứt vọng niệm, thể nhập vào tạng tính
chân như, cho cây trải hoa cúng dường, cho chim
diễn bầy vi diệu, cho trùng trùng tạng kinh
luận mở cửa treo trăng.
Ngã pháp đều không tự tánh, nên chỉ là giả
lập, gỉa tướng, một phương tiện
hư ngụy để vượt hư ngụy;
một bè trúc xanh nổi nênh qua ngọn suối mây
hồng.
Viết trong đêm đầu thu 1969
Pháp Vân Thiền Viện
THƠ
HOME
|