|
Phút tĩnh lặng
Sưu
tầm
Có lẻ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp đúng
người để rồi chúng ta mới biết cám ơn món quà cuộc sống.
Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra, nhưng
thường thì người ta chỉ tập trung vào cánh cửa đã đóng mà không
để ý đến cánh cửa kia đã mở ra rồi.
Đôi khi có một cái gì đó vượt khỏi tầm tay rồi chúng ta mới biết
rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan
trọng và có ý nghĩa biết bao với mình.
Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp
lại. Đừng vội trong mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì
chờ cho đến khi tình yêu hiện hửu trong trái tim họ, nếu không
thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.
Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, mộy giờ để
thích một người và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả
đời mới có thể quên được một người.
Đừng vì dáng vẻ bề ngoài, vì đó là lừa dối, đừng vì của cải vật
chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào đó có thể làm bạn mỉm
cười, bởi vì chỉ có nụ cuời mới có thể làm một ngày âm u trở nên
tuơi sáng.
Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó
tha thiết đến nổi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm
họ trong vòng tay thực tại. Hãy đi đến nơi nào bạn muốn, làm
những gì bạn khát khao, trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi
vì bạn chỉ có một cộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì
bạn mơ ước.
Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh
ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng cảm nhận như
vậy. Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có
mọi thứ tốt nhất mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những
gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.
Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết
đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ,
biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy mọi
người mới biết trân trọng những gì đã và đang đến trong cuộc đời
mình.
|