|

Buổi
phỏng
vấn
Đức
Đạt
Lai Lạt
Ma
Barkha Dutt,
Updated: July 06, 2010 20:07 IST
Giáng Kiết
Tường
dịch
SOURCE:
http://www.ndtv.com/article/india/in-conversation-with-the-dalai-lama-35955
Tin từ
Dharamsala:
Ngài được xem là hiện thân Đạt lai Lạt ma thứ 14 khi vừa mới
tròn 2 tuổi, năm nay Ngài đã 75. Nhân ngày sinh nhật thứ 75 này,
cả hằng triệu tín đồ trên toàn cầu tưởng nghĩ đến Ngài trong
ngày trọng đại đó. Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết có thể vị kế thừa
Ngài sẽ không tái sanh, mà là một người được trao trọng trách kế
thừa ngay khi Ngài còn sinh tiền.
Chúng tôi –
chương trình truyền hình NDTV - được duyên may phỏng vấn Đức Đạt
Lai Lạt Ma riêng tại Dharamsala, nơi Ngài tạm thời trú ngụ cuộc
đời lưu vong. Ngài cũng cho biết nếu Trung Quốc chọn vị Đạt lai
Lạt ma thừa hành, vị này sẽ không mang hiệu lực hợp pháp nào cả.

Sau đây là bài
phỏng vấn của chúng tôi :
Đài NDTV: Chúng tôi xin giới thiệu với khán thính giả một vị
lãnh đạo được cả thế giới ưa chuộng, kính nể nhất trong tất cả
mọi lãnh đạo từ chính trị cho đến tôn giáo. Đó là Đức Đạt Lai
Lạt Ma, người đã được chọn là hiện thân của các vị Đạt lai Lạt
ma trước Ngài – Ngài là kế vị thứ 14 - từ lúc mới 2 tuổi. Năm
lên 6, Ngài bắt đầu cuộc sống tu tập trong tu viện Phật giáo.
Hôm nay, nhân kỷ niệm sinh nhật thứ 75, chúng tôi rất hân hạnh
được diện kiến Ngài ngay tu viện tại Dharamsala, miền Bắc Ấn Độ,
là nơi trú ngụ tạm thời trong suốt cuộc đời lưu vong không những
chỉ của Ngài mà còn cả mấy chục ngàn người Tây tạng cũng lưu
vong với Ngài từ nữa thế kỷ qua. Tại đây chung quanh chúng tôi
cũng có khách thập phương - Phật tử cũng như khách du lịch - từ
mọi nơi trên thế giới đổ về thăm viếng thành phố Dharamsala.
Thành phố có tiếng và được biết đến nhiều nhờ gắn liền với Đức
Đạt Lai Lạt Ma.
Chúng con rất hân hạnh có mặt hôm nay đảnh lễ Ngài. Tất cả chúng
sanh phàm phu như chúng con khi đối diện với ngày birthday của
mình, có người hân hoan vui sướng, có kẻ buồn rầu vì thời gian
trôi qua quá nhanh, mình đã già nua… thế nhưng chúng con thấy
Ngài vẫn trẻ mãi. Xin Ngài cho chúng con biết làm sao để lúc nào
cũng có được tâm hồn trẻ trung như thế?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi nghĩ là phải ngủ cho đủ…
NDTV: Chúng con thì lúc nào cũng thiếu ngủ, chắc vì vậy đó.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Chư tăng chúng tôi không dùng bữa tối, chỉ
ăn sáng và trưa cho đầy đủ. Tôi nghĩ sức khỏe rất cần thiết, vì
chính khoa học hiện đại cũng chứng minh rằng phải có cái tâm
thanh thản lành mạnh mới mong có được tấm thân khỏe mạnh an bình
và ngược lại. Chính tôi đây, tôi cảm thấy tâm tôi rất an. Khi
nào phải đối diện với đau đớn hay một khó khăn nào, tôi thường
nhìn sự việc bằng một tầm nhìn nới rộng hơn, tổng quát toàn diện
hơn, như thế sẽ bớt đi cái băng khoăng lo âu và giữ cho tâm được
yên ổn nhẹ nhàng hơn. Đó cũng là một yếu tố quan trọng.
NDTV: Nhiều người diễn tả Ngài như có những vì sao long lanh
trong mắt, mà thật vậy, khi Ngài cười, lúc nào cũng cười, chúng
con thấy như có ngôi sao trong mắt Ngài thật đó. Lúc nào Ngài
cũng đem niềm vui đến cho mọi người làm cho người đối diện vui
tươi hơn, an bình hơn… Có phải lúc nào Ngài cũng mang thái độ
tích cực như thế từ nội tâm, hay chỉ vì sự cần thiết phải giữ
phong độ như vậy vì cả hằng triệu người lúc nào cũng theo dõi
Ngài khắp mọi nơi?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không có đâu… như tôi đã nói tâm tôi lúc nào
cũng khá an bình. Vã lại tôi nhìn mọi người, mọi chúng sanh cũng
như tôi, thân thể chúng ta chẳng khác gì nhau… ồ, thì cũng có
hơi khác tí xíu - như màu da nè, như lỗ mũi hơi to nè… nhưng
thật sự chúng ta giống nhau thôi. Nếu hỏi những khoa học gia về
bộ não hay những tế bào thần kinh của tôi và của quý vị có khác
biệt nhau không… bảo đảm là không. Chúng ta cũng giống nhau về
cảm xúc, và cả về tâm thần. Nên tôi chẳng bao giờ nhìn ông này
là Tổng Thống, ông kia là Vua, bà nọ là Thủ tướng, hay anh là gã
ăn mày… trong nhãn quang của tôi mọi người đều bình đẳng như
nhau. Khi gặp ai tôi chỉ nghĩ “đó là một con người, một chúng
sanh, và đó là anh tôi, chị tôi, em tôi, v.v…” Như thế tâm tôi
được an… Nhưng đôi lúc tôi cũng có những phút giây bất an.
NDTV: Ngài có biết giận không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Dĩ nhiên, dĩ nhiên
NDTV: Ngài cũng
biết giận à?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Ồ, nhiều lần lắm, nếu cô cứ hỏi những câu vớ
vẫn, có thể tôi sẽ không nhịn được đâu.
NDTV: Ái cha, con sợ quá!
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Thật sự thì có một lần, hình như là ở tiểu
bang New Jersey Hoa Kỳ thì phải, một cô phóng viên ký giả đã hỏi
tôi nhiều câu rồi, cuối cùng cô ấy hỏi thêm là tôi muốn danh
tánh và quyền lợi kế thừa trong tương lai sẽ ra sao. Tôi trả lời
tôi là một tu sĩ Phật giáo, tôi không nghĩ tới vấn đề danh vọng
như thế. Rồi qua vài ba câu hỏi và chuyên đề khác, sau đó cô ta
lại hỏi tôi y như ở trên, và tôi cũng trả lời giống như tôi đã
trả lời. Vài phút sau cô ta hỏi lại lần thứ ba, tôi nổi cáu…
NDTV: Dạ, con hiểu rồi ạ, con sẽ hỏi chỉ một lần thôi.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tốt, tốt lắm.
NDTV: Nhưng khi nổi giận, Ngài có để lộ ra bên ngoài không? Với
xã hội hiện đại và cuộc sống thành thị sô bồ hấp tấp vất vả này,
người ta rất dễ nổi giận, nóng nẩy, cáu kỉnh. Làm sao để kiềm
chế được cơn giận của mình, theo ý tưởng và lời khuyên dạy của
một người tu đạo Phật, một vị lãnh đạo tâm linh?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Nếu tôi có hơi cáu hay bực mình vì một
chuyện gì đó do người khác làm, có thể tôi sẽ biểu lộ nó một
chút rồi cho qua. Nhưng nếu là chuyện bực mình lớn hơn, tốt hơn
hết tôi tách biệt ra khỏi cái giận đó, và nhìn nhận nó là một
cảm xúc… ngay lúc đấy cái giận sẽ thuyên giảm, tôi kinh nghiệm
như thế đó. Và rồi tôi sẽ trao đổi chia sẻ với bạn bè, như thế
tôi tự mang lại bình an cho tâm tôi hơn.
Mỗi hoàn cảnh sẽ khác nhau, không thể dùng một phương thức đặc
biệt nào cả. Chỉ có cách là phải cố gắng có một thái độ bình
thản an nhiên để đối phó với hoàn cảnh đó. Cũng như nếu bạn có
một thân hình khỏe mạnh và một sức đề kháng vững chắc thì làm
sao con vi khuẫn vi trùng nào xâm nhập, làm gì được bạn; cũng
vậy khi cái tâm của bạn an bình, thì nếu sóng gió có đến, cảm
xúc có tiêu cực cách mấy đi nữa, nó cũng chỉ tạm thời, và chỉ
thể hiện phớt bên ngoài, không làm giao động được nội tâm tuốt
bên trong.
NDTV: Bây giờ xin Ngài cho chúng con biết lúc nãy Ngài có nhắc
đến bộ não của con người, Ngài cũng nổi danh từ nhỏ là một người
luôn mang tính hiếu kỳ muốn tìm hiểu khoa học, và hình như con
cũng có đọc đâu đó là Ngài cũng có một mô hình bộ não người
trong tư phòng và cũng hay tháo gở nó ra để học hỏi thí nghiệm
xem xét tìm hiểu… rất hiếm khi có những vị lãnh đạo tâm linh mà
lại thật sự quan tâm nhiều tới khoa học như thế, tính khí đó từ
đâu mà ra ạ?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Theo thiển ý của tôi thì nếu là một tu sĩ
thuần thành, nhất là một tu sĩ Phật giáo nữa, thì điều trước
tiên là ta phải biết sống thực tế. Cho nên để có được một phương
pháp thực tế, một nhận thức thực tế, thì trước tiên ta phải nhận
biết sự thật. Như vậy thì theo c ái nhìn khoa học và cách thí
nghiệm tìm hiểu sự thật rất là quan trọng, thực tiễn, và hữu ích.
Phần nhiều các bạn đều đã biết, theo cơ bản thì cái tư tưởng của
Đạo Phật nói chung và truyền thống Na-lan-đà nói riêng rất có kỹ
thuật khoa học.
Chính Đức Phật cũng đã từng dạy môn đồ của Ngài là không hoàn
toàn chấp nhận những gì Ngài thuyết giảng chỉ vì có lòng tin nơi
Ngài, nhưng phải tự tìm tòi học hỏi điều tra nghiên cứu. Đó là
cách suy nghĩ rất khoa học. Thí dụ như Ngài Long Thọ (skt:
Nagarjuna) một trong những vị tổ đầu tiên của trường phái
Na-lan-đà – theo Phật tử chúng tôi Ngài là tổ sư, là cao tăng,
nhưng dưới con mắt người đời Ngài chỉ là một giáo sư rất uyên
thâm của trung tâm nghiên cứu Phật giáo Nalanda. Và cũng tại đây
còn lại dấu vết những dòng chữ viết “đừng tin vào ngôn từ Phật
giáo, mà chỉ dõi theo những thử nghiệm và lô-gic nẫy sinh…” đó
là tư tưởng của tông phái Nalanda, và cũng là ý hướng cơ bản của
đạo Phật.
NDTV: Đúng là rất thiết thực và có tính cách khoa học.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Vâng. Bởi vậy cho nên tôi được huấn luyện
dựa theo đó. Nhưng ngay từ nhỏ, tôi vẫn hay có nhiều thắc mắc tò
mò… muốn biết tại sao, làm sao, cách nào, v.v… Tôi còn nhớ hồi
còn nhỏ xíu, mỗi khi Phái đoàn Ngoại giao Anh đến Lhasa thăm
viếng, có một anh chàng trẻ lúc nào cũng mang cho tôi một vài
món quà, lúc ấy còn bé tôi rất phấn khởi mong đợi mỗi khi có
công việc được gặp anh ta để xem anh cho tôi món đồ chơi nào nữa.
NDTV: Vậy món đồ chơi nào Ngài thích nhất?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tàu lữa (động tác còi tàu) và xe ô-tô. Nhưng
tôi chỉ chơi một tí xíu thôi, rồi tìm cách xem làm sao nó chạy
được, và cuối cùng chỉ còn cách tháo tung nó ra. Tháo được nhưng
đôi lúc không gắn lại được: thế là hư mất. Sau khi đến nhập cư
tại Ấn độ, tôi có nhiều dịp gặp gỡ các vị lãnh đạo nhiều tôn
giáo bạn, nhân viên của những ngành nghề khác nhau và nhất là
được tự do tiếp đãi những khoa học gia lừng danh. Vì đã có ý
thích riêng, nên gặp gỡ những chuyên gia nghiên cứu khoa học là
một điều rất phấn khởi cho tôi, họ rất tận tâm chỉ dạy và chia
sẽ nhiều thắc mắc của tôi.
NDTV: Kính Ngài, một đặc điểm hấp dẫn nhất của Ngài là lúc nào
Ngài cũng mang dáng vẽ ngây thơ của một cậu bé, lúc nào cũng
tươi cười vui tính, trong khi đó Ngài đã phải nhận lãnh trách
nhiệm trọng đại của Đức Đạt Lai Lạt Ma lúc mới hơn 2 tuổi. Vậy
hôm nay khi trò chuyện với chúng con đây, Ngài nói với tính cách
một chúng sanh hay một cao tăng? Và có khi nào Ngài ngẫm nghĩ
lại cuộc đời và thầm tiếc cho tuổi thơ đã mất?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không… à mà hình như cũng có, ở một mức độ
nào đó. Lúc khoảng 2 tuổi, quý chư tăng đến xác nhận tôi, nhưng
vài ba năm sau đó tôi vẫn ở nhà với bố mẹ và anh chị em tôi. Đến
5 tuổi tôi mới về Lhasa, và phải xa gia đình.
NDTV: Đối với đứa trẻ thơ như thế, chắc khó khăn lắm?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Thời gian sống ở Potala có một căn nhà cũng
gần gần đó dành cho gia đình tôi, nhưng mẹ tôi không muốn đến đó
ở thường xuyên, chỉ về đó vào mùa hè. Tôi còn nhớ căn chung cư
gia đình tôi sinh sống, bên ngoài sơn màu vàng, bên trong hoàn
toàn trắng. Mùa hè đầu tiên cứ vài ba ngày gia đình đến thăm tôi,
hay đôi khi họ đưa tôi về căn nhà vách vàng của ba mẹ tôi. Nhưng
hai năm sau, quý thầy đảm trách việc dạy dỗ tôi hạn chế bớt sự
thăm viếng này. Tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, cũng hơi buồn, nhưng cam
chịu và vâng lời thôi. Nhưng đôi lúc không học được, đôi lúc
cũng hư đốn… có lần ngay sau giờ học tôi chạy ôm chầm lấy mẹ đòi
về, và quyết chí không trở lại nữa. Nhưng đến giờ học ngày hôm
sau tôi lại tự động bò vào lớp (động tác bò).
NDTV: Như vậy cũng chẳng khác gì mấy đứa trẻ khác phải đi học đi
thi, cũng có cái khổ tương tự, nhưng cái đáng chú ý là…
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Thế nên, một đàng tôi phải sống xa bố mẹ,
nhưng thời gian đầu ông bà vẫn đến thăm tôi. Sau đó bạn tôi là
những người quét đường, thầy giáo và các vị tu sĩ, và thêm một
cậu nhỏ như là người giúp việc cho riêng tôi. Dĩ nhiên là lúc lễ
lạy, nhất là những nghi thức trịnh trọng, bạn tôi rất kính trọng
nhưng trong lúc nô đùa chơi với nhau, vì tôi nhỏ bé nên bị ăn
hiếp, trò chơi nào cũng bị thua, bạn còn cười chế nhạo nữa, nên
dĩ nhiên tôi khóc. Tôi không muốn bị thua, nhưng nghĩ lại những
người bạn này sau này vẫn là bạn tốt của tôi, đã đối xử rất bình
thường với tôi, họ là những người ít học nhưng rất thanh liêm,
trung thành.
NDTV: Ngài dùng chữ “thực tế” lúc nãy khi nói về tính khí khoa
học, và câu nói “dùng phương cách thực tế đối phó với chính trị
mưu mô xảo quyệt”. Như vậy Ngài đang đóng hai vai, hai nhân vật,
một là lãnh đạo tôn giáo, hai là nhân vật chính trị của Tây tạng;
vậy cái phương cách thực tế đó, khi Ngài đòi hỏi quyền tự trị
cho Tây tạng thay vì giải phóng tự do - Ngài dạy đó là con
đường trung đạo – nhưng nó đã chẳng dấy động được Bắc Kinh,
Trung quốc vẫn tảng lờ trước lời yêu cầu của Ngài. Có bao giờ
Ngài cảm thấy ân hận đã chọn con đuờng ôn hòa để đối lập chính
trị không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không, không bao giờ! Dĩ nhiên là một số dân
Tây tạng, và cả nhiều người ủng hộ tán đồng chính sách này từ
lâu nay, cũng hơi có thái độ phê phán chỉ trích phương pháp phải
chăng không quá khích này. Nhưng nếu chúng ta nhìn tổng quát,
thì cho dù có một ít kết quả tích cực từ phía Trung cộng, nhưng
bên trong nước Tây tạng thì hoàn toàn thất bại. Theo chính quyền
thì chẳng có kết quả gì hết, nhưng một số đông người Trung quốc,
dĩ nhiên là không phải hết 1.3 tỷ người ở đó, nhưng có những học
giả, nhân tài, những giáo sư, tiến sĩ, và nhiều văn nghệ sĩ…
trước biến cố tàn sát tại trung tâm Tiananmen thì số người này
rất ít, nhưng sau đó, càng ngày càng nhiều người dân Trung quốc
rất bất mãn, họ bắt đầu quan tâm hơn và tỏ mối liên kết hậu
thuẫn cho dân Tây tạng. Cho đến năm 2008, khi có những cuộc
khủng hoảng đẩm máu mà dân Tây tạng không phản bác lại. Càng
ngày càng nhiều người tỏ thái độ bất mãn với chính quyền Trung
quốc và ủng hộ chính sách bất bạo động của Tây tạng. Tôi cho thí
dụ, trong vòng hai năm qua, có hơn 1000 bài báo bằng tiếng Hoa,
và hơn 100 tác giả những bài bào này sống ngay trên lục địa
Trung quốc, tất cả đều viết với tính cách ủng hộ phương cách ôn
hòa không bạo động của chúng tôi, và chỉ trích những mưu mô thủ
đoạn của chính quyền của họ.
NDTV: Con đồng ý nhưng…
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Ngay chính trong chính quyền Trung quốc có
những viên chức cao cấp đã tỏ thái độ ủng hộ chúng tôi, đó chứng
tỏ phương cách này có đem đến những kết quả tích cực. Nhưng cũng
có những vấn đề chúng tôi cần thương lượng với chính phủ Trung
quốc, chúng tôi không tự giải quyết được. Nếu là một cuộc nội
chiến, có thể dễ dàng hơn để nói chuyện với nhau. Nhưng đây lại
khác, tôi thường nói một cách đùa cợt rằng “họ là những người
khách không được chính thức mời đến”, họ tự đến với súng ống đạn
dược, sau khi đào hầm đào hố, họ bắt đầu điều khiển mọi việc: từ
lối sống của người Tây tạng, đến cách làm một người Phật tử tốt,
v.v… Đôi khi báo chí Trung quốc cũng loan báo là “Ông Dalai Lama
không dạy về Đạo Phật chính thống”, tức là họ rành hơn, hiểu
biết hơn, cho nên đó là cái khó khăn. Họ nghĩ người Tây tạng
lưu vong gây chiến làm phiền họ, nên chúng tôi muốn tìm cách
giải quyết vấn đề với họ. Cho nên khi chính những người Trung
quốc ủng hộ Tây tạng, chúng tôi rất hoan hỉ. Bên ngoài, dĩ nhiên
Tây tạng được nhiệt liệt ủng hộ bởi nhiều thành phần rất có uy
thế như Hoa Kỳ, chính phủ Ấn độ, nghị viện Anh và các nước Âu
châu, v.v…
NDTV: Ngài vẫn còn tin tưởng Hoa Kỳ sao ạ? Con nhớ lần vừa rồi
trò chuyện, Ngài cũng vừa từ Hoa-thịnh-đốn về, và không được
diện kiến Tổng Thống Obama, lần thứ nhì đến đó mới được gặp,
người ta đồn rằng hành vi của TT Obama như thế là vì ông chịu
ảnh hưởng áp lực của Trung quốc. Thế mà Ngài vẫn đặt niềm tin
vào Washington à?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Dĩ nhiên là vậy. Trước khi chính thức gặp
nhau, tôi đã có liên hệ bẳng thư văn và điện thoại với Tổng
thống Hoa Kỳ. Ông là một người tốt, cuối cùng rồi Hoa Kỳ cũng có
một tổng thống đảng Dân chủ nên rất tốt cho nhân dân Hoa kỳ. Trong
một nước dân chủ, tư tưởng của ngưòi công dân tác động mạnh đến
Nghị viện, cả Thượng nghị viện và Hạ nghị viện, và như thế cũng
ảnh hưởng đến toàn thể guồng máy thống trị. Cho nên tại Hoa kỳ,
người dân có tiếng nói mạnh mẽ, nghị viện phải nghe theo và ủng
hộ. Và chính ở nước Ấn độ cũng thế, chính phủ Ấn ủng hộ Tây tạng
tối đa.
NDTV: Nhưng chính quyền Ấn đã không cho Ngài phát biểu tại bang
Arunachal Pradesh khi Ngài đến viếng thăm Tamang, họ nói Ngài
chỉ thăm với tính cách một lãnh đạo tôn giáo. Có thể nào chính
phủ Ấn cũng hơi nể nang Trung quốc quá đáng không, bởi vì Ấn độ
cũng đang có chiến lược bang giao song song với Trung quốc. Điều
này có làm Ngài ái ngại không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi vẫn thường trả lời những câu hỏi liên
quan đến phản ứng của chính phủ Ấn độ đối với vấn đề Tây tạng
chúng tôi, rằng tất cả những gì có thể làm được chính phủ Ấn đã
làm rồi, đã giúp chúng tôi đến mức tối đa rồi, từ lãnh vực giáo
dục, cho đến phục hồi xây dựng, v.v… Còn về lãnh vực chính trị,
nhất là những gì liên quan đến Tây tạng, thì phải nói chính
quyền Ấn rất thận trọng trong chính sách và thái độ của họ đối
với Trung quốc. Nhất là dạo sau này, lập trường của chính phủ Ấn
càng kiên quyết cứng rắn hơn trước bởi vì có những thành phần
trí thức, học giả, bình luận gia và nhiều người bắt đầu quan tâm
nhiều đến Tây tạng.
NDTV: Dạ vâng, Ngài vẫn giữ tầm nhìn rất lạc quan cho Tây tạng.
Chúng con xin mạn phép nghỉ một chút xíu, sau đó sẽ mở diễn đàn
cho mọi người có quyền đặt câu hỏi. Chúng tôi xin trở lại với
quý vị khán thính giả trong một thời gian ngắn.
~ ~ ~ o0o ~ ~ ~
NDTV: Quý vị khán thính giả đang tham dự một chương trình rất
đạc biệt mừng sinh nhật thứ 75 của Đức Đạt Lai Lạt Ma, chúng tôi
đang có mặt tại tu viện của Ngài tại Dharamsala nơi Ngài gọi là
nhà trong cuộc sống lưu vong hơn nửa thế kỷ. Có rất nhiều tín đồ
Phật tử, cũng như khách thập phương ngưỡng mộ Ngài - một bậc
lãnh đạo tối cao nhưng lúc nào cũng có thái độ bình dân trò
chuyện thân mật cười đùa với mọi người. Chúng ta sẽ có nhiều câu
hỏi và sẽ nghe chính Ngài Đạt lai Lạt ma thứ 14 trả lời, nhưng
trước nhất con xin được đọc một lời nhắn rất đặc biệt từ Delhi
gởi đến Ngài, do nhiếp ảnh gia Raghu Rai, người đã từng theo
chụp ảnh Ngài từ nhiều thập niên qua.
Tin nhắn của ông Raghu Rai: Con xin quy kính đảnh lễ Ngài, và
kính mừng sinh nhật thứ 75, và nguyện chúc Ngài luôn giữ tác
phong oai hùng tráng kiện như dãy Hi-mã-lạp-sơn. Ngài biết chúng
con rất yêu thương kính phục Ngài, nhất là con đây, mỗi khi được
dịp kề cận bên Ngài. Tất cả thân tâm con đều được vun bồi tưới
tẳm bằng năng lực sức sống dồi dào tỏa ra từ Ngài. Một vị tăng
cao thượng, một con người tiến hóa. Đây là câu hỏi của con:
“Kính xin Ngài làm sao hòa điệu giao kết với những năng lượng
siêu phàm nào đó để vì chúng sanh, và vì dân Tây tạng, làm sao
ấn định được khi nào mình có thể trở về Tây tạng trong huy hoàng,
để con được phép đi theo hầu Ngài và chụp hình kỷ niệm chuyến đi
vô tiền khoáng hậu này.” Con kính dâng tất cả lòng yêu thương và
cầu chúc mọi an lành đến với Ngài.
NDTV: Và câu hỏi của Raghu cũng là câu hỏi của rất nhiều người.
Vậy thì con xin được hỏi thêm là từ tận thâm sâu cùng cốc trong
đáy lòng của Ngài - con hỏi thế vì con biết Ngài rất thực tế -
Ngài có nghĩ là sẽ bước chân về nước Tây tạng trong kiếp này
không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Nhất định là Yes!
NDTV: Ngài vẫn tin như thế à?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Chắc chắn là như vậy. Trước nhất tinh thần
của người Tây tạng vẫn còn bên trong xứ sở Tây tạng cho dù đã có
biết bao thay đổi, phát triển, mở mang, cũng như sự nhồi sọ và
nhiều cách trừng phạt tra tấn khác, tinh thần bất khuất của Tây
tạng vẫn tồn tại mạnh mẽ và không suy thoái. Ngoài ra Trung quốc
cũng có hơn 200 triệu dân theo đạo Phật, theo một vài thống kê,
trong đó cũng có những lãnh tụ đảng, và viên chức cao cấp, cho
dù bên ngoài họ phải chịu nhận là “cộng sản vô thần” nhưng bên
trong họ hoàn toàn theo Phật giáo. Trong bốn thập niên qua, nếu
chúng ta xem xét kỹ lưỡng, thì cho dù chỉ có một đảng cộng sản,
một chế độ, nhưng biết bao thay đổi, họ có làm được những gì như
trong chủ trương của đảng đâu… thế nên cho đến giây phút này,
chủ trương đó vẫn không thiết thực. Một ngày nào đó chẳng chóng
thì chày họ cũng phải chấp nhận chủ trương của họ không thực tế,
và còn rất là phản lao động nữa.
NDTV: Bạch Ngài có bao giờ Ngài cảm thấy – cho dù Ngài là một vị
lãnh đạo tinh thần cho mọi người, nhưng tận bên trong trái tim,
Ngài vẫn chỉ là một người phàm phu - Ngài có cảm thấy như trong
việc tranh đấu cho tự do của dân tộc Tây tạng này, thời gian đã
trôi qua quá nhiều rồi, không còn kịp nữa không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Có chứ. Đã hơn 50 năm trôi qua rồi. Nhưng
như tôi đã nhắc lúc nãy, các bạn nên nhìn thấy là đã có rất
nhiều những đổi thay trong vòng hơn 60 năm qua, và vẫn còn thay
đổi rất nhanh trên đất nước Trung hoa, cho nên cuộc tranh đấu
rất có triển vọng, không thể như thế này mãi hoài được. Chúng ta
phải tin tưởng như thế, nhưng nếu hỏi thời gian bao lâu, thì
không tài nào trả lời được thôi.
NDTV: Có thể nội trong kiếp này không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Năm, mười, mười lăm năm… biết đâu đó, rõ
ràng sẽ có những đổi thay.
NDTV: Có một lần Ngài cũng nói đùa “Hưu trí dưỡng già cũng là
một nhân quyền”, và Ngài cũng phải được nghỉ hưu – nhân quyền
của Ngài.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Vâng, rất đúng, từ năm 2001 đến nay, chúng
tôi đã thực hiện và hoàn thành một số việc ủy nhiệm hành chánh
lãnh đạo mới, nên cương vị của tôi hiện giờ như đang “bán hưu” (semi-retired),
tôi đang chờ đợi một ngày nào đó được thật sự về hưu.
NDTV: Ngài có thật sự nghĩ là khi Ngài nghỉ hưu, thì cuộc tranh
đấu này sẽ không còn tồn tại giống như bây giờ, vì có rất nhiều
giới trẻ ở Tây tạng không đồng quan điểm với Ngài. Họ nghĩ
phương kế bất bạo động đã chẳng khuấy động một tí xíu nào cái
nhẫn tâm lạnh lùng của Bắc Kinh, Họ thường nói phải áp dụng một
chiến thuật mạnh bạo hùng hổ hơn. Ngài có lo lắng là nếu Ngài
bước xuống, sự gì sẽ xẩy ra cho cuộc tranh đấu này không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi chẳng cần lo lắng gì, vì tôi biết bên
trong Tây tạng và cả thành phần lưu vong bên ngoài, theo tôi
nghĩ có 95%, không chừng đến 99% người ủng hộ đường hướng bất
bạo động không dùng áp lực vũ khí chiến tranh này. Chỉ có một số
rất ít những tổ chức hoàn toàn muốn được tự do ngay bây giờ ngay
lập tức, đó là cái khác biệt. Nhưng chúng tôi vẫn thường đưa ra
những diễn đàn tranh luận bàn thảo và cho người dân Tây tạng có
quyền phát biểu tư tưởng, nhất là bên ngoài này – vì chính yếu
tố dân chủ đã được trưng dụng một cách hoàn hảo giữa những người
dân Tây tạng với nhau, và vì công việc tranh đấu này là của
người Tây tạng, cho dân Tây tạng. Nên chúng tôi cũng có trưng
cầu dân ý, và để cho người Tây tạng có toàn quyền trong vấn đề
này.
NDTV: Như vậy nếu thí dụ mọi người đều ước nguyện có sự tự do
trọn vẹn bằng cách dùng chiến thuật mạnh bạo hơn, Ngài cũng sẽ
không cản ngăn họ?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Như tôi đã thưa, hầu như 99% người ủng hộ
đường hướng bất bạo động. Chỉ một số ít người không ưng. Đôi khi
cũng rất khó giải thích vì dĩ nhiên ai cũng thấy có những thất
bại đau thương bên trong Tây tạng. Lâu lâu chúng tôi lại phải
hỏi người dân cho chắc chắn… như hồi tháng 11 năm 2008 chẳng hạn,
chúng tôi tổ chức một cuộc họp quần chúng rộng lớn ngay tại đây
để nghe tiếng nói của người dân Tây tạng… thì dĩ nhiên chúng tôi
cũng nghe những chỉ trích, cũng có những đòi hỏi độc lập tự do
trọn vẹn, nhưng sự có mặt của chúng tôi sau đó đã được mọi người
nhiệt liệt tán đồng. Thế nên cả hai bên lại cũng cứ tiếp tục
hướng đi đó.
NDTV: Nhưng nếu phần đông người dân chuyển hướng, Ngài cũng phải
chuyên hướng theo?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Bắt buộc thôi.
NDTV: Vậy nếu phần đông đòi quyền tự trị thì sao?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi đâu phải là một bạo chúa độc tài. Rất có
lý khi chúng ta chỉ trích hành động và chính sách của những kẻ
độc tài tuyệt đối này, vô lý tôi lại đi hành sử như họ vì tôi là
người chỉ trích họ cơ mà.
NDTV: Tại sao Ngài lại muốn nghỉ hưu? Cuộc chiến đấu cho tự do
này sẽ đi về đâu nếu không có mặt Ngài?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Aaah, vì tuổi tác… phải áp dụng tư tưởng dân
chủ và để cho người dân tự quyết định và có trách nhiệm, không
thể là công việc của chỉ một người mà thôi. Tôi đã 75 tuổi rồi,
người ta nghỉ hưu sớm hơn cơ, tôi đang chờ đợi để được thực sự
về hưu.
NDTV: Ngài nói thật hay giởn chơi vậy?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Nói thật đó. Ai cũng biết tôi có ba sứ mạng:
Sứ mạng thứ nhất là khuyến tấn một vài giá trị cần thiết, bất kể
là người có tín ngưỡng hay không. Bởi vậy tôi được mời đến thăm
rất nhiều nơi trên thế giới. Họ không mời vì tôi là Đạt lai Lạt
ma nhưng vì trọng vọng cái tư tưởng của Đạt lai Lạt ma - nó có
cái gì đó rất thiết thực và phù hợp. Đó là sứ mạng quan trọng
nhất của tôi.
Thứ hai, tôi mong muốn có được sự hài hòa giữa các tôn giáo với
nhau. Cả hai sứ mệnh này tôi thường gọi chúng là tư tưởng cổ
điển Ấn độ. Nên tôi cũng thường dựa vào đó mà nói tôi chỉ là sứ
giả của tư tưởng cổ điển Ấn độ, và đi đến đâu tôi cũng muốn chia
sẻ và củng cố hai điều này. Cho đến ngày tôi nhắm mắt nằm xuống
không còn thở nữa.
Và thứ ba là vấn đề Tây tạng đây. Nhưng khi thật sự nghỉ hưu rồi,
tôi sẽ không còn vướng bận với sứ mệnh thứ ba này nữa, tôi sẽ có
nhiều thì giờ và tâm huyết cho hai sứ mệnh quan trọng ở trên.
NDTV: Ngài có dự tính khoảng thời gian nào để chính thức nghỉ
hưu chưa ạ?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Thưa chưa. Cái khó khăn nhất là người ta đặt
nặng niềm tin, cảm tình và quá nhiều mong đợi nơi tôi.
NDTV: Người ta không muốn Ngài nghỉ hưu, phải không ạ?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Thì đó là cái khó khăn. Nhưng tôi cũng chỉ
là một con người bình thường, tôi cũng phải có quyền lợi cho
cuộc sống của tôi.
NDTV: Dạ thưa đúng, đó là quyền lợi của mọi người, nhưng chắc
đối với Ngài thì hơi khó đấy, chắc chưa xẩy ra được đâu. Bây giờ
con xin được mời bà Catherine Levine với câu hỏi kế tiếp.
Catherine: Thưa con đến từ Gia-nã-đại. Con đã theo học ngành
triết lý từ lâu. Con rất hân hạnh được có mặt nơi đây nghe Ngài
giảng dạy, và kính chúc happy birthday. Ngài đã khẳng định là
tương lai của Tây tạng rất có triển vọng. Xin Ngài cho đại chúng
biết từ nguồn gốc nào, từ khía cạnh nào đã cho Ngài những hy
vọng này?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Sự thật (Truth), lòng chân thành (Honesty)
và tính chất công khai không che đậy giấu diếm (Transparency). Tiếng
nói của chúng tôi tuy nhỏ bé nhẹ nhàng nhưng người ta tin tưởng.
Bên kia, ít người tin được. Cho nên chính cái sự thật, lòng
thành, công khai chẳng có gì che giấu là những điểm gốc cho
chúng tôi hy vọng, và cũng là nguồn năng lựợng để tiếp tục công
trình. Tôi có nghe một chương trình trên đài BBC nói về sức mạnh
của Thượng đế, sức mạnh của tiền bạc, và sức mạnh của sự thật.
Những cái này rất quan trọng. Nhưng phần nhiều người ta chỉ biết
có sức mạnh của súng ống bom đạn. Ngoài ra còn có sức mạnh của
kinh tế - siêu mạnh nữa là đàng khác, và những sức mạnh của tham
nhũng, của dối trá, của lừa đảo gian lận, mờ ám. Phải củng cố
lại sức mạnh của sự thật, từ đó chúng ta sẽ tự tin hơn, và làm
tăng trưởng sức mạnh của thẳng thắn không vẫn đục mờ ám để có
được niềm tin, và tình bạn.
NDTV: Bao nhiêu năm trời nay, chưa bao giờ Ngài mất niềm hy vọng
sao? Không có một phút giây nào tự ngờ vực chính mình? Không khi
nào nghĩ “bao nhiêu thập niên rồi mà cũng chưa đi đến đâu, chưa
thay đổi được gì”, Ngài không có một phút nào mất niềm tin hay
sao?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không, dĩ nhiên là có một vài thất vọng nhỏ
nhoi lâu lâu cũng lóe lên, nhưng chủ yếu là như tôi đã trình bày
- chỉ có sự thật và lòng trung thực. Cho nên khi có những buổi
họp với giới chức chính quyền của bên kia, chúng tôi một mực giữ
vững lập trường với sự thật, với cái chân thành và tấm lòng
trong suốt, nên rất dễ dàng đàm phán về phía chúng tôi, nhưng
bên kia lúc nào cũng có vẻ căng thẳng.
NDTV: Đó là một cách nói rất hay, nhưng nhiều người trong chúng
con vẫn thắc mắc làm sao Ngài có thể mãi hoài lạc quan như thế
được. Và kế tiếp là câu hỏi của Jeremy Russell. Xin mời.
Jeremy: Hình như con có nghe trong những lời bàn luận trước đây
là Ngài vẫn cho rằng sẽ có sự thay đổi toàn diện của Đảng Cộng
sản Trung quốc. Vậy xin Ngài cho biết những thay đổi này sẽ đến
từ từ hay nhanh chóng cấp thời?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Một vài trường hợp hư hư thực thực của Xã
hội Chủ nghĩa dạo này tạo cơ hội cho rất nhiều dư luận. Trong
thời gian khai sơ khi cuộc cách mạng bắt đầu diễn tiến, tất cả
đều phấn khởi, và cống hiến hết sức lực. Khi tôi đến Trung quốc
khoảng năm 54-55, tôi có dịp diện kiến Chủ tịch Mao Trạch Đông
rất nhiều lần, cũng như đã gặp nhiều tướng lãnh và viên chức cao
cấp ở nhiều lãnh thổ. Tất cả những người tôi gặp đều có ý chí
cống hiến toàn vẹn cho nhân dân, cho xứ sở.
Nên thời gian đầu, tôi cũng
có ấn tượng tốt cho chủ trương Marxist này. Tôi có đề nghị “cho
tôi nhập đảng” nhưng dĩ nhiên họ đâu có cho. Tôi nghĩ chính họ
cũng biết là chế độ của họ không trường tồn, nên may mắn thay họ
không cho tôi gia nhập (cười). Lúc bấy giờ thật sự chế độ Chủ
nghĩa xã hội rất có giá trị, một đảng của người lao động, của
quần chúng. Tôi nghĩ không những họ thông thái hiểu biết mà họ
còn là những người lao động bình dân, trên lý thuyết…
Bây giờ đã đến
thời điểm tôi cần nghỉ hưu, nhưng trước khi bước xuống, tôi thật
sự muốn nhắn gởi Trung quốc vài điều: Trung quốc cần phải thiết
lập nền Dân chủ ngay lập tức. Một tỷ ba triệu người Hoa chưa bao
giờ được huởng dân chủ tự do, và một con số rất cao ngưòi dân
hoàn toàn vô học, không đưọc giáo dục. Phải thành lập một chính
quyền trung ương, và phải có những đổi thay trong chế độ, trong
guồng máy chính trị của đảng Cộng sản.
Tôi nghĩ cái cần
thiết tức thời nhất là có sự công khai và tự do trao đổi thông
tin tài liệu. Một tỷ ba triệu người dân phải được quyền biết sự
thật. Mờ ám che giấu họ là sai lầm, là trái luân lý. Một tỷ ba
triệu người đó phải có khả năng phán đoán đâu là phải đâu là
trái. Những tài liệu tuyên truyền bóp méo sư thật xưa nay đều
hoàn toàn không trong dự đoán. Có thể nếu còn đang trong một
cuộc chiến nào đó, nội chiến hay ngoại chiến, hay qua một thời
gian nguy kịch chẳng hạn, thì sự kiểm duyệt chặt chẽ mọi thông
tin như thế cũng có thể chấp nhận được, đàng này một quốc gia tự
do, không chiến tranh, thì không thể nào làm như thế. Ngoài ra
luật pháp và tòa án nhân dân cũng rất quan trọng.
Tôi mạn phép khuyên những người bạn Trung quốc của tôi hãy nhìn
nước Ấn độ mà xem - bắc Ấn, nam Ấn, tây Ấn, đông Ấn, họ không
nói cùng một ngôn ngữ, không viết cũng một loại chữ, không chung
văn hóa sắc tộc nhưng họ thống nhất, không phân ly chia cách.
Mỗi người có ngôn ngữ riêng biệt, đôi khi không ai hiểu ai,
nhưng họ đoàn kết hợp nhất.
Vùng Kashmir
cũng hơi có bạo động nhưng là những xung khắc với người
Pakistan, chứ không phải người Ấn với nhau. Cho nên Trung quốc
phải theo gương học hỏi từ nước láng giềng này. Vì Ấn độ có tự
do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, không bị cấm cản
kiểm duyệt, và Ấn độ cũng có một guồng máy pháp luật độc lập tự
do. Trung quốc cần phải nới rộng ra và bắt đầu cho phép công
khai thông tin, rồi dần dần thiết lập một tòa án dân sự độc lập
thì mới mong tiến hóa. Rất cần thiết, và đầu tiên là đảng và
guồng máy cai trị phải sửa đổi dần dần.
NDTV: Như vậy có nghĩ là Ngài vẫn tôn trọng chế độ Marxist. Ngài
còn muốn nhập đảng không ạ?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Có chứ. Nếu chỉ áp dụng trong học thuyết
kinh tế thôi, thì tôi là Marxist.
Như vậy để cho quý vị biết một tí về hoài bão của Trung cộng.
Nhưng tiếc thay, Đảng Cộng sản Trung quốc không còn là cộng sản
nữa. Một nhà lãnh đạo, đã đưọc trao giải thưởng Nobel hòa bình,
mà cũng là một người bạn thân tôi rất cảm mến, ngày xưa đã ủng
hộ mãnh liệt xã hội chủ nghĩa của Trung quốc, vừa rồi gặp lại
ông ta hai năm về trước, tôi có hỏi ông “người Trung hoa có thật
sự có chủ nghĩa xã hội không?” Ông ta trả lời: “Hết rồi, giờ chỉ
là chủ nghĩa tư bản (capitalist) và chủ nghĩa độc đoán (authoritarian).”
NDTV: Cả hai chủ nghĩa đó chung với nhau mới thực sự là thuốc
độc khó giải tỏa. Bây giờ chúng ta sẽ được nghe lời tâm tình của
một người bạn chí thân rất lâu đời của Ngài – đó là Giáo Sư
Sharma, cựu hiệu trưởng trường Đại học Dharamsala. Xin GS chia
sẽ cho đại chúng biết một mẫu chuyện vui nào giữa hai vị mà chưa
ai biết đến.
Sharma: Câu đó hơi khó trả lời…
NDTV: Tại vị mọi người không được thân thiện với Ngài bằng GS.
Sharma: Tôi có
rất nhiều những kỷ niệm ấn tượng với Ngài. Nhưng cái kỷ niệm
đáng ghi nhớ nhất là khi một người bạn gọi phone cho tôi thông
báo tin khẩn là Đức ĐLLM sẽ rời bỏ Dharamsala ngay lập tức. Đó
là năm 1989. Chuyện gì đã xẩy ra tôi cũng chẳng cần thiết phải
nói ra tại đây. Lúc đó là 9g rưỡi đêm, tôi không ngủ được, sáng
sớm tinh sương tôi lên đường về đến đây tới văn phòng của Ngài
vào buổi xế trưa. Quang cảnh cả trăm phóng viên nhà báo thợ chụp
hình đầy ấp từ trong ra ngoài làm tôi càng lo sợ. Họ không cho
tôi vào gặp Ngài, tôi nhất quyết ngồi ngay ngoài cửa cho đến khi
nào Ngài xong việc và tiếp tôi. Ngài rất là từ bi, một chập sau
thầy thư ký ra thông báo Ngài sẽ gặp tôi vào lúc trước 6g chiều.
Khi Ngài xuất hiện trước ngưỡng cửa và nói với tôi những lời mà
tôi không thể chia sẽ được ở đây. Ngay lúc ấy tôi ước gì nền đất
dưới chân tôi mở ra nuốt tôi ngấu nghiến vào trong cho tôi biến
mất. Tôi bị sốc nặng và xin được ngồi xuống. Không biết sao tôi
đã khóc như một đứa con nít, và Ngài đã bước đến ôm tôi… đó là
kỷ niệm không bao giờ tôi quên được.
Tôi cảm niệm ơn trên tôi được biết và làm bạn của Ngài suốt 40
năm qua.
NDTV: Chúng con mong rằng Ngài chẳng bao giờ rời khỏi Dharamsala
chỉ trừ khi rời nơi đây đề về lại Tây tạng mà thôi.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Khi tình trạng khó khăn này xẩy ra, lúc đấy
tôi đang hoằng pháp tại Hoa kỳ; có người hỏi tôi tính làm sao,
tôi trả lời là nếu họ muốn chúng tôi đi thì chúng tôi đi thôi.
Nhưng khi tôi về đến đây thì nhiều người bạn cũ của tôi, nhất là
người bạn chí thân này nè, tình cảm ướt át quá đổi, nói rằng chỉ
trừ khi rời đây để về lại Tây tạng, tôi không được đi đâu hết.
Dĩ nhiên trong một cộng đồng tập thể, thể nào cũng nẫy sinh
những bất đồng không ít thì nhiều, nhưng chủ yếu là những người
dân địa phương ở đây rất thật thà, họ không quan trọng hóa tiền
bạc, tình bạn được xây dựng trên lòng tín nhiệm, tin hiểu nhau.
NDTV: Như vậy Ngài sẻ không bỏ Dharamsala mà đi
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không.
NDTV: Chắc cũng chẳng ai cho Ngài rời nơi đây. Và bây giờ đến
một nhân vật cũng rất kỳ cựu của Dharamsala, ông Ajay Singh.
Ajay: Trên thế giới ngày hôm nay, Ngài là một trong những nhân
vật sáng chói cho toàn dân Tây tạng và cho cả hằng triệu tín đồ
Phật tử. Đối với họ Ngài biểu hiện cho niềm tin, cho hy vọng;
bất kỳ nơi đâu Ngài bước chân đến, Ngài đem vui tươi, hạnh phúc,
an bình đến đó. Làm sao Ngài lại có thể nghĩ đến phải tìm người
thừa tự - làm sao ai đó có thể nối nghiệp thay thế Ngài được?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Việc chọn người kế thừa ngôi vị Đạt lai Lạt ma thì từ năm
1969 tôi đã tỏ ý đó rồi. Cho nên sớm muộn gì rồi cũng phải như
thế, không là vấn đề tối quan trọng ở đây. Quan trọng là tinh
thần Tây tạng và công cuộc tranh đấu cho tự do, dĩ nhiên là sẽ
được tiếp nối bởi chính dân Tây tạng. Chúng tôi đã bắt đầu có
một chính quyền lưu vong, được dân chúng bầu chọn cứ 5 năm một
lần cho dù có mặt của Đạt lai Lạt ma hay không, chính tổ chức và
sự lãnh đạo này sẽ tồn tại và tiếp tục nhu cầu của người dân Tây
tạng.
Còn về phần tâm
linh, Tây tạng có rất nhiều tông phái Phật giáo, và cũng có
nhiếu những thế hệ lãnh đạo trẻ hơn khoảng hai mươi ba mươi tuổi
đời hiện giờ, họ sẽ là những vị nối tiếp trách nhiệm về phần tâm
linh cho dân tộc và cả về công cuộc đấu tranh này. Nhưng đồng
thời người Tây tạng cũng muốn phải có người kế thừa ngôi vị Đạt
lai Lạt ma, vì truyền thống, cho nên chúng tôi - những thành
phần lãnh đạo các tông môn, các trường phái cũng đã nhiều lần
hội họp bàn thảo vấn đề này nhất là vào những năm gần đây, nhưng
sự việc chưa có kết quả, chưa đi đến đâu hết.
NDTV: Ngài nói
khi nãy có thể truyền thống trụ sở Đạt Lai Lạt Ma sẽ dần phai mờ
đi, Ngài thật sự nghĩ thế à?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Đúng thế. Cũng như đức Phật vậy… đâu có “trụ
sở Phật” đâu nhưng lời dạy của Ngài vẫn tồn tại, chỉ có tổ chức
không còn mà thôi. Dĩ nhiển không thể so sánh được, nhưng những
gì tôi nói, tôi thuyết giảng, những sách báo tôi biên soạn cũng
sẽ tồn tại trăm năm về sau, đâu cần có cơ quan hay “trụ sở” nào.
NDTV: Không hề hấn gì nếu không có một Đạt Lai Lạt Ma thứ 15 sau
Ngài à?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Nhiều người mang cái cảm tưởng là truyền
thống hiện thân Đạt lai Lạt ma tối quan trọng đối với Phật giáo
Tây tạng, nhưng sự thật là không như thế. Thật ra thì rất có ích
lợi trong việc đấu tranh giành độc lập tự do cho nước nhà, nhờ
đó mà Tây tạng có tiếng nói, nhưng sau đó thì cũng chẳng thành
vấn đề…
NDTV: Lần cuối cùng con gặp Ngài, Ngài nói “tôi không phải là
đấng tối cao.”
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Đúng vậy. Tôi chỉ là một con người bình
thường. Chắc chắn, không nghi ngờ gì cả. Trong chuyến viếng thăm
Israel đầu tiên của tôi, có một vài phóng viên nhà báo đến phỏng
vấn tôi, tôi nói “tôi là một con người hoàn hảo” thật ra tôi
muốn nói tôi hoàn toàn là một con người, một người bình thường,
nhưng tôi dùng sai chữ [I meant to say “perfectly human”, but
I said it incorrectly as “perfect human being”]. Thế là khi
đến Tel Aviv, có những tờ báo đăng câu nói của tôi một cách hơi
tiêu cực là “Đạt Lai Lạt Ma tự xem mình hoàn hảo” và họ nói tôi
không thể nào hoàn hảo được. Đó cũng là một bài học. Nếu ai hỏi
tôi về Adolf Hitler và sự tàn sát khủng khiếp của ông, dĩ nhiên
là một Phật tử, tôi vẫn trả lời, cả đến Hitler, ít nhất khi ông
còn trẻ cũng là một con người bình thường và có lòng từ bi.
NDTV: Ngài vẫn
có lòng từ ái đối với Hitler sao?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Dĩ nhiên rồi. Thù giận ông ta làm chi, chẳng
ích lợi gì. Ông ta đi lâu rồi.
NDTV: Nhưng lại có những Hitler hiện đại, những người ôm bom đi
khủng bố chẳng hạn, họ mang hận thù đến cùng khắp mọi nơi. Ngài
vẫn bao dung được sao? Chúa Giê-su nói nếu người ta tát bên phải,
đưa luôn má bên trái, Giáo chủ Mahatma Gandhi cũng khuyên như
thế, giờ đến Ngài nữa. Nhưng nhiều người thì cho đó là hèn nhát,
đưa luôn má bên kia ra.
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Theo tôi nghĩ, lúc Mahatma Gandhi và những vị lãnh đạo đất
nước ra công giải phóng dân tộc giành độc lập tự do cho Ấn độ,
họ quyết chí áp dụng chính sách bất bạo động (tiếng Ấn độ gọi
là ahimsa – tránh bạo động), thì có nhiều thế lực quyền hành
Tây phương cho rằng như vậy là nhu nhược. Nhưng hiện giờ,
quan niệm
đó đã được thay đổi. Trên thực tế dùng bạo lực, vũ khí để phản
kháng mới là yếu nhược, và đầy sợ hãi. Bất bạo động mới chứng
minh sức mạnh, lòng tự tin, và sự thật. Dùng chiến lược bạo động
oanh tạc đánh đập cấu xé lẫn nhau tức là không hiểu sự thật nên
mới vội vàng vơ cây súng, nắm quả bom. Ngay cả trong liên hệ hôn
nhân, khi vợ chồng không hoà hợp trong một vấn đề gì, nếu cả đôi
bên đều ích kỷ chỉ nghĩ quyền lợi riêng mình, thì họ sẽ im miệng
mà chỉ dùng tay chân đấm đá nhau, đó mới là nhu nhược yếu hèn.
NDTV: Vậy thì thế giới phải làm sao để đối trị những thành phần
như Osama Bin Laden, hay Taliban? Chúng ta phải làm gì với những
người chuyên tìm cách thảm hại kẻ khác? Có thật là phải đưa má
bên kia không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Dĩ nhiên rồi. Như lời dạy của đạo Phật, mình
phải thương lượng xem cách nào đưa lại nhiều lợi ích hơn, đôi
khi phải nhìn cái lợi ích cho số đông, lúc đấy mình phải có
quyền dùng lời nói hoặc biện pháp khắc nghiệt mạnh bạo hơn để
đối phó. Phương tiện chỉ là phụ. Đạo Phật dạy phải có trí tuệ
trong những phương pháp đối trị này, phải biết đâu là mục tiêu
và động cơ để hành sử. Nhưng khi dùng lời nói hay biện pháp mạnh
này, động cơ không thể là giận dữ hay thù ghét, phải áp dụng
lòng từ… nếu ai làm sai người ấy sẽ chịu quả báo… thí dụ như cha
mẹ hay thầy cô đôi khi vì lòng từ bi mà la mắng dạy bảo những
đứa con ngổ nghịch hư hỏng, nhưng không có ác ý, không hãm hại…
cách đối trị có hơi mạnh tay nhưng không bạo động. Còn như lừa
đảo, bốc lột, lợi dụng, gây thiệt hại, hay mua chuộc bằng lời
ngon ngọt quà cáp là những cách bạo động không nên dùng.
Những thế hệ
trước cổ điển lâu đời, người ta sống khó khăn khổ cực hơn nhưng
có thăng bằng điều độ, và niềm tin trong cộng đồng cũng quan
trọng.
Vài thế kỷ vừa
rồi, vì nhu cầu vật chất kỷ thuật khoa học tăng trưởng nên con
người cũng theo đà đó mà xa đọa. Tôi thường khuyến khích mọi
người nên tu tập cầu nguyện, biết đâu đó ước nguyện có thể thành
tựu vào kiếp tới. Nhưng cầu nguyện không cũng khó có thể mang
lại kết quả ngay ở đời này… nhưng kỷ thuật khoa học đôi khi lại
làm được, và làm được ngay lúc này. Tiền của cũng vậy, lợi ích
ngay lập tức. Trong khi tu tập thiền định không thu thập được
kết quả tức thời. Nên người ta cứ quay về với kỷ nghệ và tiền
tài vật chất… vì thế mới bị nhiều khủng hoảng đạo đức mà thôi.
Nhưng cũng may
mắn là những thập niên cuối của thế kỷ 20, rất nhiều người biết
tìm lại ổn định cho đời sống tâm linh của họ, không những chỉ
giới trẻ, nhưng cả những gia đình giàu có, những ông chủ bà chủ
của các xí nghiệp lớn.
Tôi cũng thường
được mời đến giảng dạy, cho cả những nhà khoa học gia. Vào nhiều
thế kỷ trước, khoa học hiện đại và vấn đề tâm linh không như
ngày nay… nhưng bây giờ người ta thấy có sự tương quan giữa khoa
học và tâm linh… bên Hoa kỳ nhiều cuộc thí nghiệm khoa học bắt
đầu tìm hiểu về cảm xúc của con người và làm sao khắc phục cảm
xúc qua thiền định, nhiều khoa học gia nổi tiếng trong ngành y
dược đã có những dự án nghiên cứu thí nghiệm trong lãnh vực này.
Sẽ có nhiều thay đổi trong tương lai.
Ngoài ra người
ta cũng bàn luận vấn đề thiếu đạo lý luân thường trong đời sống
con người ngày nay. Nhiều người cho rằng đạo lý luân thường phải
có căn bản từ tín ngưỡng, nhưng lại bị hạn chế hơn bởi tín
ngưỡng. Tôn giáo rất tốt cho đạo đức con người nhưng không có
tôn giáo tín ngưỡng thì cái căn bản của đạo lý, kể cả sức khỏe
bản thân chúng ta, và sự thanh liêm minh bạch, lòng thành thật
có thể gầy dựng và tạo ra niềm tự tin. Khi có tự tin, người ta
sẽ bớt lo sợ, nội lực sẽ mạnh hơn, stress sẽ giảm đi, lo âu sẽ
bớt lại, và cuộc sống được thanh thản hơn. Ngành y học bắt đầu
nhận thấy ích lợi vả hiệu quả của nếp sống đạo đức. Đó là những
tiến triển khả quan.
NDTV: Câu hỏi kế
tiếp của Francisco, người Argentina đến đây từ một quốc gia ở
Nam Mỹ.
Francisco: Kính bạch Ngài, gia đình con ở Argentina, con đang
theo học ở Ấn độ được sáu tháng. Nước Argentina đã nằm dưới
quyền thống trị rất lâu đời của chế độ quân sự chính chuyên độc
tài chỉ biết dùng bạo lực cai trị nước. Tây tạng của Ngài cũng
thế, cũng bị lực lượng quân đội Trung quốc đàn áp thống lãnh.
Câu hỏi của con là với lịch sử vũ khí chiến tranh bạo tàn khắp
nơi, kể cả nhiều quốc gia ở Nam Mỹ, với chính sách khủng bố ngày
càng nhiều và tàn khốc, Ngài có nghĩ ngành quân đội của một quốc
gia có thật sự đem lợi lạc tích cực đến cho quốc gia đó không?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Có thể là trong một hoàn cảnh, một tình
huống nào đó, qua một thời gian hay những nhu cầu khẩn cấp,
ngành quân sự rất cần thiết và thích đáng. Cái đáng ngại là hầu
như toàn thể ai trong quân đội cũng hơi thiếu cái yếu tố đạo đức.
Họ quen với bạo hành, quyền lực, trách nhiệm nắm trong tay đến
nổi quên luôn tự do dân chủ, họ chỉ chú trọng vào quyền lực của
họ. Cũng như nhóm dân quân Miến điện hay quân đội Pakistan vài
năm về trước. Cứ nhìn vào nước Ấn độ mà xem, từ khi độc lập tự
do, yếu tố dân chủ được nâng lên rất cao và rất cố định.
Thì cũng có một
vài trở ngại không thuận lợi đây đó - như tôi vẫn hằng chia sẽ
với giới chức lãnh đạo quốc gia hay tôn giáo, khi tôi đi ngoại
giao, tôi rất hãnh diện đem thông tin đại diện của Ấn độ đến mọi
nơi – trong nước vẫn còn chế độ giai cấp từ ngàn xưa, và thể lệ
đòi hỏi của hồi môn trong hôn nhân, v.v… những thứ mà chúng ta
phải đối phó và giải quyết lấy, ngay trong nhà, trong nước mình.
Tôi cũng tỏ bày nhiều lần mối quan tâm của tôi như gần đây ở
Rishikesh, và đôi lần ở Delhi nữa. Nhưng chung chung thì Ấn độ
là một quốc gia rất ổn định.
NDTV: Vậy theo Ngài thì quân đội của một quốc gia rất cần thiết
nhưng họ phải biết buông bỏ bớt quyền hành của họ. Chắc là rất
khó một khi đã nắm quyền trong tay.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Chỉ cần thiết cho một thời gian ngắn khẩn
cấp, không phải bất tận… và phải luôn cấu kết với yếu tố đạo đức.
NDTV: Bây giở con xin chuyển câu hỏi đến Bhuvnesh Dubay, một nhà
giáo.
Bhuvnesh: Kính
lễ Ngài. Ngài nói sứ mạng thứ nhất của Ngài là khuyến tấn một
vài giá trị của con người. Ahimsa (có nghĩa là tránh bạo động)
là một trong những giá trị đó. Ngày nay học thuyết Ahimsa có còn
thích hợp với thế giới đầy bạo động và với chế độ Naxalism không?
(Note của người dịch: Naxals hay Maoist là vùng phía đông Ấn
độ vẫn còn theo lý tưởng cộng sản và thường được xem là vùng
“Hành lang Đỏ - Red Corridor”) Tại sao lại có sự truyền bá
của Naxalism trong quốc gia hoàn toàn độc lập tự do, và làm sao
để đối phó với vấn đề nan giải này?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Theo tôi nghĩ tất cả những bạo động trên toàn cầu kể cả biến
cố 9-11 ở Hoa kỳ, chúng ta phải nhìn lại toàn diện những trận
khủng bố này. Mỗi hiện tượng đều có nhân có quả. Tôi cũng đã
từng nói thế với giới báo chí ngay sau khi biến cố xẩy ra tại
Nữu-ước. Những quốc gia này có dầu hỏa, có nhiên lượng và thường
bị khai thác hay bốc lột bởi những quốc gia chỉ nhắm vào đó để
trục lợi. Thế nên cũng chỉ trở lại với vấn đề tiêu chuẩn đạo đức
mà thôi. Ngay thời gian đó tôi có bày tỏ ước nguyện là nếu muốn
kháng cự lại phải áp dụng cả hai mặt - một là qua sự dàn xếp của
của chính khách cấp đại diện với nhau, và hai là phải nghĩ đến
về lâu về dài bằng cách giáo dục và phổ biến chính sách bất bạo
động còn được biết đến bằng cái tên Ahimsa.
Trong thế giới
hiện đại ngày nay, sự thật chỉ là một phần thực thể, sáu tỷ
người trên các châu lục chỉ là một phần của vũ trụ thế gian.
Tương lai của Đông Á phải phụ thuộc vào Tây phương và ngược lại,
cả Phi châu nữa, phải nương tựa bảo hộ lẫn nhau, để cho thế giới
trở thành một bánh xe sức mạnh đẩy được cả con tàu, không như
những thế hệ trước.
Nếu cứ nghĩ đến
“tôi và họ” “chúng ta và chúng nó” thì dĩ nhiên tình trạng phá
hoại tiêu diệt lẫn nhau sẽ càng lan rộng. Cho nên nếu mọi người
có thể nghĩ “tất cả chúng ta” thôi thì kẻ thù cũng thành một
thành phần của loài người, và tương lai của loài người cũng nằm
trong tay kẻ thù. Có sát hại kẻ thù, đập phá tiêu diệt đất đai
của kẻ thù cũng chỉ là phá hủy chính mình thôi. Cho nên Ahimsa
rất có lý vì sẽ chẳng có vấn đề xung đột tranh giành hay va chạm
nữa. Tôi thường nói chính mình tạo tác những khó khăn cho mình
mà thôi. Nếu loài người muốn sống bình an, thì tự mình phải biết
nhường nhịn, buông bỏ.
Nhất là những
người có nhiều quyền lợi, nhiều kinh nghiệm, và sáng chói (Ngài
dùng từ shine ở đây!!) thường tạo nhiều vấn đề hơn, trong đó
có tôi đây (cười). Cái khác biệt là ở đó. Phải dùng
phương pháp nào để giải hòa mà không đụng đến súng ống bom đạn
hay chiến lược bạo tàn. Chỉ còn cách đối thoại, đàm phán, ngồi
lại nói chuyện với nhau.
Hãy nhìn lại Nam
Phi với cuộc tranh đấu cho tự do dưới sự lãnh đạo của Nelson
Mandela, quả thật họ đã áp dụng đường lối của Mahatma Gandhi.
Bây giờ tại Nam Phi người da trắng và người da đen có thể chung
sống một cách khá bình an, đó là hướng đi rất thực tế.
Gần đây tôi có đến Patna, hay hình như Orissa (tên những
thành phố và tiểu bang ở Ấn độ), tôi có gặp một viên chức
của Quốc hội, và có đặt vấn đề Naxal, cũng như hỏi về các bộ lạc
tại đó. Ông ta nói đúng ra chính sách trong hiến pháp rất là
hoàn hảo về nhiều điểm quan trọng để đối phó với vấn đề Naxal
này, nhưng người thi hành những điều lệ đó không làm tròn bổn
phận một cách nghiêm nghị nên mới đưa đến nông nổi này. Có những
thôn xóm trong vùng Naxalite, dân chúng không có điện nước, và
họ không mấy thân thiện hay tin tưởng chính quyền và cảnh sát
địa phương. Tôi nói với ông là muốn đổi mới Ấn độ phải bắt đầu
từ những thôn xóm này. Việc cải trương những thành phố lớn như
Hyderabad, Bangalore, hay Calcutta thôi vẫn chưa đủ, phải có sự
thăng bằng, phải lo cho những thôn xóm nghèo nàn nữa. Tôi cũng
đề nghị với vài giới chức ở Delhi là phải đến tận nơi tham khảo
và chứng kiến, đừng nên chỉ dựa vào những biên bản báo cáo của
chính quyền địa phương. Những nơi này thường bị bỏ rơi không ai
để ý tới, nên người dân dễ bị thất vọng và bất mãn. Bất mãn
thường đưa tới tức giận, và tức giận đưa tới bạo động.
Jessica: Ngài có nghĩ là chính phủ Obama quá nhu nhược với Trung
quốc không?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Không, tôi không nghĩ thế, nhất là sau Copenhagen chính phủ
mới này đã học được thêm kinh nghiệm. Dầu gì cũng còn mới quá,
để phải chờ từ từ xem. Chính ra thì cũng có nhiều sự thông cảm
và ủng hộ, như thế cũng quá tốt rồi. Buổi nói chuyện của chúng
tôi sau khi ông lên làm Tổng thống phải nói là rất bộc trực
thẳng thắng và có kết quả tốt. (Note
của người dịch: Hiệp ước Copenhagen xẩy ra tháng 12 năm 2009
trong cuộc họp của nhiều tổng thống, thủ tướng và lãnh đạo nhiều
quốc gia, về việc chống biến đổi khí hậu, nhưng thành quả không
được như ý – tên gọi: Copenhagen Accord)
NDTV: Ngài không có tí thất vọng nào hết nơi Obama sao?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Không, không.
NDTV: Ngài không
nghĩ là Obama đang “nịnh” (thân mật với) Trung quốc?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Tôi không nghĩ thế. Khi tôi gặp Obama, tôi có nhắc đến câu
nói của Thủ tướng Ấn độ - Ấn độ vẫn không sao bằng Trung quốc về
lãnh vực kinh tế, nhưng Ấn độ có nền độc lập, có toà án nhân dân,
có tự do ngôn luận và báo chí, và chính sách công khai; đó là
những giá trị căn bản của Ấn độ mà Trung quốc không có. Đây
không những chỉ là giá trị của nước Ấn độ thôi, mà còn là giá
trị của toàn thế giới. Nên tôi có gợi ý với TT Obama về G-8 và
G-20 cũng rất cần thiết đó nhưng chủ yếu chỉ là tiền bạc kinh tế
(Note của người dịch: G-8
Summit - phiên họp hằng năm của một nhóm các nhà lãnh đạo chính
phủ từ 8 quốc gia Canada, Pháp, Đức, Ý, Nhật, Nga, Anh và Hoa Kỳ,
và G-20 - Hội nghị thượng đỉnh của các nền kinh tế lớn của thế
giới gồm 19 quốc gia và Liên minh Âu châu).
Nhưng không may
tất cả mọi người và nhất là ngành thông tin báo chí đều hướng về
những giá trị vật chất này thay vì chú trọng vào giá trị căn bản
thiết yếu. Tôi nói nước tôi… ám chỉ Ấn độ, vì tôi đã sống hơn
nửa đời người tại đây… hình như giới chức Trung quốc bất đồng dữ
dội khi tôi gọi Ấn độ là ‘nước tôi’ (my country). Nhưng
nếu mở cái khối óc của tôi ra mà xem, 100% Ấn độ trong đó. Chúng
tôi là những đạo sư (Ngài dùng chữ guru), nhưng chúng tôi
cũng là đầy tớ người hầu (Ngài dùng chữ chela), nhưng là
những “chelas” rất được tin cậy.
Nên tôi nhắc lại
với Obama lời nhắn của Thủ tướng Ấn độ rất quan trọng: các nước
Tây phương có thể đầu tư vào Trung quốc nhưng nếu chỉ chú trọng
về tiền, tiền và tiền, bên kia sẽ bắt đầu khởi tính kiêu ngạo vì
bản tính si mê sẳn có. Niềm hãnh diện thực sự phải có căn bản.
Bởi vậy nhiều tay anh chị buôn lậu ma túy thường kiếm đưọc khối
tiền nhưng bằng sự bất lương, nếu họ còn tự hào nữa thì quá xấu
xa không đúng không tốt. Tiền bạc rất quan trọng nhưng phải đặt
trên căn bản đạo đức, như thế khi có tiền mới hãnh diện được.
Ở Trung quốc
tiền của vào từ Đài loan, Châu âu, Mỹ quốc, không bao nhiêu từ
Ấn độ. Rồi họ lợi dụng nhân công rẻ mạt khai thát nguồn lợi. Bốc
lột như thế xẩy ra vì không có liên minh lao động, không có
tiếng nói của người làm công. Rốt cuộc cũng chỉ vì đồng tiền, vì
kinh tế, vì khoa học, chứ chẳng bao giờ dựa trên căn bản giá trị
nội tâm. Phương Tây cũng đang gặp phải tình trạng khủng hoảng.
Mới đây tôi vừa
đi thăm Nhật bản, giới trẻ ở Nhật cũng than phiền cuộc sống của
họ nhiễu nhương đầy ấp những khó khăn, khắc khoải lo âu, cô đơn
hiu quạnh, và vì thế nên tỷ lệ tự vẫn đang trên đà tăng mạnh tại
Nhật. Cuộc sống vật chất ở Nhật bản tương đối đầy đủ hơn so với
Ấn độ, nhưng về tinh thần thì thế hệ trẻ người Nhật có rất nhiều
vấn đề.
Ngay tiểu bang
Sikkim miền đông Ấn độ, một người bạn của tôi cho biết là trong
vòng mười năm vừa qua Sikkim phát triển rất là tốt, mở mang về
mọi mặt, nhưng đồng thời nhiều vấn đề xã hội như nghiện ngập
rượu chè, tình trạng khẩn trương, cuộc sống nhiều stress cũng
theo đó mà tăng trưởng. Như
vậy rõ ràng thế giới vật chất và tiền tài danh vọng chi đem đến
tiện nghi cho thân thể mà không giúp ích gì cho phần tâm linh cả.
Chỉ bằng cách nương tựa vào tinh thần của tôn giáo tín ngưỡng
nhưng không quá đặt trọng vào niềm tin mà phải có đạo lý luân
thường và nguyên lý thế tục nữa.
NDTV: Kính thưa Ngài, bây giờ con xin nhường câu hỏi đến một
người muốn biết về tiền bạc, nhân lúc đang thảo luận vấn đề này.
Wolfgang: Kính
lễ Ngài, thật là một nhân duyên lành được trao đổi với Ngài hôm
nay. Con từ nước Austria qua đây. Con nghỉ việc, bỏ gia đình, bỏ
cuộc sống xa hoa tiện nghi của phương trời Tây tìm về đất Phật
cũng như bao người trẻ khác có mặt ở đây. Cuộc sống vật chất
thoải mái hình như vẫn có cái gì đó thiếu sót, chưa đầy đủ trọn
vẹn, chắc là thiếu cái giác ngộ tâm linh vẫn thường được quý
ngài nhắc nhở đến. Nên con và các bạn tìm tới những nước Á châu,
sống đời đạm bạc, làm việc từ thiện, đọc sách - rất nhiều sách
của Ngài – và tìm kiếm một cái gì đó giá trị hơn. Câu hỏi của
con là khi mình nhận thức được ý nghĩa của cuộc sống không những
chỉ căn cứ vào tiện nghi vật chất, thì có nên ghép chung cuộc
sống vật chất này với nhu cầu tâm linh cần thiết, hay nên chối
bỏ hẳn tất cả vật chất để có thể dễ dàng tìm con đường chân lý
hơn?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Ồ, phải có cả hai chứ. Giá trị vật chất nữa.
Có bao giờ tôi khuyên ai đi tìm chân lý mà phải trở thành gã ăn
mày đâu… như thế đâu có tốt lắm đâu. Dĩ nhiên là nếu đi sâu lên
núi Hy-mã-lạp-sơn kia, có thể quý vị cũng sẽ tìm được những vị
ẩn cư, những bậc thánh tăng hoàn toàn trần truồng, không ăn uống
mà vẫn sống. Nhưng có bao nhiêu người làm được như thế. Phần
đông sẽ chết đói chết lạnh hết. Cho nên việc khuếch trương vật
chất cũng rất cần thiết. Dù vậy cũng vẫn chưa đủ để nuôi sống cả
hằng 6 triệu dân, như tại vùng cực nam Phi châu và nhiều quốc
gia Á châu nữa. Chính cả Ấn độ đây, có những nơi cần phải phát
triển kinh tế nhiều hơn nữa. Và đây cũng là dịp để chúng ta nhắc
đến nguyên lý Marxist, trên nguyên tắc đạo đức, nó rất hữu hiệu…
tức là chia đồng mọi người cùng hưởng.
Một vài trăm người trở thành triệu phú trong khi đó có hằng trăm
ngàn người càng ngày càng nghèo hơn. Cứ thử nhìn hiệp chủng quốc
Hoa kỳ mà xem… một cái khoảng cách thật là lớn… nhưng rồi nhìn
lại những xã hội chủ nghĩa lừng danh coi, cũng có cái hố sâu
thăm thẳm cách biệt một số người giàu sụ và đầy quyền lực với
phần thường dân còn lại nghèo xác xơ, không đủ ăn đủ mặc. Chúng
ta vẫn còn cần rất nhiều phương tiện phát triển, nhưng đôi khi
chúng ta cũng tin tưởng một cách mù quáng rằng nếu có đầy đủ
tiện nghi vật chất là mọi khó khăn của loài người đếu biến mất.
Suy nghĩ như vậy là không thực tế, là sai lầm, và rất thiển cận.
Vì chỉ nghĩ đến cái tiện nghi của cơ thể.
Chúng ta ai cũng
có kinh nghiệm qua khi tâm bình an nhưng thân hơi chật vật khốn
khổ một tí cũng không sao, cũng okay… nhưng khi tâm bất an cho
dù đầy đủ xa hoa vật chất cũng không làm cho chúng ta vui được.
Một tinh thần bình thản an lạc có thể xoa dịu một thân xác ốm
đau. Cho nên không thể lơ là cái tâm của ta. Đời sống tâm linh
không có nghĩa là phải có Chúa, có Phật, chỉ cần làm sao để có
bình an, thảnh thơi, điềm tỉnh. Thực tập hạnh từ bi sẽ đem lại
an lạc cho tâm, lợi lạc vô cùng.
NDTV: Và bây giờ con xin để Ngài nghe một câu hỏi khác của một
người không có mặt tại đây đã cho chúng con thâu câu hỏi của cô
ta từ Delhi. Tên cô là Sonal Man Singh, cô là một vũ sư danh
tiếng.
Sonal: Con xin cầu chúc Ngài vạn niềm an lạc, Ngày con còn là
một cô bé mặc váy đầm đồng phục, Ngài lúc đấy mới 16 tuổi, Ngài
đến thăm trường học của con, con khoe Ngài tấm ảnh của Ngài con
cất giữ trong cặp, Ngài đã cười thoải mái giọng cười run run
thánh thoát, rồi Ngài ôm con. Trời ơi, được Ngài choàng tay ôm,
con như người vừa rơi xuống dòng nước xoáy cuồn cuộn của sông
Hằng. Kính lạy Ngài, Ngài là anekshatru (?), Ngài là yudhpurush
(?), Ngài chính là tất cả. Con kính chúc Ngài sống thêm thật là
nhiều năm nữa, đầy ấp với tiếng cười hồn nhiên truyền cảm của
Ngài, để đem lại niềm vui và vẻ đẹp cho mọi người và cho cuộc
đời. Câu hỏi duy nhất của con là… làm sao Ngài giữ được như thế?
mặc dù hằng ngày phải va chạm đối mặt với biết bao vấn đề khó
khăn của cuộc sống thế gian. Thật là fantastic!
NDTV: Làm sao Ngài giữ như thế được?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Tôi đâu có cách nào khác hơn đâu. Nếu dùng chất kích thích
hay rượu bia thì chỉ tự hủy hại thân thể mình. Nhưng chúng ta có
một cái trí óc thông minh tuyệt vời có thể suy nghĩ xét đoán cả
về lý lẽ và sự thật. Phải trưng dụng nó tới mức tối đa và phải
thành người thực tế. Vào thế kỷ thứ 8, có một đạo sư Phật giáo
thường khuyên: khi nào phải đối diện với khó khăn, nhìn thẳng
vào khó khăn đó, nếu không giải quyết được nó, buông nó ra,
không lo nghĩ đến nó nữa. Thế thôi, một lời khuyên rất là thực
tế
NDTV: Cái nhìn lạc quan của Ngài thật là hi hữu.
NDTV: Con cũng
muốn hỏi một câu. Con chưa từng gặp một vị lãnh đạo tinh thần
hay lãnh đạo quốc gia nào mà được ưa chuộng thương mến bằng Ngài.
Và thật là tài tình vì nhiều người khi được hâm mộ như thế
thường trở nên hống hách, nhưng Ngài thì không bao giờ như vậy.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Ồ tôi hiểu rồi… tự chủ… lại nữa có những câu
thần chú mỗi ngày tôi đều phải tụng, như thế này: “khi mà mọi
người tôn sùng, khen thưởng anh, anh phải nghĩ mình tồi tàn nhất” tôi
luôn nhớ nghĩ đến câu kinh này. Ngoài ra một vị tổ trường phái
Nalanda vào thế kỷ thứ 8 cũng có nói: “khi có ai đó khen bạn,
thì cũng có người khác đang chê cười bạn” tôi rất thích chiêm
nghiệm câu này.
NDTV: Ha, thế là huề cả làng…
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Đúng rồi, đó là thực tế.
NDTV: Bây giờ
con xin được mời Tracy Chrisman đến từ Anh quốc, không biết
Tracy đang ở đâu, xin cho biết… dạ mời.
Tracy: Kính bạch
Ngài con muốn hỏi thể lệ nào được sử dụng để tuyển chọn một Đạt
lai Lạt ma kế tiếp, Ngài có nghĩ là phải tiếp tục truyền thống
để không xẩy ra một lần nữa như Ngài Panchen Lama bên Trung
quốc.
NDTV: Dạ con muốn đuợc giải thích thêm về câu hỏi của Tracy, tức
là dân Tây tạng đã chỉ định ngôi vị Panchen Lama rồi, nhưng
Trung quốc không chấp nhận nên họ tự chỉ định một vị mới. Nếu
Đạt lai Lạt ma không có kế thừa, hoặc giả, có vị kế thừa rồi mà
Trung quốc lại cho ra một Đạt lai Lạt ma khác nữa thì làm sao?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Vâng những người cộng sản Trung quốc thật có quyền hành, họ
quá chuyên môn trong vấn đề tạo thêm những thứ không cần thiết.
Bây giờ có hai Panchen Lama, một họ gọi là Penchen Lama “chính
thức” (official), và một Panchen Lama của lòng người Tây
tạng… chỉ thêm rắc rối, thêm phẫn uất bực bội… Vậy mà cũng chưa
đủ, họ nói sẽ tìm một đứa trẻ trong những gia đình biết tùng
phục chế độ của họ để đưa lên thay thế tôi nếu tôi chết. Vậy là
sẽ có thêm một Đạt lai Lạt ma “chính thức”, và họ sẽ lựa người
Tây tạng, hoặc người vùng núi Hy-mã-lạp-sơn, hoặc người Mông cổ…
thời gian sau này nhiều sắc dân cũng dựa theo truyền thống Phật
giáo Tây tạng để cũng có tái sanh, nên họ có thể dễ dàng chọn
lựa hơn nếu họ muốn có một Đạt lai Lạt ma tái sanh.
NDTV: Vậy ý tưởng của Ngài thế nào trong vấn đề, phải chọn người
kế thừa chứ ạ. Dạ… con biết con hỏi câu này hai lần, chắc số
phận con giống người phóng viên tuần báo New York Times quá… xin
Ngài đừng nổi cáu… nhưng con phải hỏi, ý của Ngài ra sao? định
đoạt ngôi vị ngay trong đời này hay sao?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi không mấy lo lắng về vấn đề này. Hình
như Đảng Cộng sản Trung quốc quan tâm đến trụ sở Đạt lai Lạt ma
hơn tôi… vì chính trị, dĩ nhiên rồi, chuyện ngớ ngẫn quá đi thôi…
Nhưng nói tóm lại chắc còn lâu, tôi vẫn còn khỏe mạnh mà, chỉ
trừ phi tôi tự sát, hehehe… còn lâu, 15-20 năm, không sao, 30
năm không chừng…
NDTV: Dạ thưa bây giờ là câu hỏi cuối cùng, Cô Katherine Schwitz, cô
có ở đầu giây không? Xin mời…
Katherine: Kính
Ngài, trước nhất con xin kính mừng sinh nhật Ngài. Ngài vừa nói
10-20 năm nữa… làm sao đủ, thôi… Ngài ráng thêm 75 năm nữa đi
ạ.
NDTV: À há, thêm
75 năm nữa… ý kiến hay đó.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Chắc không được đâu, quá dài… không thể,
nhưng 100 năm chắc được.
NDTV: Một thế kỷ.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Vừa rồi tôi được diện kiến một cựu Tổng
thống của Ấn đồ, ông là một khoa học gia rất giỏi…
NDTV: Abdul Kalam
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Ông nói bố ông sống đến 103 tuổi. Và trước đó tôi cũng có
gặp một vài bộ tộc Tây tạng, có người 103, 104 tuổi… rất có thể
con người sống được đến 110. Tục truyền rằng có những đạo sư Tây
tạng từ cả 200 năm về trước đã tiên đoán tôi sẽ sống đến 113
tuổi… cũng vậy có một lần vào khoảng thập niên 60, có lần tôi
nằm mơ thấy mình ăn mừng sinh nhật thứ 113, hai năm sau đó tôi
nghe về sự tiên đoán này, con số giống nhau… (cười). Tôi cũng có
hỏi bác sĩ sau khi họ mổ tôi mấy năm trước đây. Có lần giữa đại
chúng đông người tôi nói câu chuyện sống 113 tuổi này, có người
thật sự tin là Đạt lai Lạt ma có khả năng tự chữa bệnh (healing
power). Đùng một cái tháng 10, 2008, họ đưa tôi lên bàn mổ…
(cười), còn đâu khả năng tự chữa nữa… quá rõ ràng rồi, khoa học
chứng minh Đạt lai Lạt ma chẳng có quyền năng chi hết.
NDTV: Chỉ có
mình Ngài quá thành thật để nhất định nhận rằng mình không có
khả năng gì hết. thiếu gì những giáo chủ, những “người của
Thượng đế” vỗ ngực phô trương ta đây có khả năng huyền bí.
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Sau khi mổ, tôi trở lại để bác sĩ khám lần cuối, một ông bác
sĩ gọi tôi bằng “người bệnh nhân trẻ” (young patient),
tôi cãi lại tôi đã 73 tuổi, ông ta bảo “tôi biết tuổi của Ngài
trong giấy tờ đây, nhưng tôi khám thấy thân thể của Ngài mới 60
tuổi mà, nên Ngài là bệnh nhân trẻ của tôi.”
NDTV: Hy vọng
Ngài sẽ như thế mãi… Katherine, xin tiếp tục câu hỏi.
Katherine: Da
thưa câu hỏi của con là thời gian gần đây có dư luận cho rằng
người nữ sẽ được truyền Tỳ Kheo Ni giới (full ordination) trong
truyền thống Phật giáo Tây tạng, nhưng chính Ngài có nói tại
cuộc hội thảo Phật giáo ở Hamburg năm 2007 là việc truyền giới
cho nữ tu sĩ chắc khó thành vì có rất nhiều những trở ngại, và
vì cái tư tưởng cổ điển của xã hội không chấp nhận người nữ xuất
gia. Nhưng năm vừa rồi Ngài cũng có nói có thể Ngài sẽ tái sanh
làm người nữ, và Đạt lai Lạt ma biết đâu chừng sẽ mang thân nữ
trong kiếp tới. Ngài nghĩ thế nào? Truyền thống xã hội Tây tạng
có chấp nhận một Đạt lai Lạt ma nữ giới không, trong khi họ chưa
thể chấp nhận cho người nữ đi tu và thọ giới?
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Câu hỏi này không được chính xác cho mấy…
Giới Tỳ kheo ni trong đạo Phật là giới cao nhất của một người nữ.
Cũng có một vài lưỡng lự ngập ngừng trong vấn đề, nhưng không
phải vì xã hội hay người đời không chấp nhận. Phật cho phép cả
hai, Tỳ kheo và Tỳ kheo ni được thọ giới, Phật cũng nói cả nam
nữ đều có khả năng thành Phật. Cái phần kỷ thuật mới chính đáng.
Giới ‘vinaya’ (trong Luật tạng – Vinayapitaka) phải được
giữ và tôn trọng theo đúng luật ‘vinaya’, đó là phần kỷ thuật
rắc rối và là nguồn gốc của những do dự đó. Nhưng những kiếp sau
nếu mang thân nữ nhân mà có hiệu lực hơn qua truyền thống và
cách thức tâm linh, thì tôi không nghĩ có vấn đề gì, và chính
tôi, tôi cũng không màng.
NDTV: Vậy là Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 15 có thể là người nữ. Ok
Swati, xin đặt câu hỏi.
Swati: Kính mừng
sinh nhật Ngài, con là một nhà tâm lý học sinh sống ngay tại
Dharamsala, xin Ngài cho chúng con biết làm sao để chỉ dẫn giới
trẻ Tây tạng sinh ra và lớn lên tại Ấn độ đầy dãy những ham muốn
tham vọng, để họ có thể tự đối phó với mâu thuẫn, và giải quyết
những rối loạn trong cuộc sống của họ.
NDTV: Giới trẻ sinh ra và lớn lên ở Ấn độ, đây là nhà… chưa bao
giờ bước chân đến đất Tây tạng.
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Theo như tôi nghĩ, chung chung thì chính cái truyền thống
văn hóa Tây tạng và giáo dục theo Phật giáo Tây tạng đều được
xem rất quan trọng, như chính mẹ đẻ của mình, cho nên suy nghĩ
như thế đưa đến những khác biệt đáng kể. Nhiều người Tây tạng
thế hệ đầu đều phải trải qua khổ hạnh, có người chết vì bị đánh
đập, bỏ đói, ngục tù, như chính ông bác sĩ của tôi và nhiều
người tôi quen, nhưng hầu như ai cũng giữ được một nội tâm khá
vững chắc và điềm tĩnh. Có một lần trong buổi hội đàm với các
nhà khoa học về chủ đề “sự điềm tĩnh của tâm”, họ cũng đồng ý và
rất là ngạc nhiên là các vị này, tuy thân xác trải qua nhiều
hình phạt đớn đau, nguy hiểm cả đến tính mạng nhưng tâm họ rất
an. Có một vị thầy năm nay đã 93 tuổi, ngài trốn thoát khỏi gông
cuồm cộng sản và đến ở tại tu viện đây vào giữa thập niên 80.
Ngài có kể cho tôi nghe
18-19 năm trong lao tù cộng sản (gulakhs), đôi lúc ngài
phải đối diện với nguy cơ – tôi hỏi nguy cơ gì, thì ngài bảo
nguy cơ không còn giữ được lòng từ bi đối với bọn hung thần.
Chính thế, ngài chẳng lo cho thân mạng mình, mà chỉ lo mất đi
lòng từ bi đối với những kẻ hành hạ mình. Rất là cần thiết phải
cố gắng giữ được từ bi, mới có thể mang bình an đến cho tâm mình.
Giới trẻ Tây
tạng hiện nay, sanh ra và lớn lên trong một môi trường chỉ có
khí thế giống Tây tạng chứ không thật sự Tây tạng. Họ vẫn mang
những đặc tính Tây tạng, nhưng những người đã từng sống bên Tây
tạng, từng trải qua khó khăn khồ đau nhiều hơn (mới biết được).
Một số dân địa phương vùng Kulu Manali hay có thái độ giận dữ.
Những thế hệ Tây tạng trước, cả ngàn người phải đi đào kinh làm
đường, nhưng họ lại là những người rất điềm tĩnh, rất thanh bình.
Còn giới trẻ thời nay có thái độ cư xử khác biệt. Nhưng vẫn
không đến nỗi. Cả người dân tại Dharamsala đây cũng okay.
NDTV: Mọi người đều đang gật gù có vẻ đồng ý với Ngài.
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Đây là dấu hiệu suy đồi của những di sản văn hóa bên trong
Tây tạng. Bên ngoài chính dân Tây tạng đang cố gắng thiết lập
một cộng đồng Tây tạng cho dù cũng khả dĩ lắm rồi, nhưng vẫn còn
cần rất nhiều công việc xây dựng. Vào thập niên 60, chúng tôi
được sự giúp đỡ tận tình của chính phủ Ấn độ và Thủ tướng Pandit
Nehru, để tạo lập một hệ thống giáo dục cho thanh thiếu niên trẻ,
bao nhiêu chi phí vận động đều do chính phủ Ấn đài thọ. Họ còn
thiết lập một Ủy ban đặc biệt chuyên lo xây trường học cho người
Tây tạng, ngõ hầu giúp cho Tây tạng giữ gìn nền văn hóa riêng
biệt. Nhưng cũng có bị ảnh hưởng của chương trình giáo dục cơ
bản của Ấn độ, nên có người cho rằng cơ cấu này không được thích
hợp cho lắm. Có nhiều dấu chấm hỏi.
Ngày xưa nền
giáo dục của Ấn độ cũng theo lề lối tương tự như trong một tu
viện, nhưng sau này với sự xâm nhập và thống trị của Anh quốc,
lối giáo dục thời hiện đại cũng không còn mang tính cách thân
mật thầy trò, nhiệt tâm trao truyền, và cũng chẳng nặng về đạo
lý. Bởi vì nền giáo dục này với một ngàn năm chịu ảnh hưởng của
thực dân Anh, dựa trên luân lý Giáo hội (La mã). Với thời gian
trôi qua đi, bây giờ Ấn độ không còn chịu ảnh hưởng của thực dân
và Thiên chúa giáo nhiều nữa, nhưng giá trị gia đình cũng vẫn
trên đà giảm suy. Thời gian Thống đốc Indira Gandhi ji còn có
thẩm quyền, tôi thường hay có dịp trò chuyện thân mật với bà và
có đề nghị xem lại hệ thống giáo dục tại những cơ sở gần dẫy
Hy-mã-lạp-sơn này. Bà đồng ý và có đề cử ba vị giáo sư từ những
trường đại học Delhi về đây nghiên cứu và bổ túc cho chương
trình, nhưng rồi bà bị ám sát, nên công việc chỉnh sửa lại bị
đình trệ.
Hệ thống giáo
dục của Ấn độ và Tây tạng cần được nghiên cứu và bổ túc thêm hơn,
nhất là về vấn đề đạo lý luân thường, mà không dính dáng nhiều
đến tôn giáo. Vì Ấn độ là một quốc gia đa tín ngưỡng nên không
thể chọn một tín ngưỡng duy nhất nào hết.
Chỉ cần phát huy
tình thương, lòng từ mẫn và tha thứ, phần đông tôn giáo nào cũng
khuyên như thế. Cả những người không không theo tôn giáo nào
cũng có thể thực tập những đức tính này. Nhiều kết quả từ các
cuộc nghiên cứu xưa nay cho ta biết sự nhiệt tâm của mọi người
là một yếu tố rất quan trọng trong cả đời sống gia đình và xã
hội. Ai cũng biết loài người là động vật xã hội (social
animals), sống có tập thể. Phải có sức mạnh tình cảm đưa
chúng ta gần nhau hơn. Hận thù chia rẻ không thể đưa đến chung
sức hợp tác với nhau.
Động vật xã hội
mà không có sự hợp tác thì cũng bằng thừa, căn bản trường tồn
phải dựa trên nền tảng của sự tin cậy và tình bằng hữu. Tình
bằng hữu phải có sự tín nhiệm. Tín nhiệm và nhiệt tâm với nhau.
Nếu con người sống ích kỷ không nghĩ đến người khác thì thế nào
cũng nẩy sinh ý tưởng và ý muốn lạm dụng bốc lột, ăn hiếp bắt
nạt, và lừa đảo gian lận người khác. Nếu có sự nhiệt tâm trong
người, tất cả thành viên của một xã hội đều biết tôn trọng và
quan tâm đến quyền lợi và hạnh phúc của mình và của người. Sẽ
không ước ao lừa lộc, ăn gian hay lợi dụng người khác.
Đây là những đạo
lý thế tục, tuy rằng tôn giáo cũng không dạy khác hơn, nhưng
cũng không nên đưa tôn giáo vào đó. Nếu được như vậy quốc gia sẽ
tiến mạnh.
Giới trẻ ở Ấn độ
chạy theo tiền tài vật chất nhiều hơn, cho nên cũng có tham
nhũng thối nát nhưng Ấn độ tương đối không đến nổi tồi tệ như
nhiều quốc gia khác. Ở đâu có tham nhũng, chứng tỏ là ở đó thiếu
đạo lý luân thường. Những nhà lãnh đạo tôn giáo thường giảng dạy
về đạo đức nhưng chỉ tôn giáo thôi sẽ không đủ để chuyển hướng.
Phải giới thiệu bộ môn đạo đức vào trường học ngay từ lớp mẫu
giáo đi lên, mà không cần đã động đến một tôn giáo nào. Chỉ dành
cho đạo đức thế gian mà thôi là đủ rồi.
NDTV: Con xin được kết thúc buổi nói chuyện hôm nay với một vị
khách cuối cùng - Giáo sư Chaman Lal Gupta – cũng là một người
bạn thân của Ngài. Xin GS chia sẽ với đại chúng một mẫu chuyện
mà chúng tôi chưa được biết.
Chaman Lal Gupta: Lần đâu tiên tôi biết Ngài là vào năm 1999
cũng nhân dịp sinh nhật của Ngài. Chúng tôi đến từ Bharatidas
Sahiyog Math. Sau khi nói chuyện với nhau một hồi lâu, tôi hỏi
Ngài tại sao Ngài là một tu sĩ Phật giáo, Ngài cũng rất quan tâm
và chủ trương thể thức ahimsa, không dùng bạo lực, nhưng sao
Ngài lại còn ăn thịt thú vật, làm sao Ngài giải thích mối tương
quan giữa hai sự việc này. Và câu hỏi thứ hai tôi hỏi Ngài có
nhược điểm nào không. Ngài trả lời là có hai khuyết điểm: cái
tính ham mê đồng hồ và thích bắt chước. Trên đường bước ra ngoài
từ giả, Ngài nắm cánh tay tôi và nhờ anh thợ chụp hình chụp một
tấm ảnh cả hai chúng tôi, tấm ảnh ấy vẫn nằm trên bàn viết của
tôi, và là một bảo vật quý giá nhất trong đời tôi.
NDTV: Kính Ngài,
Ngài vẫn còn nghĩ chỉ hai thứ đó, ăn mặn và ham mê đồng hồ đeo
tay, là nhược điểm duy nhất của Ngài? Nếu như thế thì cũng không
đến nỗi nào, không mang thiệt hại cho lắm.
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Mắt tôi rất ưa thích đồng hồ, một trong những khuyết điểm
lớn của tôi. Tôi có rất nhiều đồng hồ, đi đến đâu người ta cũng
tặng tôi đồng hồ, nhưng cái đồng hồ này được xử dụng nhiều nhất
(khoe đồng hồ đang đeo). Cái đồng hồ đầu tiên tôi nhận được là
do Tổng thống Roosevelt gởi tặng năm 1942, lúc đó tôi mới có 7
tuổi. Quà tặng gởi từ Mỹ quốc gồm có cái đồng hồ, một miếng vải
lót màu bạc, và một bức thư. Bẩy tuổi, tôi đâu có thèm ngó ngàng
gì đến bức thư, mắt tôi sáng rở vì cái đồng hồ mà thôi, miếng
vải lót tôi cũng quăng xuống hồ nhỏ, nó chìm lỉm và tôi không
còn nhớ tới nó. Ngay khi nghe có phái đoàn đến viếng, ông
Tolstoy và Dolan, tôi được tin họ đã tới nơi, nhưng tin cái đồng
hồ hấp dẫn hơn, tôi chắng màng gì đến họ, trước khi chính thức
có cuộc họp tôi bảo đưa tôi xem cái đồng hồ… quá trời cái thằng
bé đó, tham lam quá đi thôi… cái thơ đính kèm tôi bỏ mất tiêu
cho đến vừa rồi chính TT Obama biếu tặng tôi bản sao của lá thư
đó tôi mới được đọc, từ 1942 đến 2010, gần 70 năm.
NDTV: Tổng thống Obama có tặng Ngài đồng hồ không?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Thưa không có. Cái đồng hồ này đến từ một gói quà của bên Mỹ
nhưng không phải của Obama. Còn về vấn đề ăn mặn, đôi lúc có
những mâu thuẫn, nhưng thật sự trong Luật tạng (của Tam tạng
kinh điển) không cấm dùng thịt súc vật. Nên phần đông quý chư
tăng bên Phật giáo Tiểu thừa tại Thái lan, Miến điện, Sri Lanka
đều dùng vừa rau cỏ vừa thịt cá. Một vị tăng ở Sri Lanka có nói
với tôi là thực phẩm của chư tăng do đàn na tín thí cúng dường
khi chư tăng đi hành khất, nên chúng sanh cúng thực phẩm gì, chư
tăng dùng thứ đó, không đòi hỏi chay mặn. Nhưng trong luật tạng
có dạy nếu chúng sanh bị giết chết để lấy thịt cúng dường trai
tăng thì không nên ăn. Trên căn bản, thực phẩm chỉ là phương
tiện nuôi sống con người không nhất thiết là vấn đề quan trọng.
Kinh Lăng già (Lankavatara-sutra) thì tuyệt đối cấm tất
cả mọi loài thịt thà cá mú, nhưng có những kinh khác lại không
cấm cản gì cả. Vùng miền núi phía đông Tây tạng, đất đai khô cằn
không trồng trọt gì được, và lạnh lẽo tuyết giá, rất khó khăn,
nên chư tăng phải ăn thịt. Đối với tôi, lúc 13, 14 tuổi vào
những dịp lễ lạy của Tây tạng, quá nhiều thịt thà được trưng
dụng, tôi bắt đầu chuyển và khuyến khích bớt dùng thịt súc vật
từ đó. Khi trốn khỏi Tây tạng đến Ấn độ vào năm 1959, tôi ăn
chay nhiều hơn. Và bắt đầu năm 1965, tôi tập ăn chay trường.
NDTV: Tại sao vậy ạ?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Hay hơn, tốt hơn. Khoảng 20 tháng trời tôi ăn chay, tôi theo
lời khuyên của những người bạn Ấn độ nên thay thế thịt bằng cách
uống sữa, và dùng kem tươi… nhưng đến năm 1967, tôi bị chứng đau
gan và túi mật. Da trên người tôi đổi thành màu vàng nghệ (cười)
- giống Phật (màu áo cà sa) - cả người màu vàng, móng tay cũng
vàng, mắt cũng vàng, cũng cả 3 tuần lễ. Bác sĩ y học đông phương
khuyên phải trở lại ăn thịt cá, thế là tôi phải nghe lời bác sĩ
để khỏi bịnh thôi (cười)… Nhưng phần đông toàn thể các tu viện
tại đây, cả tu viện Namying này đều chỉ có đồ chay. Phía miền
Nam Ấn độ, ba bốn trăm tăng mỗi tu viện, chỉ có thể dùng rau cỏ
mà thôi, không có thịt. Khi đi hoằng pháp ở nước ngoài, phần
nhiều tôi đều ăn chay.
NDTV: Ngài có hối hận việc gì không ạ?
Đức Đạt Lai Lạt
Ma: Những điều nhỏ nhặt thì ngày nào lại chẳng có… Như hiện giờ
nè, nóng quá, nếu bộ quần áo tôi vải mỏng hơn một tí đở khổ biết
mấy… Nhưng lần khác tại Delhi, tôi tưởng trời Delhi nóng nên chỉ
đem áo mỏng, lúc hội họp trong phòng có máy điều hòa không khí
quá mạnh, lạnh run, cùng một câu hỏi “có hối hận gì không”,
nhưng câu trả lời hoàn toàn trái ngược hôm nay.
Còn về hối hận
lớn à – hình như khoảng thời gian tôi còn đi học, cả chục năm
trời tôi rất là lười biếng, tôi thường nói với mọi người hồi đó
tôi chỉ ngồi xuống học khi bị dọa đòn mà thôi… Ông
thầy chịu trách nhiệm dạy tôi rất là khó và nghiêm nghị, không
bao giờ cười, và có cái roi dài. Có thời gian anh tôi cùng học
chung, thế là hai cái roi, một cái roi thường cho người thường,
một cái roi màu vàng – roi thiêng (holy whip) – cho người
tu… nhưng roi thiêng vẫn đem cái đau thấu trời của chúng sanh (cười
lớn)… tôi rất sợ cái roi. Đó là một trong những hối tiếc lớn,
hồi nhỏ không chịu siêng năng học hành… cho nên bây giờ 75 tuổi
rồi, nhưng lúc nào rảnh rỗi có thì giờ thì tôi lại mang sách
thánh ra học, học kinh, học chữ Tây tạng, những quyển kinh do
chính tổ Long Thọ (skt: Nagarjuna) hay đệ tử của ngài
soạn thảo. Còn về vấn đề chính trị, và nhiều vấn đề khác nữa, từ
khi tôi nhận lãnh trách nhiệm ở tuổi 16 đến giờ, rất nhiều quyết
định quan trọng, nhưng không một hối hận nào.
NDTV: Như thế cũng rất là hi hữu rồi. Cuộc sống của Ngài thật là
hi hữu.
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Tôi nghĩ có thể vì tôi là một người thích
thảo luận, thích đặt nhiều câu hỏi, và biết tôn trọng quan điểm
ý kiến của người khác, kể cả những bạn quét đường của tôi. Thí
dụ như trong 50 vấn đề khó khăn phải cần giải quyết. Trước nhất
tôi tham khảo ý kiến của những nhà chức trách có thẩm quyền, rồi
tôi cũng thảo luận dò xét ý kiến của bạn bè thân thuộc, cả anh
quét đường xem họ nghĩ sao. Bất cứ đối với một quyết định quan
trọng nào, trước nhất tôi cũng quan sát kỹ lưỡng bằng cái trí
khôn của mình, nhìn tất cả mọi khía cạnh một cách bao quát, kế
đến tôi đi thăm hỏi ý kiến người khác, từ nhà tiên tri, đến các
cố vấn. Nếu chưa giải quyết được vấn đề, đôi khi tôi dùng tới
biện pháp thiền tập để tìm hiểu, dĩ nhiên vì tôi là một tăng sĩ
Phật giáo. Ngài Đạt Lai Lạt Ma thứ 5 cũng thường làm thế. Cứ như
thế suốt quá trình từ năm 16 tuổi đến giờ, rất nhiều những quyết
định tối quan trọng - nhiều khi tôi phải dùng đến cái tôi gọi là
việc nghiên cứu huyền bí (spiritual investigation method)
- đều được thông qua và giải quyết một cách đẹp đẽ - chưa có một
sai lầm nào. Tôi cảm thấy hãnh diện.
NDTV: Chúng con
kính tri ân Ngài, nguyện chúc an lành và sức khỏe.
Giáng Kiết Tường
(The Buddhist Translation Group)

In conversation with The Dalai Lama
Barkha Dutt,
Updated: July 06, 2010 20:07 IST
SOURCE:
http://www.ndtv.com/article/india/in-conversation-with-the-dalai-lama-35955
Dharamsala: He
was recognised as the fourteenth Dalai Lama when he was just
two-years-old, and today he is 75. As millions of his followers
across the globe commemorate his special day, the Dalai Lama
says his successor need not be a reincarnation, but someone
appointed by him during his life time.
Speaking to NDTV exclusively at
his monastry in Dharamsala, the Tibetan leader said that a Dalai
Lama chosen by China would have no moral legitimacy.
Here's the full transcript of the
interview:
NDTV: He
is easily one of the world's most respected and more
importantly, the most loved political and spiritual leaders. He
was only 2 years old when he was recognized as the future Dalai
Lama, in fact, the 14th Dalai Lama, only 6-years-old when he
began his monastry education.
And today, as he
turns 75, we are extremely privileged to be with him in
Dharamsala at his monastry, a home away from home not just for
his holiness but also for the Tibetan people in exile for
decades now. We look back and ahead at his life and times. We
also have with us today in our special audience not just his
followers but also people who visit and come to Dharamsala,
which has got an international name because of his holiness, and
of course tourists and foreigners and followers come from all
across the globe and like
I said it's clearly a privilege to be with you
your holiness. You know, most of us mere mortals when we
approach our birthday,sometimes we are happy, sometimes there is
a sense of fear that life is slipping by, that we are getting
old, but you seem to be perennially young. How do you manage to
stay so young hearted?
The Dalai Lama: I
think sufficient sleep and…
NDTV: I
never get enough of that, I think that's the problem.
The Dalai Lama: As
a Buddhist monk there is no dinner but a very heavy breakfast
and lunch so sufficient food. I think physically these things
are important, but another factor, nowadays according to latest
scientific findings is that a healthy mind is very important for
a healthy body. So I think in my own case, comparatively I
think my mental state is quite peaceful. Whenever I am hurt or
face some problem, I look at it from a wider way, a holistic way
and that also helps to reduce anxiety so perhaps my mental state
is quite peaceful, quite calm so that also one factor.
NDTV: Many
people describe you as a twinkly-eyed, you know there is a
twinkle in your eyes, you are always laughing, you make us
laugh, you make everybody who meets you happier, calmer, do you
always internally feel as positive as you appear or do you feel
the need to appear more positive than you feel because of the
millions who follow you everywhere?
The Dalai Lama: No
mostly as I already mentioned, my mental state is quite calm and
then also I consider every soul as human being, basically we are
all the same, nothing different, physically we are the same. Of
course there is a little difference in colour, or size of the
nose, otherwise you see we are completely same. If you ask
scientists what are the differences in the brain or in the
neuron... nothing. We are therefore emotionally same, mentally
also same. So I never look at human beings as the President or
King or Prime Minister or beggar... in my eyes all are the same.
So whenever I meet these people I say, "look at them, they are
just other human beings... our brothers and sisters. So this
also creates more peace in my mind. But I may not be that level
of mind not always, occasionally I burst.
NDTV: You
get angry?
The Dalai Lama: Oh
yes yes.
NDTV: You
get angry?
The Dalai Lama: Oh
yes, if you ask some silly question repeateĐức Đạt Lai Lạt May,
then I may lose my temper.
NDTV: Now I am
scared.
The Dalai Lama: Actually
once it happened in America, I think most probably in New
Jersey...one New York Times columnist, one lady, she asked me,
first some other questions, then she asked me, what I want my
name or legacy to be in future. And I told her, I am a Buddhist
practitioner and I do not think of my name like that. Then we
had some other discussion, then again she asked me the same
question, and I answered in the same way, then again after some
time she asked me the same question... then I lost my temper,
NDTV: This is a
lesson for me to ask only once.
The Dalai Lama: Good,
good.
NDTV: But when you
get angry, do you express it? You know in modern urban life, a
lot of us get angry very quickly, we lead highly stressful
lives, we have short tempers, when you get angry how do you
control it? Because you are a Buddhist, a spiritual leader?
The Dalai Lama: You
see when I get angry or irritated due to very small mistakes of
some other people, then I just express and then finish, but
sometime when it is a more serious form of anger, I try to
separate myself from anger, then watch my anger, that emotion...
then immediately the strength of anger diminishes, according to
my own experience. And then, I also share with my friends, just
as these, in order to bring more calmness to my mind.
You cannot have some
sort of special practice for each case, but you must build your
basic mental attitude in a healthy way, like in the case of a
healthy body if the immune system is strong then some virus or
germs can't disturb you much, so similarly, your mental
attitude has to be calm, then if some disturbance come, even if
some negative emotions come, they remain for very short period,
all the emotions remain on the surface, and do not disturb much
in depth.
NDTV: Now tell me
something, you spoke about the brain, the human brain, but you
are the kind of person who married a scientific temperament of
inquisitiveness with spirituality, which is very rare, and I
read somewhere that on your table, you have the model of the
human brain that you keep assembling and trying to understand...
it's very rare for a spiritual leader to believe so much in
science, where did that come to you from?
The Dalai Lama: I
believe, firstly, that if you are a genuine religious
practitioner, especially a Buddhist, you have to be realistic.
So in order to develop a realistic approach, a realistic
awareness, you must know the reality. So in that respect, the
scientific way of thinking, their method of investigating the
reality is very important, very useful. I think basically some
of my friends may already know, that Buddhism in general,
particularly the Nalanda tradition, their way of thinking is
very scientific.
So Buddha himself has
made it very clear in one of his quotations that all his
followers should not accept his teachings out of faith but out
of thorough investigation and experiment. So this is the
scientific way of thinking, like for example, Nagarjuna, also
one of the great spiritual leaders of Nalanda. Sometimes I refer
to these as great masters, from the Buddhist eye they are
masters, but from general eye they are Nalanda professors, very
brilliant. They have in writing that do not believe in the
Buddhist word rather their investigation and logic, so I think
that's the basic way of thinking, it's the Nalanda tradition.
NDTV: That is
practical and scientific.
The Dalai Lama: Yes
and investigation, so I am training through that way, and then
personally, since my childhood I always had this
curiosity...wanting to know what's this and what's that. And
particularly when I was very young, you know the British Mission
in Lhasa... this new person came, he always brought me some
toys, so when I received any information and gave it to the
British officers in Lhasa, I was always very excited, what kind
of new toy would come?
NDTV: What
was your favourite toy?
The Dalai Lama: Trains,
you know railway, like that (gestures) and cars, and anyway when
I got them, for few moments I would play and I would try to know
the system that caused the movement and then I would always open
it up. Actually, many times it would be damaged in the process.
And then after coming to India finally, I got the opportunity
of meeting people from different religious traditions that was
immensely helpful, then meeting people from different
professions and then eventually scientists. As I was interested,
I became more acquainted with them, had more discussions with
them and found them very, very useful, very helpful.
NDTV: But you know,
one of the most compelling facts about you your holiness is that
you still retain a child- like, if I may use that phrase, a
child-like innocence, a child like humor, yet you were only two
years old when you were recognised as the next Dalai Lama. Do
you sometimes speaking as a human being and not a holy man
today, do you look back and feel that your childhood was lost?
The Dalai Lama: No...
I think in a way yes, to some extent, as early an age as 2 years
when they recognised me, I think for 2 years or 3 years after
they recognised me as the Dalai Lama of the nation, I was still
with my parents, my younger brother, elder brother, sister etc
and then I think when I was about 5 years, I reached Lhasa and
was then separated from my mother.
NDTV: For
a child that must have been very difficult?
The Dalai Lama: During
my sort of station or living in Potala, at some distance was a
building where the people could stay but my mother preferred to
stay somewhere else but during summer time, the outer wall was
yellow, the inside wall was white and within that building, my
mother and family lived there. I think in summer time, every
other day they used to come, occasionally I also went to their
home, then after 2 years, my tutor put some restrictions that I
cannot go to meet her, I felt a little angry but I obeyed his
instructions, but sometimes as a child my lessons were not very
successful because my mood would be bad, then as soon as the
lessons finished I would run to my mother's place and spend some
time there, and in the beginning I would be determined that I
would never return for the lesson but then when the time for
the afternoon lesson would come, I would quietly crawl back.
NDTV: So that
actually sounds like any other child who was traumatised by
exams, but you use this interesting.....
The Dalai Lama: So
therefore, in one way I was isolated from my mother, from my
parents, but in the other, they used to always come. Then what
happened was that there were sweepers, officials and some sort
of a servant for me. Of course in ceremony, in official
ceremonies they would show great respect but when I played with
them they showed no respect, they would often defeat me,
sometimes I would cry, I did not want to be defeated but they
treated me in a normal way, including those people who later
become my best friends...they are uneducated but very honest,
very trustworthy people.
NDTV: You use this
word 'realist' talking about scientific temperament, this phrase
talking about realistic approach has defined your politics, you
have 2 avatars, you are a spiritual leader and you are also the
political leader of Tibet, your realistic approach where you
have spoken about autonomy for Tibet rather than independence is
the midĐức Đạt Lai Lạt Mae way, is the moderate approach, yet it
seems like it hasn't moved Beijing, it hasn't moved China, do
you regret at 75 your moderate political approach?
The Dalai Lama: No,
no, of course among Tibetans and among our supporters, our
friends, there are some signs of increasing criticism about our
approach but if you look at the whole picture, although there
was some positive result from the Chinese government, the whole
thing inside Tibet completely failed. From the government side
there was no result, but the Chinese people, not the entire 1.3
billion people, but some intellectuals, some professors and
writers, and some artists, I think before the Tiananmen massacre
happened, very few... after that more and more Chinese are
showing their concern and showing their solidarity with us.
Then in recent years,
particularly in 2008, crisis in Tibet remained stationary by
Tibetans. Now a number of Chinese intellectuals are showing us
their support, and I can give an examples for that... see in the
last 2 years there have been over 1000 articles written in
Chinese language by Chinese writers, more than 100 of them
living in China and all these articles fully support our way of
approach, and are very critical of their government policy
NDTV: I
agree but do you...
The Dalai Lama: Within
the Chinese government there are many officials who personally
professionally express their support for our approach, this is
what I feel is the positive result, but there is a problem which
has to be solved with the Chinese, and we cannot stop it by
ourselves. When it's a civil war, then you solve the problem,
sometimes I jokingly tell that these people are new guests
without proper invitation, such guests have come with a gun,
once they build a trench, they will control everything, the
Tibetan way of live, how to be a good Buddhist. Sometimes you
will see Chinese media writing about Dalai Lama not teaching
true Buddhism, so it seems they know better, so therefore that's
the problem... Tibetan problem created from outside and so we
have to find a solution with them, so Chinese people showing
their support is very essential. Also the outside world,
including the United States, Indian government, European
Parliament... all these influential bodies very easily show
support.
NDTV: You still have
faith in the US since I remember when I met you last time, you
had come back from your first trip from Washington and President
Obama had not met you, subsequently he did but many people think
he acted under Chinese pressure but you still have faith in
Washington?
The Dalai Lama: Of
course, the President himself when I met, but before of course
our physical meeting, I knew him through correspondence and
through telephone. He is a very good person, finally America is
a democratic country, both the houses are important, that also
is the public thinking. Usually in a democratic country, it's
the public thinking that reflects in the Parliament, in the
Houses, that in turn reflects on the administration, so in
America, at the public level, both the houses are very
supportive. Then in this country India, the Indian government
can easily support our stand.
NDTV: But the Indian
government did not let you make a speech when you went to Tamang
in Arunachal Pradesh, they said that you were to visit as a
spiritual leader. Do you sometimes think that India is also
giving in to pressure from the Chinese because India is trying
to form a parallel strategic relationship with China, does that
disturb you?
The Dalai Lama: Previously,
I used to respond when people asked what is the government of
India's response to the issue, and I have always said that those
fields in which the Indian government could help, it has helped
maximum, in educational field, in rehabilitation etc... in the
political field, government of India's attitude or policy
towards China in general, especially Tibet I would describe as
over cautious, it's not understandable, but in recent years, the
government of India's stand on this issue is more firm, now
among Indian pandits and other people are now showing their
concern over Tibet.
NDTV: Well you remain
optimistic about Tibet, we are going to take a quick break and
then we will open the floor to the many followers and
questioners, so we will be back with this special programme on
his holiness's 75th birthday in just a few minutes.
~ ~ ~ o0o ~ ~ ~
NDTV: We are in
conversation with his holiness "The Dalai Lama" on the occasion
of his 75th birthday in Dharamsala at his monastry so it's a
very special occasion for us as well and for all the people who
have known and followed and worshipped and befriended the Dalai
Lama, one of the few Holy man with whom you can crack a few
jokes. We are going to hear from all of them today and we are
carrying from Delhi the special message for you your holiness
from one of India's best known photographers, Raghu Rai, who has
spent a long time photographing you and following you around and
he loves you a lot and this is the message Raghu Rai has sent
for you...
Raghu Rai's message: Your
Holiness, many happy returns of the day on your 75th birthday
and you may look as handsome and as strong like the Himalayas,
like you have always looked . Your Holiness you know that we all
love you and I personally love you very deeply because each time
you have given me a high. My mind, body and soul gets enriched
and rejuvenated with the energy that you exuberate. You are a
highly spiritual and evolved person and so my question to you
is" Please connect with the supreme energy for ourselves and
find out when are we going to go back to Tibet so I can travel
back with you in your own land and photograph you all over
again. My best wishes again and lots of love.
NDTV: And I guess
Raghu asked the question that so many wants to know. Do you
believe in your heart of hearts and I ask you this because you
are a realist, "do you believe that you will ever go back to
Tibet in this lifetime?"
The Dalai Lama: Oh
yes.
NDTV: You still
believe that?
The Dalai Lama: Yes,
Firstly the Tibetan spirit is inside Tibet and despite so much
of change or new development and also brainwashing or torture on
various matters, Tibet's spirit never changes because it is
forever very strong. Then on top of that many Chinese, according
to some information there are over 200 millions of Buddhists in
China including many party members and officials who are
outwarĐức Đạt Lai Lạt May "communist, atheist but inside they
are Buddhists". Then the last four eras, if we look closely,
much change, so one party system, same system and same party but
do they have ability to act according to the reality... so up to
now their policy is unrealistic. Sooner or later they have to
realise that their policy is unrealistic and will always be
counter-productive.
NDTV: Do you ever
feel because while you are a holy leader, spiritual leader but
you are also human at heart. Do you sometimes feel that in this
issue of going back to Tibet for you or for your people, time is
not on your side anymore? Time is running out.
The Dalai Lama: Oh
yes, 51 years have passed but as I mentioned earlier, you see,
last 60 years or more than 60 years, things are changing ,
still changing quite rapiĐức Đạt Lai Lạt May in China so the
present situation cannot remain forever. We have to believe that
things will change but then if you ask, how soon, that is the
question and nobody knows the answer.
NDTV: In your
lifetime?
The Dalai Lama: Oh,
in the next 5 years, 10 years or I think 15 years, things will
change definitely.
NDTV: You joked once
that to retire was also your human right?
The Dalai Lama: Yes,
since 2001, since we all achieved elected political leadership
of our establishment here, my position is same as a retired
position, so now I am looking forward to complete retirement.
NDTV: Do you think
the Tibet movement will remain the same if you do retire because
there are many people and young people in Tibet who feels your
message of non-violence has actually not worked because it has
not managed to move a cold un-feeling government in Beijing. So
do you see those young people today, some of them who talk about
having a more aggressive approach. Do you worry about what will
happen to this movement after you?
The Dalai Lama: No,
up to now inside Tibet and a well as outside Tibet I can imagine
almost 95% or even I may say 99% of people are totally dedicated
to non violent paths. A few individuals, yes it's possible and
also here is possible. Now the difference is that some new
organizations want complete freedom, complete independence so
here is the where the difference is . Now somewhere a debate
going on in our community. Actually from our side, from time to
time, we ask people since we are totally dedicated to the
democratic principle and also the Tibet issue is the issue of
Tibetan people. So finally it's up to the Tibetan people. So
time to time we ask people.
NDTV: So you are
saying is that if Tibetan people wanted complete independence or
more aggressive approach you would have not discouraged them ?
The Dalai Lama: As I
just mentioned, almost 99% are totally dedicated to non-violent
methods. Few of the individuals may not be. But then the
difference is about independence and that number is growing and
we also sometimes find it difficult to explain because there is
failure inside Tibet. Still from time to time we ask just
that...I think 2008 in November we had this big meeting here and
we asked the people and there were strong voices about
independence and criticism of our approach but finally we
joined them and our support exists for the stand. So both will
continue like this.
NDTV: So if the
majority opinion within the community changes, you will be
willing to change your position?
The Dalai Lama: Have
to.
NDTV: So if the
majority says we want says we want more autonomy?
The Dalai Lama: I am
not a dictator. Logically we are criticising these dictator
policies and a person who criticises them, how can he practice
being a dictator?
NDTV: Why do you want
to retire then? What would this movement be without you?
The Dalai Lama: Age...
it should be like a democracy and people should carry on the
responsibility not just one individual. So now I am 75 and now I
am looking forward to and think it time for retirement
NDTV: Are you serious
or are you joking?
The Dalai Lama: I
am serious, you know I have three commitments:
Number
1 commitment is the promotion of few values, irrespective of a
believer or non believer. So that's why I have always received
invitation from different parts of the world. Not that they
invited me as Dalai Lama but Dalai Lama's thinking is something
they feel is quite realistic or suitable so that is my number
one commitment.
2, promotion of religious harmony. Both of the these two things
I usually describe as ancient Indian thought. So I myself
describe me as the messenger of ancient Indian thought. So
wherever I go I promote these two things. These two things till
my death I am committed.
3, third is the Tibetan issue, so when I retire completely, I
will have more time energy and will spent on these two things
NDTV: Have you set a
time frame mentally for this retirement?
The Dalai Lama: No ,
what's really difficult is that people put too much emotion and
too much expectation.
NDTV: People won't
let you retire?
The Dalai Lama: Well
that maybe difficult, but then also finally I am also a human
being and I also have the right to serve my life.
NDTV: Well retirement
is your right of life but I don't think it's happening. There
are so many people and let's start taking some questions. We
have Catherine Levine..
Catherine: I am from
Canada and I have studied philosophy of the mind so I am very
interested to hear you speak and very honoured to be near today
and Happy Birthday . You indicated that you do have hope for
Tibet's future? What are the main sources of hope for you?
The Dalai Lama: Truth,
Honesty, Transparency. Our voice here is very small and very
weak but people trust. Other side, very few trust. So the truth
, honesty and transparency is the source of our hope and source
of our strength. I heard some BBC program talking about power of
God, power of money, power of truth. These are important now.
People usually just thought they have the power of gun. In last
days, superpower and power of gun unfortunately find very many
difficulties and then power of economy. I think one powerful
power of economy is corruption or lie, cheating or not being
transparent. So these and then power of truth brings trust and
with that self-confidence. Then transparency, which brings trust
and trust brings friendship.
NDTV: You have never
in all these years lost hope? Not one moment of self-doubt, not
one moment of thinking that its been decades and decades and I
am not able to change anything, not one moment of losing hope?
The Dalai Lama: No,
of course some disappointments, occasionally come but basically
as I mentioned truth and I am honest. So when we met, my
officials and also some Tibetans met with some set of officials
here and there. Since we are totally honest, truthful and
transparent, so we always feel very easy to talk with them and
on their side there is always uneasiness.
NDTV: That's a very
interesting way of putting it but I think many of us marvel at
where do you keep getting this optimism from? We have another
question from Geremy Russell...
Geremy: I heard you
say that you expect to outlook the Chinese Communist Party, I
wonder if you still feel that way and whether you feel the
change in the Chinese Communist would be gradual or sudden?
The Dalai Lama: Few
occasions these days half joke - half serious communist party
inspire lot of discussions. Particularly in the early period
when real revolutionary period was moving on or taking place
they were totally dedicated people. When I was in China in 54-55
of course I met several times with General Mao, all those top
leaders and also I met a number of top leaders in different
provinces. All of these people were totally dedicated to the
well-being of the people.
So my
impression is good about this Marxist party. So I offered that
"I want to join Communist Party" but then they said no. So I
think even they know that their Communist Party will be spoilt
so better to not join the party. At that time it was really a
wonderful party, really a working class party and really a
people's party. So I think not only are there intelligent people
but also ordinary people.
So logically now the
time has come to retire with grace, however I have some sort of
reservation to say that in China immediately Democracy must
start. That I have some reservation about. China, who has 1.3
billion people has never experienced Democracy and large number
of people are uneducated. So some kind of centralized authority
should be there. So therefore under Communist leadership, there
should be a gradual change.
I think one thing we immediately need is transparency and free
information. 1.3billion people have every right to know the
reality. It's immoral and they must have free information, then
1.3 billion Chinese people also have the capacity to know what
is right what is wrong. So this propaganda and distorted
information is totally unpredicted. Maybe during war or during
civil war some censorship, that's it. In a free country, during
war and some emergency period, they practice that but in a
peaceful period this is totally unacceptable. Then the
independent judiciary is very very crucial.
Look India, I offer to
tell my Chinese friend that they should look at India - north
Indian, south Indian, west Indian and east Indian" - different
languages, even different script, cultural differences but no
separation. They have their own language and their own script,
separate identity but everybody remains in this union.
Kashmir has some
problems and that's with mainly Pakistan. So Chinese should
learn these things. So India has advantage of free information
and transparency and independent judiciary. I think China
should start transparent and free information and eventually
create an independent judiciary. This is very necessary but
party power gradually changes.
NDTV: Do you still
think of yourself as a Marxist ?
The Dalai Lama: Yes .
As far as social economic theory is concerned I am a Marxist.
The Dalai Lama: Maybe
that will give you some ambition to the Communist Party of
China. Now unfortunately Chinese Communist Party is no longer a
Communist party. One my Nobel laureate friend, a very respected
friend whom I admire. So he supports the people of China, a
socialist country many years ago. About two years ago I met him
and asked him, "are people from China really socialist ?" He
said, " no, no longer socialist but capitalists and
authoritarians."
NDTV: Which
is a potent combination to deal with. And now to hear from his
holiness's one of oldest friends Professor Sharma, who has also
been the former principal of Dharamsala college. Sir since you
know his Holiness so well to tell us something that none of us
know?
Sharma: That's a very
difficult question to answer.
NDTV: Because we all
don't know him as well as you do?
Sharma: I
had moments of great importance with his holiness. My most
memorable moment was when a friend rang me up to say that there
was very bad news and what was the bad news was that his
Holiness was leaving Dharamsala. That was way back in 1989.
Something had happened and I will not go into the details. That
was at 9:30 in the evening and so in the morning got going and
in the afternoon I arrived here at his Holiness's office but his
holiness was very busy as hundreds of foreign journalists were
there and I was told that no audience could be granted. I sent a
message back saying that I will not leave this place, sit on
dharna until midnight unless his Holiness allows me to meet him.
He was kind enough that his then secretary sent the word to me
that his Holiness will meet me at quarter to six in the evening
after he was free from the journalists. I went to meet his
Holiness and as usual he was standing at the threshold. I will
not reveal to the public what he said to me when both of us
waited for a second at the threshold before entering the room.
Only at that moment I wished like Sita for the ground under me
to open so I could go inside it and disappear. I was so shocked
and then I said no your Holiness let us sit. Then we talked and
talked but I don't know what I talked and a stage came when I
started crying like a baby and his Holiness got up and I got up
and his Holiness embraced me like anything... that is one of the
most memorable events of my life. I
have the privilege of having his grace and blessing for the last
40 years.
NDTV: I hope you are
never leaving Dharamsala and if you ever do it will only be to
go to Tibet.
The Dalai Lama: The
local people at that time and when the trouble happened I was in
America and someone asked me so I expressed that if the local
people don't want us to be here then we have to leave. Then when
I reach here some of my old friends, especially this person very
emotionally asked me that till the time I leave for Tibet,
please remain here. Of course as a human community some
problems occasionally occur but basically all local people have
genuine friendship not a friendship due to money matters but
friendship built on trust.
NDTV: So
you are not leaving Dharamsala.
The Dalai Lama: No.
NDTV: We will not
allow you to leave. Another veteran from Dharamsala, Ajay Singh
Ajay: In today's
world you are one of the most radiant personalities for the
people in Tibet and in the world and for all the millions of
people who follow Buddhism and for all of them you are the
epitome of hope and belief and where ever you go, you spread so
much joy and peace so would you now appoint a successor?
The Dalai Lama: Now
as far as the successor and regarding the Dalai Lama
institution is concerned, as early as 69, I made an official
statement. So in certain time it may happen and in certain time
it may go, it is not important. But Tibetan spirituality and
Tibetan national struggle of course will be carried on by
Tibetan people. Now for that reason as I have already mentioned
we already have an elected political leadership. Every 5 years
election should take place so whether the Dalai Lama is there or
not this sort of organization and leadership will continue.
In the spiritual
field, among Tibetans, different Buddhist traditions - now
younger generation say between twenty to thirty years old now -
very healthy young spiritual leaders are coming, so after me,
they will carry on the responsibility regarding spirituality,
regarding the struggle. But meantime, you see, some suggestions
among Tibetans, maybe worthwhile to take into serious
consideration - to choose one sort of successor...from time to
time, all top leaders of spirituality, we gathered, and then we
discussed about spirituality, within India and also in the
outside world, some spiritual matter we usually discuss, and
then last few years we also discuss about my successor, about
how to keep this institution, so the topic is already being
discussed but no concrete decision yet.
NDTV: You said once,
that you believe that even the institution of the Dalai Lama
could fade away, do you really believe that?
The Dalai Lama: Yes!
like the Buddha himself...there's no Buddha institution, but the
teachings still remain, not the organization. Of course I cannot
compare, but my thoughts, my books will remain after me, for a
few 100 years, but that's nothing to do with the institution.
NDTV: So it doesn't
matter if there's no Dalai Lama after you?
The Dalai Lama: Some
people got the impression that the institution is very important
for Tibetan Buddhism, it's not. Of course as far as the freedom
struggle is concerned, the institution is useful, that also,
afterwards, it won't matter...
NDTV: When I met you
last time, you said, I'm not a Godman.
The Dalai Lama: Yes.
I am a human being. No question. On my first visit to Israel,
some correspondent or media persons from Israel came here, so I
used the wrong word. Instead of saying I'm a normal human being,
I mentioned I'm a perfect human being or something like that,
but I meant that I'm normal, just a human being. So I used the
wrong word. When I reached Tel Aviv, some newspaper mentioned it
with a little negative attitude, Dalai Lama considers himself as
a perfect human being, so they consider that perfect is
impossible. So that was another point. When they asked about
Hitler, the holocaust, of course I'm a Buddhist. Even Hitler,
basically, particularly when young, must be a normal human
being, more compassionate.
NDTV: You're
saying you can show compassion for Hitler?
The Dalai Lama: Of
course! If I keep hatred, no use. Hitler has already gone.
NDTV: But there are
modern day Hitlers, there are modern day terrorists...there are
modern day people who perpetrate hate, can you really always
turn the other cheek? That's what Mahatama Gandhi used to say,
that's what Jesus used to say, turn the other cheek...but some
would say that's weak, to turn the other cheek.
The Dalai Lama: I
think when Indian Independence was happening, Mahatama Gandhi
and some other leaders, were totally dedicated to non-violence,
ahimsa and some western powers considered it a weak sign,
India's weakness, but nowadays, that kind of concept has
changed. Actually, using violence, using weapons is a sign of
weakness, fear. Non violence is a sign of strength,
self-confidence and truth. Violence happens if you have no
truth, no reason to argue... that's when they pick up weapons.
Even in a husband-wife relationship when some kind of
differences happen, if either side have selfish reasons, then
the only thing is to shut up or do some physical violence, these
are signs of weakness.
NDTV: How does the
world deal with an Osama Bin Laden, Taliban...how do we deal
with people who kill? Can we really turn the other cheek?
The Dalai Lama: Oh
yes of course. Then, as one Buddhist master stated, basically we
have to think of the maximum benefit, in some cases in order to
seek maximum benefit to larger people, it is permissible to use
some harsher words, some harsh sort of physical action, that's
the Buddhist way of thinking. Method is not that important.
Important is your goal and your motivation. When you speak some
harsh words, harsh physical action, your motivation should not
be hatred, but must do it with compassion, or there will be...if
someone is doing wrong, something negative, they will suffer,
they have to face consequences...like happens with good teachers
and good parents, to stop wrongdoing by their children or
students, out of a sense of concern, out of sense of compassion,
sometimes they may say some harsh words, but this is essentially
non violence...on the other hand, desire to cheat, or exploit
and harm them, and using nice words and with some gift, is
essentially violence. I think in ancient times, people maybe
more balanced because their lives were difficult, so trust is in
a community was important. In last 2 centuries, technology
developed, then human beings totally paid attention to these
fields.
Usually I tell people
to pray, to meditate, your goal may be achieved in next life
eventually. But prayers cannot solve your present problem
immediately, technology can immediately. Money also has
immediate benefits. But through prayer there are no immediate
gains. So people totally pay attention to money and
technology...a lot of moral crisis happening.
Fortunately now, in
the latter part of the 20th century, even among rich families,
or some leader of big corporations, now there are more and more
people now showing the values of spirituality. On a few
occasions they invited me to talk, among scientists also. In
previous centuries, in past, modern science and spirituality
were something totally different... now these things have come
closer, and now in the US, some top scientists have really begun
a serious interest in our emotions, how to tackle emotion
through meditation and so they actually are creating some
projects, special research work in these fields. So these are
big changes.
And also, I think
everybody is now talking that we lack moral ethics. For some
people, moral ethics must be based on religious faiths, then it
becomes very limited. So with religion it is very good but
without religion, the basis of ethics, including our own
physical health, truthfulness, honesty, transparency, builds
more self confidence. Self confidence reduces fear, brings inner
strength and so stress gets reduced, fear is reduced, anxiety is
reduced, now some medical scientists have begun to realize these
things. So this is a hopeful sign.
NDTV: Next question
is from Francisco who is here from Argentina.
Francisco: My family
is from Argentina and I've been studying here for 6 months. In
Argentina we have a long history of military dictatorships, and
you've talked about violence. My question is, given the military
occupation of Tibet by the Chinese, given this history of
violence throughout South America, given today's terrorism
throughout the world, can there be a positive benefit to having
a military?
The Dalai Lama: Maybe
under certain circumstance for some period and some kind of
emergency, if it is relevant. But the problem again with all
those military people is the lack of moral principles. For
certain time periods they hold the power and responsibility but
then they forget about democracy and only remember the power.
Like the Burmese military general and I think few years in
Pakistan. Look at India since independence - democratic
principle remains permanently.
Drawbacks here and
there. But I was also telling some spiritual leaders here that I
feel proud as the messenger for India wherever I go but within
our home, we have problems like caste system or dowry and we
must deal with them or address them. Within our home country
that I appealed to the spiritual leaders. For example I was in
Rishikesh recently and on few occasions in Delhi also. But
basically this country is very stable.
NDTV: So military is
needed for purpose but they have to let go of power. They can't.
The Dalai Lama: Short
period of emergency but never forever... again related to moral
principle
NDTV: Okay we have
Bhuvnesh Dubey who runs a school.
Bhuvnesh: Your
Holiness your first commitment of promotion of human values,
Ahimsa is a part of human values. How much relevant the doctrine
of ahimsa in today's time of violence and Naxalism? What is the
reason for the spread of Naxalism in a democratic countries like
India and how do we deal with it?
The Dalai Lama: I
think violence on global level like including September 11 event
. We have to look at these events in a more holistic way. At
that time I mentioned to some media people that this event has
its own causes and condition. Some of these countries have oil
and exploits and use by those interested in as nations. So
therefore these are also ultimately the moral ethics. So at that
time I expressed a wish that in order to counter these things we
have to think at two levels - one is immediate which is to be
taken care of by the politicians and the leaders and the second
is we have to think long-term as proper education for the
promotion of non-violence "ahimsa".
Now in today's world
the reality just one entity, six billion human beings in the
continent and just part of one world. Asian future depend on
West and vice-versa and Africa. So the whole world is a
powerwheel - not like previous centuries.
The concept of we and
they because of the reality that a lot of future depends on
them so with the concept of we and they, destruction is on your
side. But now this is no longer that because your enemy is also
a part of you and your future depends on them so destruction of
your neighbour and your enemy is destruction of yourself. Thus
ahimsa no longer means any problems or conflict. Sometimes I
tell people that we create our own problems so if we really want
to build a peaceful world then human beings must go.
So particularly human
beings with more shine , more experience create more problems,
including myself. So the difference is there. Different approach
is there but now we have to find a method of solving these
problems without touching the gun and by being non-violent.
Through dialogue. So look South African independence movement
under the leadership of Nelson Mandela. They actually practiced
Mahatma Gandhi's principles. So you see in Africa white people
and black people generally remain quite peaceful, so that's a
realistic approach.
Recently I was in Patna and also I think Orissa and I met with a
person from the Parliament and we discussed about this Naxal
problem and I mentioned about tribes. He mentioned in the
constitution the policy is good and some good points are
mentioned to counter these problems but the problem is that the
person who implemented these polices does not carry it out
seriously and that is the problem. So I heard in some of the
Naxalite area or villages no electricity and no water and there
attitude towards police was negative and that's when I stressed
that the real transformation of India must start from these
villages . Not just few good cities like Hyderabad or Bangalore
and Calcutta is good. So it should be more equal. I met some
leaders in Delhi and I mentioned that please go and investigate
and should not rely on just official report. So therefore these
places are neglected which causes frustration which transforms
into anger and anger into violence.
Jessica: Do you think
the Obama administration is too lenient in policies towards
China?
The Dalai Lama: I
don't think, after Copenhagen the new administration gaining
more experience. So this is just the beginning, so you will have
to wait and see . I think basically there was full sympathy and
full support, which is very good. My meeting with him since he
became President was a very frank discussion and very good.
NDTV: No
disappointments with Obama?
The Dalai Lama: No
no.
NDTV: You don't think
he is cozying up to China?
The Dalai Lama: I
don't think so. When I met Obama I reminded him of Indian Prime
Minister's expression - India in economic field is a little
behind China but India also has some fundamental values like
democracy, rule of law, free press and transparency. These are
not only india's values but also universal values . So I
mentioned to Obama that the concept of G-8, G-20 is only for
money matters. Unfortunately people and even media pay attention
to these values and not the fundamental values. I said my
country ... I refer to India as my country because I have spent
half of my life here and some Chinese officials get furious. If
you open my brain I am 100% Indian. I have all the gurus and we
are chelaa..and also I mentioned we are quite reliable chelas.
So I reminded Obama
that Indian Prime Minister's expression is very important that
the West is investing in China but if you always talk money
money money then the other side will get a sense of pride which
is based on ignorance. Genuine pride must have a sound basis.
Some of these drug dealers make lots of money through wrong
means and then feel proud...that is wrong.
Money is important but
must be based on moral principles then should feel proud. So
unfortunately in China millions of money come from outside -
Taiwan, Western Europe and America. I don't think much money
from India. So with this money they are exploiting cheap labour
in China . Actually exploitation is wrong and there is no
independent labour union. So exploitation. So basically the
world has become always about money, economy and science and
never about inner values. So we are facing some crisis in the
West.
I was returning from
Japan and I was told by the younger generation that there is too
much stress, anxiety and lonliness and due to which suicide rate
is increasing. The standard of life compared to India is much
higher in Japan but mentally lots of problems.
So within India I have
a friend from Sikkim and they mentioned to me last decade or so
that lots of development is taking place but in the mean time
they also told me that the drug problem and mental stress is
going up as well. So these are clear signs that material things
and money only provides physical comfort not mental comfort. It
comes only through spirituality with religious faith but without
spiritual faith moral and secular principal.
NDTV: Your
Holiness there is somebody here who has a question on money
since we are talking about it.
Woolfgang: Its an
honour to speak to you. My question is related to that because I
am from Austria who left his job and came to India and left
western comforts like so many people do these days . So we feel
that that something is missing despite us living comfortably,
mabye its called spiritual awakening. So we come to other
countries and do volunteering and reads books of you, for
example. my question is when we know that life is more than
materialistic comforts, shall we try to combine our lifestyle -
our materialistic lifestyle with the spiritual puff of life or
shall we even reduce or remove the material lifestyle and go in
the spiritual levels more?
The Dalai Lama: Combination,
combination. Material value. When did I say that follow
sprituality and live like a beggar... that is also not good. Of
course some people or saints who live in the Himalayas are
completely naked. People cannot do that. Majority of people
cannot do that. Otherwise the whole world will die of
starvation. So material development is very necessary. Material
development is not sufficient for 6 million human beings . The
Southerners, Africans, many Asians within India still need a lot
of further development in the economic field. Now here the
Marxist principle also is very important. The moral principal of
equal distribution is very important.
Few people become billionaires but many people still remain
poorer. Look at America - huge gap... now that famous socialist
country also having that gap where few people are billionaires
with power and the rest poor particularly in the interiors...
gap... huge gap.
We still need a lot of
material development but at the same time we blinĐức Đạt Lai Lạt
May believe that if you receive the maximum material development
all human problems are gone. That's totally wrong , unrealistic
and short-sighted. Only thinking about the physical comfort.
All of us have
experienced that mentally happy physical discomfort is okay, but
mentally unhappy and physical comfort cannot give you happiness.
Mental happiness can subdue physical pains. So there is no point
in neglecting taking care of our mind . Spirituality does not
necessarily mean God, Buddha, but just about mental calmness. So
that practice of compassion is very very helpful for a calm
mind.
NDTV: I am going to
play for you now another message we are carrying from Delhi...it
is from the dancer Sonal Man Singh.
Sonal: I offer my
prayers and salutation to his holiness Dalai Lama. I think I was
a school girl who used to wear a frock and he was a 16 year old
and he was visiting India and I showed him his picture and he
laughed in his shaky way and hugged me. You know just to be
hugged by him and be enveloped. It's like going into the deep
waters of Ganga. So your holiness you are anekshatru, you are
yudhpurush and you are what you are. I want to wish you many
many healthy fruitful laughter filled years where you spread joy
and beauty to all and my one question is how do you do it with
all the problems you have faced in your life... fantastic. My
humblest namaskar.
NDTV: How
do you do it?
The Dalai Lama: There
is no other choice. If you rely drugs or alcohol, it's going to
be self-destruction. So we have a wonderful human mind which has
the ability to think with reason or fact. So use that maximum
way and then become realistic. Once in the 8th century a
Buddhist master expressed : when we are facing problems think of
the problem and if you can overcome that problem then no need to
worry. If there is no way to overcome that problem then don't
worry too much. Very realistic advice.
NDTV: It's
actually extraordinary, your optimism.
NDTV: I want to ask
you something, I don't think I have ever met a spiritual leader,
I am not saying holy man or godman, just a spiritual or
political leader who is so loved by so many people, how does it
not go to your head because many people become arrogant after
all this attention?
The Dalai Lama: Oh I
see, self discipline and also there are other verses, I
continuously recite every day, the verses mention that if you
are being loved by everybody and praised by everybody, then you
must think that you are the lowest person, I always practice
that, and one of the 8th century Nalanda masters said that some
people are praising you but some people are also criticising
you, think that also,
NDTV: It
balances it out.
The Dalai Lama: Yes
very good, it is realistic.
NDTV: Tracy Chrisman
from England, if you can identify yourself, ther is a queston
from Tracy... yes go ahead...
Tracy: My
question was regarding the selection process of future Dalai
Lamas, do you think that the traditional process will still
continue given that what is happening in China about the Panchin
Lama?
NDTV: Given that you
appointed the Panchin Lama and the Chinese appointed someone
else, what will happen to your succession and what if China
appoints somebody as the next Dalai Lama?
The Dalai Lama: Unfortunately
those Chinese Communist are harĐức Đạt Lai Lạt Mainers, they are
quite expert in creating unnecessary problems, look now there
are 2 Panchen Lama, one official Panchen Lama, and the other
Panchen Lama of Tibetian heart, so all these things create more
complications, more resentment with Chinese government, they
still seem to have learnt these things, say if I die within this
year, the Chinese would choose one boy as a Lama whose parents
are more loyal to Chinese Communists, so that's one official
Dalai Lama, but if it means including Tibetans or the Himalayan
range people, they also have direct contact with the Dalai Lama
institution, then also Mongolian, nowadays you see in other
countries, there are people who sort of follow Tibetan and
Buddhist religion, so if all these concerned people want to have
a Dalai Lama re-incarnation, then they will choose.
NDTV: What is your
mind your Holiness about choosing a successor, I know I am
taking the same risk as the New York Times reporter but please
don't get angry, what is your mind? Would you like to see
someone appointed in your life time?
The Dalai Lama: I am
not much concerned about these things. As I have expressed
Chinese Communists seem to be more concerned about the Dalai
Lama institution than me... political reason of course, silly
thinking, and that's the matter. And at a practical level, no
hurry, I am quite healthy, if I don't commit suicide then
otherwise my body is very healthy, another 10 -20 years I can...
no problem, maybe 30 years...
NDTV: One of our last
questions now, Katherine Schwitz, Catherine are you there? Yes?
Katherine: Just to
let you know, your Holiness, first of all Happy Birthday, just,
just 10-20 years?... please stay for another 75 years.
NDTV: Not just 10-20
years, stay with us for another 75 years.
The Dalai Lama: Oh
that's a little long I think, it might be a little impossible,
maybe a 100 years.
NDTV: A century mark.
The Dalai Lama: Recently
I met the former President of India, a great scientist...
NDTV: Abdul Kalam.
The Dalai Lama: He
mentioned that his father, when he passed away was 103, also I
found in Tibetan settlements, I met Tibetans last year, two
years back I think, I met these Tibetans who said their ages
were 103, 104, like that, so it is possible now, so up to 105,
110 may be possible, some people say, some prediction by some
Tibetan masters some 200 years ago, it was a prediction related
to me, in that prediction it said that the person's longevity
was 113, and in the early 60s I had a dream which indicated that
my life span was 113, and 2 years back I received this
prediction, both were same, also after confirming with my
doctors after surgery, so I tell this story in large gatherings
where there are a lot of people, sometimes some people in the
audience believe that the Dalai Lama has some kind of a healing
power, and as far as that is concerned, 2008 I think in October,
I went through surgery, so that scientifically proves that Dalai
Lama has no healing power, I think it's quite clear.
NDTV: I think you are
the only spiritual leader who is honest enough to say that
otherwise many godmen parade that they have healing powers.
The Dalai Lama: So
you see, after they checked my body post the surgery, one
specialist described as me as a young patient, so I told him
that I am not a young patient, I was 73 then, then he said that
he knew my age but my body condition was in the 60s, that's why
he called me a young patient.
NDTV: Well may it
always stay that way, you had to ask a question, go ahead.
Katherine: Your
Holiness, there has been some discussion about full ordination
of nuns in the Tibetan Buddhist tradition and there are some
obstacles to this which you your holiness had described in a
conference in Hamburg in 2007 as old fashioned thinking in the
society that they wouldn't accept this for nuns, last year your
Holiness said that you might be reincarnated as a woman and the
Dalai Lama would be a woman,so how does your Holiness think that
the Tibetan society would accept a female Dalai Lama when they
are having trouble accepting fully ordained nuns?
The Dalai Lama: This
question is not that way in meaning, you see the Bhikkhunis, the
highest ordination of buddhist nuns, there is some hesitation,
not due to public reluctance, the public of course, the Budhha
himself gave the same right, to bhikkhus and bhikkhunis, so
everybody has the right to achieve that, the question is now
technical, the rinaya vow must be followed according to the
rinaya rules, so there are some problems at the technical level,
so if the next reincarnation is deemed more effective if female
through the spiritual traditions and spiritual ways, I have no
problem.
NDTV: So your
successor could be a woman? Okay Swati, next question, if we can
get you the mike please...
Swati: Happy Birthday
your Holiness, I am a psychologist by profession from
Dharamshala, my question is how do you deal with the conflicts
and confusions of the young Tibetan minds, who are growing up in
India with worlĐức Đạt Lai Lạt May ambitions and desires?
NDTV: Because
some of them have never even been to Tibet, born in India,
rooted there..
The Dalai Lama: I
think, generally, Tibetan cultural heritage, Tibetan Buddhist
teachings, everybody considers it like their dearest mother, so
that kind of feeling makes tremendous difference. Some Tibetans
including my late physician, and many other companions died
through torture, starvation, but most people including him had a
mental state that was very calm. At one of our such meetings
where we were discussing mental calmness I mentioned these
things, so some scientists actually examined these people, and
they were surprised, they told me that these people have gone
through great risks including risks of life but their mind are
very calm, and one particular monk, now his age is 93, he had
the opportunity to come over here and join this monastry in the
80s. We happened to be talking one day and he mentioned that
during those 18-19 years in the Chinese gulakhs, he faced danger
and to which I asked what kind of danger, he said, danger of
losing compassion towards the Chinese. So people have that kind
of attitude. It's very important to keep compassion towards a
perpretrator, so deliberately by keeping it that way, their
mental state is calm.
Now Tibetan of the
younger generation, who are born in this country with a Tibet
like atmosphere, still think much more like Tibetans, those
Tibetans who have grown up in Tibet have grown up in a much more
intense situations, violent situations etc. Some local Indians
sometimes in Kulu Manali, they expressed anger. The previous
generation of Tibetans, 1000s were making roads, see those
Tibetans were very gentle, very peaceful. Nowadays, the young
Tibetans behave differently, they are okay with that, even the
people of Dharamshala are okay with it.
NDTV: They
are all nodding in agreement.
The Dalai Lama: These
are signs of degenerating Tibetan culture heritage inside Tibet,
so now here Tibetans who bring up a Tibetan community are
comparatively still better, but we still need a lot of work.
One, in the early 60s, with immense help from the Indian
government and Pandit Nehru himself took the responsibility of
providing proper education to the young Tibetans, and all
expenses met by Indian government, the Indian government has
created a special committee for Tibetan schools to be built
separately, all this aiming to preserver Tibetan culture ,
Tibetan spirituality but of course education according to the
normal Indian education, so some people have to question,
whether the existing education system, Indian education system
is really suitable or not. Some question marks there.
India's own
traditional education system there that may be more like the
monastry but the present education system was introduced by
British colonists, more and more also people are now questioning
the modern education system. It's not adequate regarding warm
heartedness or moral principles because 1000 years ago when this
education systems started, then these moral ethics were taken
care of by the Church. Now as time passes, the church influence
has reduced, the family values also reduced so the education
system alone has to take both education for brain and for warm
heartedness, so now you see even in India it is questionable.
In fact during Indira
Gandhi ji, I had some lengthy discussions then I mentioned the
Himalayan range, this area, the education system should have
more of research work so then Indira Gandhi ji appointed three
professors from some university in Delhi, then soon after she
was assassinated, so we need some research work, hope to
introduce in Tibetan and Indian school also, education about
moral ethics, without touching religion. Then India is a
multi-religious country. So one religion is difficult. A common
sort of practice, love, compassion, forgiveness, these are
common to every religion. And for non believers also.
Now through scientific
findings and also common sense, warm heartedness is the key
factor for a happy family, happy community. After all we are
social animal. So there must be some force emotionally to bring
us together. Hating each other, how can develop general
cooperation. So social animal must cooperate. So general
principle is based on trust, friendship. Friendship is based on
trust. So trust is very much related to warmheartedness. If you
have extreme self centered attitude there is possibility to
develop thinking how to exploit it, how to bully this, how to
cheat this. If you have warm heartedness, all members of society
respect their rights, develop a sense of concern for their well
being. So there is no room for cheating, for exploitation like
that. So these are the secular ethics without attaching
religion.
That way I think this
country can easily develop. So we are working on it and
discussing with a number of scientists and educationists.
The younger people in
India have more desire for money. So there is corruption also.
Although this country is comparatively better. But still
corruption exists. So these are the signs of lack of moral
principles. So few religious leaders are talking about moral
principles that it may not have reached the masses. Now we must
introduce in education since kindergarten about moral principle
without touching religion. That's a secular sort of moral
ethics.
NDTV: I want to end
with one of your friends Professor Chaman Lal Gupta, will like
to share a personal story with us like Mr Sharma, we want to
know things that we don't know already.
Chaman Lal Gupta: I
came in contact with his Holiness in 1999 for the first time. It
was his birthday, and we came to him from Bharatidas Sahiyog
Math and after having talks with him, I asked him how is it that
you are a Buddhist but you are also a strong believer in ahimsa
or non violence, yet you consume meat like others, how do you
corelate this situation? And seconĐức Đạt Lai Lạt May I asked
him , what are your shortcomings? He said two - my love for
watches and second imitating. While going out he caught hold of
my arm and asked the photographer to photograph us , and I still
have that photograph with me in my study and it is the most
precious treasure that I have in my life.
NDTV: Your Holiness,
do you still think that meat eating and watches are your only 2
flaws? And as flaws go they are pretty innocent.
The Dalai Lama: My
eyes are fond of watches, they are one of my weaknesses. I have
several watches but this watch is truly exploited because my
friends in America, India, Japan and everywhere else, when I
have visited some institution they have given me a present. My
first present a watch that I got was from President Roosevelt,
1942, I was then 7 year old. Here is a strange story - with that
watch and a silver mat, and a letter - as a 7 year old boy, no
interest in that letter, only interested in that watch, I put
the silver mat on a small pond, it sank and that was shameful.
As soon as I got information about a delegation, Major Tolstoy
and another friend, when the British mission reached Lhasa, I
got the information through foreign ministry officials that they
had reached, then I was told about the watch, then before a
formal meeting I said bring the watch... how bad, is it? That
boy had too much greed, the letter I never saw till my meeting
with Obama this time, he kinĐức Đạt Lai Lạt May copied that
original letter for me, since 1942, till 2010, 70 years later, I
saw the letter.
NDTV: Did Obama give
you a watch?
The Dalai Lama: No,
this watch came recntly in a parcel from America. Then about
taking meat, there are some contardictions but in vinaya no
prohibition in eating meat, so monks in Thailand, Burma, Sri
Lanka, they take both veg and non veg food. One time I asked,
discussed this subject with a monk from Sri Lanka about 40 years
ago, he said Buddhist monks are neither veg nor non veg... he
should accept whatever he gets, so that's the principle. But
vinaya clearly mentions that meat which was purposely killed for
you was not to be eaten but in general was not prohibited, some
books like langaavatarasutra prohibited any kind of meat,
including fish etc but some other texts not prohibiting, so
different case, I think practically in northern part of Tibet,
no vegetables. Very difficult. So that's practical reason.
However, my age, about 13, 14, all Tibetan official festival,
offered a lot of meat - I changed all to vegetarian food. Then,
in 59 come to India. Around 65, I became a vegetarian.
NDTV: Why?
The Dalai Lama: Better.
Philosophical reason. 20 months I remained strict vegetarian. At
that time I took advice from some of my Indian friends about the
substitutes of meat. Lot of milk, cream and ...then in 67 I
developed gall bladder, hepatitis. So my wole body became
yellow. So at that time I become like living Buddha. Whole body
yellow. Nails also yellow. It remained I think for about 3
weeks. So Tibetan physician, as well as alopathic physician
advised me to take meat. So back to origianl diet. Meantime, all
our monasteries in south India, also Namying monastery, common
kitchen, serve only vegetarian food. In south India monasteris,
population 300-400, all vegetarian food. Also in foreign
countries when I visit Buddhist centers I always ask them. Now
it is up to the individual. But as a society, as a institution,
when they give some sort of a festival,it must be vegetarian.
That business started the gall bladder trouble. Finally,
surgery. So that's the background. So my own case, meat once or
twice a week, otherwise vegeteranian. So I tried to become a
vegetarian but still difficult. I think it's useful to know the
whole background.
NDTV: Any regrets?
The Dalai Lama: Small
small things almost everyday. Like right here, too hot. So this
garment, maybe a thinner one maybe nice. Then one occassion in
Delhi some business meeting, again same question. I mentioned
it. Come to Delhi in a charter plane. I thought Delhi is hot. So
thin cloth. But when I reached the hotel, the air conditioning
was so powerful and it was very cold. So I mention this one
regret. Major regret - I think during my study period, around
10 years, I was rather lazy. So I used to often tell people the
way I studied at young age under threat of whip by my tutor.
Very stern when I was young. He never smiled. And he kept a
whip. At that time his father, my elder brother, used to study
together, so 2 whips there. One normal whip, one yellow whip.
Holy whip. So for holy student, holy whip is relevant. So holy
whip may not bring holy pain, just ordinary pain. Therefore, I
fear that whip. So that I feel little bit of regret. So still
now 75, whenever I have time,I read, I study Tibetan scripts,
those text written by Nagarjuna, these days I am reading another
text by a disciple of Nagarjuna. So otherwise, in the political
field, and some other field, since I took responsibility at 16,
since then till now, on any major decision,I have no regrets.
NDTV: That
in itself is extraordinary. You have lived an extraordinary
life.
The Dalai Lama: I
think one reason is that I am the type of person who always
discusses, who always asks for opinions, including from
sweepers. Now for example, in the 50's things were difficult,
then some major decisions had to be taken. Besides consulting
higher officials, I always asked my sweeper, my close friend,
what they would feel? That I always do. So any major decision -
firstly, utilise my own brain in the maximum way, look at the
problem in a holistic way, and seconĐức Đạt Lai Lạt May, ask
opinion from different people including state oracles, advisers.
If I do no reach a final decision and still some dilemma
exists, I also, as a Buddhist meditational, use some sort of
spiritual method to investigate like the 5th Dalai Lama. So I do
that. So all major decisions since I carried the responsibility
since I was16 years old, if I faced some dilemma, I describe as
mysterious investigation. So until now, all the major decisions,
no mistake. So I feel, happy
NDTV: May you go from
strength to strength...it was a pleasure meeting you.
Read more at:
http://www.ndtv.com/article/india/in-conversation-with-the-dalai-lama-35955?cp
Cám ơn Chị Giáng Kiết Tường
gửi Tài liệu nầy
Many thanks
|