Phiền muộn
___________________________________________
Không Quán

Như tình trường thế nhân,
Bên nhau, tình xa vời vợi,
Xa nhau, nhớ thương vô vàn…
Như tất cả những nghịch lý của cõi trần ai, những phi lý của cõi thế gian.
Thế gian là chốn bụi hồng, nó luôn rơi những bụi trần bay lãng đãng và nhẹ nhàng. Nhưng mấy ai để ý rằng hồng trần bay nhẹ đó lại có một sức mạnh vô cùng để có thể phủ lấp tất cả những gì của thế gian, để rồi mọi thứ, mọi sự vật đều sẽ chìm theo cơn bụi của tháng ngày gió xóa.
Phiền muộn
Cuộc đời có những cái buồn phiền rất là tế nhị.
Đôi khi có vẻ nhỏ xíu,
Nhưng thực tế của đời sống nó là vậy.
Chỉ là những cơn lốc nhỏ nhoi,
Vô nghĩa lý,
Mà đã xoáy chặt đời em.
Chỉ là những cơn mưa buồn tỉnh nhỏ,
Trên những ngày hoang phế,
Mà tâm tư trĩu nặng.
Chỉ là những mảnh tình trôi lãng đãng,
Không có ngày mai,
Mà em bưng mặt,
Khóc hu hu…
Em ơi,
Thế gian này,
Có cái gì,
Có được một ngày mai ?
Như tình trường thế nhân,
Bên nhau, tình xa vời vợi,
Xa nhau, nhớ thương vô vàn…
Như tất cả những nghịch lý của cõi trần ai, những phi lý của cõi thế gian.
Thế gian là chốn bụi hồng, nó luôn rơi những bụi trần bay lãng đãng và nhẹ nhàng. Nhưng mấy ai để ý rằng hồng trần bay nhẹ đó lại có một sức mạnh vô cùng để có thể phủ lấp tất cả những gì của thế gian, để rồi mọi thứ, mọi sự vật đều sẽ chìm theo cơn bụi của tháng ngày gió xóa.
Chỉ còn cái tâm…
Nhưng tâm ấy … có thể tự nhìn thấy được tâm chăng ?
(Bởi vì, như con mắt có thể nhìn được mọi sự ngoài nó
mà chẳng thể nhìn thấy được chính nó).
Và những cơn phiền muộn vẫn tiếp tục nổi lên, như sóng vỗ trên triền đá…
Trầm Hương
Người đi,
Nỗi nhớ trầm hương
Nhớ trong giây phút
Mà thương phận mình
Người về,
Chao đảo ân tình
Đèn khuya sương sớm,
Câu kinh miệt mài
Trường giang,
Một dải sông dài
Không dài,
Hơn tiếng thở dài từ lâu
Một hơi,
Năm sắc hóa cầu,
Hai hơi,
Ô thước bạc đầu kêu nhau
Người đi,
Ta nhớ giấc đầu
Người về,
Ta lại âu sầu như mưa.
Giòng đời là tiếng thở dài, xuyên suốt kiếp từ quá khứ sang hiện tại rồi chạy vào tương lai, không dừng lại, không ngăn, nghỉ. Tiếng thở dài chuyên chở nỗi lòng của kiếp người hòa lẫn trong tiếng thở dài của lòng đất mẹ, của tình yêu vô bờ bến. Như một cái đàn phong cầm vĩ đại với muôn triệu ống thổi gió thiên hình vạn trạng. Tiếng to, tiếng nhỏ, tiếng trầm tiếng bổng, tiếng thở dài ngắn, tiếng thở dài dài. Hòa với nhau để trở thành một bản trường ca vĩnh cửu, hỗn mang mà trật tự, ồn ào mà êm ái, thô bạo mà tình tứ.
Ôi, kiếp người !
Bản sắc của bài trường ca này là gì ? Âm điệu của nó ra sao ? Ai là người nghe ra được bản trường ca ấy ?
Trường giang, một dải sông dài
Không dài, hơn tiếng thở dài từ lâu …
Có phải chăng, dường như giòng trường giang cũng hát lên bản trường ca ấy. Hãy lắng nghe những phiền muộn, bên giòng sông tâm tưởng của cuộc đời …
Thoảng trong những âm vang ấy, như những âm vang của thời tiền sử trong thế giới hỗn mang, nếu ai có nhận ra được âm điệu đặc thù nào thì trong phút chốc, những tiếng thở dài của âm điệu đặc thù đó hốt nhiên hóa thành mây năm sắc, bay vút lên trời không mà tạo thành chiếc cầu vồng ngũ sắc để rồi cũng tan biến đi sau đó.
Và nếu có đàn chim ô thước nào tình cớ bay ngang, thì cũng đành phải chịu trận qua cơn gió bão của những tiếng thở dài, lông đầu hoá ra bạc trắng, tan tác gọi nhau trên vòm trời không bao la vô tận…
Không Quán
(Viết cho những ngày lãng đãng...phù du)
Phụ Chú:
Có người hỏi:
Sắc Không Không Sắc,
Sao còn buồn hoài vậy ?
Sao không ngay tại đây, an nhiên tự tại..
Xin trả lời:
Ha ha...
Buồn là bản chất cuộc đời
Bởi vì đời là khổ đế
Chưa biết buồn vì bể khổ
Chưa thể hiểu được đạo
Chưa thể đạt an vui
Như người không biết mình bệnh
Làm sao chữa được bệnh
Cho nên:
Chỉ trừ khi cực kỳ khổ đau
Con người mới hiểu đạo là gì
Nếu đốt giai đoạn
Một buớc nhảy đến an nhiên
An nhiên ấy
Rơi rụng lả tả như lá mùa thu
Khi đông về buốt giá
Cho nên:
Xin cho KQ còn buồn...
Như kinh Duy Ma Cật viết:
Bồ Tát bệnh
Khi nhìn chúng sinh bệnh...
Phụ Bản: Trầm Hương
Nhạc: Viết Tân................................Thơ: Không Quán
