|
PHẬT THUYẾT VŨ BẢO ĐA RA NI KINH
* Đời Đường, Tam
Tạng Sa-môn Đại Quảng Trí Bất Không phụng chiếu dịch ra Hán văn.
-
Sa-môn Thích Viên Đức dịch ra Việt văn
Tôi nghe như vầy: Một thời đức Phật ngự tại rừng Kiến-hóa-ca
thuộc nước Kiều-diễm-di cùng với chúng đại Tỳ-khưu gồm 500 người
đều đông đủ.
Bấy giờ trong nước Kiều-diễm-di có vị trưởng giả tên là Diệu
Nguyệt, các căn tịch tĩnh, tâm ý vắng lặng, có nhiều nam nữ và
tôi tớ đã thành tựu tịnh tín, đi đến nơi Phật ngự, đầu mặt lễ
chân Phật, nhiễu quanh Phật trăm ngàn vòng rồi lui ngồi một bên,
chắp tay cung kính mà bạch Phật rằng: "Kính thưa Thế tôn, con
muốn thưa hỏi đấng Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác một chút ít việc,
nguyện xin Đấng từ bi rũ lòng thương xót cho phép con.
Khi ấy đức Thế tôn bảo trưởng giả rằng: "Ôâng cứ tùy ý mà hỏi,
ta sẽ vì ông mà nói để cho lòng ông được vui."
Trưởng giả nghe xong liền vui mừng hớn hở: "Kính thưa đức Thế
tôn, làm thế nào mà kẻ trai lành, người gái tín, những người
nghèo túng có thể được giàu có? Các hữu tình bịnh tật khiến cho
không còn có bịnh tật?"
Bấy giờ đức Thế tôn bảo Diệu Nguyệt trưởng giả rằng: "Vì duyên
gì mà ông thưa hỏi như vậy?"
Thời trưởng giả bạch Phật rằng: "Kính thưa Thế Tôn! Kẻ tại gia
chúng con có nhiều quyến thuộc mà tiền bạc ít ỏi nên khó có thể
cung cấp cho họ được, lại có nhiều bịnh tật. Nguyện xin đức Thế
tôn mở bày Pháp yếu khiến cho con, để kẻ nghèo túng xa lìa sự
nghèo cùng, kho lẫm tiền tài của báu đều đầy dẫy nhằm chu cấp
cho vợ con nam nữ, quyến thuộc trong gia đình và có người đến
cầu xin thì đều vui mừng làm vị đại thí chủ khiến cho kho lẫm,
vàng bạc, trân bảo, như ý, ma-ni, kim cang, thương-khư, thất-la,
xích châu, mã não, các loại kim báu ấy được phong nhiêu không
bao giờ hết để cấp dưỡng cho quyến thuộc bà con, rộng làm bố thí
làm lợi ích cho hữu tình."
Khi ấy đức Thế tôn bảo Diệu Nguyệt trưởng giả rằng: "Này Thiện
nam tử! Vào a-tăng-kỳ kiếp trong quá khứ, ta đã gặp đức Thế Tôn
tên là Trì Kim Cương Hải Aâm Như Lai, Ứng Chánh Biến Tri. Từ đức
Như Lai ấy, ta nhận được Vũ Bảo đà-ra-ni này, rồi thọ trì đọc
tụng, tư duy, nhớ niệm, tùy hỉ và vì kẻ khác mà rộng nói lưu bố.
Do lực oai đức của đà-ra-ni này, cho nên nếu thiện nam tử, người
cùng Phi nhơn, Dược-xoa, La-sát, Tất-lị-đa, Tất-xá-giá,
Cưu-bàn-noa, Ô-sa-đa-la-ca, Ca-bố-đan-na, Yết-tra-bố-đan-na
...vv, những loài khởi tâm ác chẳng có thể làm hại được. Lại có
loài quỷ ăn nuốt máu mủ, mũi dải, đại tiểu tiện, lại muốn đến
gây não loạn, thì đều chẳng thể chướng ngại được."
Đức Phật bảo Diệu Nguyệt: "Nếu có kẻ trai lành, người gái tín
khởi tâm ghi nhớ thần chú này, hoặc dùng tay viết chép, cho đến
chỉ nghe tên mà thọ trì, tùy hỉ, rộng vì người khác diễn bày thì
kẻ trai lành, người gái tín ấy sẽ được ngày đêm an ổn, nhận được
sự vui sướng làm du-già tư lương an ẩn phong nhiêu giàu có vậy.
Nếu có người thọ trì Vũ Bảo đà-ra-ni này thì nên cúng dường tất
cả Như Lai một ngày, hai ngày, hoặc ba ngày đêm chuyên tâm tụng
trì, kính tin Tam Bảo ắt chư Thiên thảy đều hoan hỉ, vì vị pháp
sư đọc tụng ấy liền tuôn mưa tài bảo, lúa gạo, lúa mì."
Tức liền nói chú
rằng:
- Nẵng mô bà nga phạ đế phạ nhựt-la đà ra Ta nga ra niết cụ sái
gia Đát tha nghiệt đa dã Đát nễ dã tha Úm tố rô bế Bạt nại-ra
phạ để Mông nga lệ a tả lệ A tả bã lệ Ốt ca đá nễ Ôn bệ ná nễ
Tát tả phạ để Đà nương phạ để Đà nẵng phạ để Thất-lị ma để
Bát-ra bà phạ để A ma lệ Vĩ ma lệ Rô rô Tố rô bế Vĩ ma lê A ná
đa tất đế Vĩ ná đa tất đế Vĩ thấp phạ kế thỉ Ương củ lệ Mông
củ lệ Địa địa minh Độ độ minh Đá đá lệ Đa ra đa ra Phạ nhựt-lê A
miệt đá nễ Bộ kế ốc kế Tra kế tra kế Miệt ra sái ni Nễ sáp bá na
nễ Bà nga vãn phạ nhựt-la đà ra Ta nga ra Niễng cụ sam Đát tha
nghiệt đá ma nỗ ta ma ra ta ma ra ta ma ra Tát phạ đát tha
nghiệt đá Tát nễ dã Ma nỗ ta ma ra Tăng già tát để-dã ma nỗ ta
ma ra Đát tra đát tra Bố ra, bố ra Bố ra dã bố ra dã Bà ra bà ra
bà ra nĩ Tố mông nga lệ Phiến đá ma để Mông nga lã ma để Bát-ra
bà ma để ma ha ma để Tố bà nại-ra phạ để A nghiệt ta a nghiệt ta
Tam ma dã ma nỗ ta ma ra ta phạ hạ A đà ra ma nỗ ta ma ra ta phạ
hạ Bát-ra bà pha ma nỗ ta ma ra ta phạ hạ Đà-lị để ma nỗ ta ma
ra ta phạ hạ Vĩ nhạ da,ma nỗ ta ma ra ta phạ hạ Tát phạ tát
đát-phạ vĩ nhạ dã ma nỗ ta ma ra ta phạ hạ.
Đức Phật bảo Diệu Nguyệt trưởng giả: "Vũ Bảo đà-ra-ni này tiêu
diệt bịnh hoạn, đói khát cơ bần, nghiệp chướng, tật dịch ...vv,
hết thảy đều tiêu diệt. Nếu có thiện nam tử thiện nữ nhơn trước
tiên nên cúng dường tất cả Như Lai, trong một ngày một đêm tụng
trì không có gián đoạn (có thể ngày đêm chia làm ba thời) thì
ngôi nhà ấy liền tuôn mưa báu như đại nhơn lượng, tất cả tai họa
thảy đều tiêu diệt. Chính vì thế cho nên kẻ trai lành, người gái
tín nên thọ trì Vũ Bảo đà-ra-ni này, rộng vì người khác phân
biệt diễn nói."
"Lành thay,Thế tôn!” Diệu Nguyệt trưởng giả nghe lời Phật nói
liền vui mừng hớn hở, "Nay con từ Phật thọ Vũ Bảo đà-ra-ni này
sẽ thọ trì đọc tụng, rộng vì người khác phân biệt giải nói."
Bấy giờ Diệu Nguyệt trưởng giả nghe lời dạy của Đức Phật xong
liền nhiễu quanh bên phải đức Thế tôn trăm ngàn vòng, rồi chắp
tay cung kính đảnh lễ đức Phật rồi vui vẻ lui ra.
Khi ấy Phật bảo A-nan-đà rằng: "Ông đi qua nhà của Diệu Nguyệt
trưởng giả nhìn xem mọi loại tiền tài, lúa gạo, các vật trân bảo
và các vật dụng ở trong kho tàng của vị trưởng giả ấy ngày nay
đã dư đầy chưa?"
Lúc đó Cù Thọ A-nan-đà nghe lời Phật dạy xong, đến đại thành
Kiều-diễm-mi, vào nhà của Diệu Nguyệt trưởng giả nhìn thấy tài
bảo trong các kho tàng, tiền tài, lúa gạo đều đầy đủ. Thấy việc
đó rồi, tâm đại hoan hỉ hớn hở trở về.
Khi ấy Cù Thọ A-nan-đà ngạc nhiên chưa từng có, lòng càng vui
mừng mà thưa Phật rằng: "Thế tôn! Do nhân duyên gì mà kho tàng
của Diệu Nguyệt trưởng giả lại dư đầy như thế?"
Đức Phật bảo:"Này thiện nam tử! Diệu Nguyệt trưởng giả tinh tấn
nơi lời ta thọ trì Vũ Bảo đà-ra-ni này, lại còn vì tất cả hữu
tình mà diễn nói. Vì thế nên A-nan, ông hãy thọ trì đà-ra-ni này
và rộng vì người khác nói. Ta dùng Phật nhãn xem xét các hàng
Trời, người, ma, Phạm, Sa-môn, Bà-la-môn trong thế gian đối với
kẻ thọ trì Vũ Bảo đà-ra-ni, thì không thể nào làm chướng nạn
được. Vì sao thế? Vì Như Lai không dị ngữ. Chân ngôn cú này
chẳng có thể bị phá hủy được. Đà-ra-ni này, kẻ hữu tình không có
căn lành thì có tai cũng chẳng được nghe huống chi là viết chép,
đọc tụng. Tại sao vậy? Vì đây là nơi mà tất cả Như Lai chơn ngữ
tuyên thuyết, là nơi mà tất cả Như Lai tùy hỉ, là nơi mà tất cả
Như Lai xưng tán, là nơi mà tất cả Như Lai hiển dương, là nơi mà
tất cả Như Lai trồng căn lành."
A-nan bạch Phật rằng: "Lành thay Thế tôn!" Rồi dùng lời nhiệm
mầu mà thuyết tụng rằng: “Chư Phật khó nghĩ bàn, Phật pháp cũng
lại vậy, Tịnh tín không nghĩ bàn, Quả báo cũng lại vậy, Tịnh huệ
Nhất thiết trí, Pháp vương không sanh diệt, Thấy đến được bờ kia,
Cúi lạy Phật dũng mãnh.”
Bấy giờ Cù Thọ A-nan-đà nghe Phật nói kinh Vũ Bảo đà-ra-ni này
liền hớn hở vui mừng bạch với Phật rằng: "Thế Tôn! Pháp yếu này
sẽ gọi tên gì? Kinh này, chúng con phải làm thế nào phụng trì?"
Đức Phật bảo: “Này A-nan-đà! Kinh này có tên là Diệu Nguyệt
trưởng giả Sở vấn, ông nên thọ trì. Cũng có tên là Năng Hộ Nhất
Thiết Tài Bảo Phục Tàng, cũng có tên là Nhất Thiết Như Lai Xưng
Tán Vũ Bảo đà-ra-ni Giáo, ông nên thọ trì."
Bấy giờ đức Bạc-già-phạm nói Kinh này xong thì vô lượng Tỳ-khưu,
các đại Bồ-tát với chư Thiên nhơn, A-tô-la, tất cả đại chúng
nghe Phật nói rồi, đại vui mừng, tín thọ phụng hành.
Tâm chân ngôn:
- Úm phạ tố đà lị
ta phạ hạ
Tâm trung tâm
chân ngôn:
-
Úm Thất-lị phạ tố
ta phạ hạ
Tiểu tâm chân
ngôn:
-
Úm phạ tố ta phạ
hạ
Phật Thuyết Vũ
Bảo Đa-ra-ni Kinh (hết)
Sa-môn
Thích Viên Đức dịch ra Việt văn (bản nháp, năm 1975, chưa hiệu
đính)
Nhập
liệu: Nguyễn Minh Hoàng
|